Một Thân Phong Sương

Chương 3

“Nhưng mẫu thân ngươi đã bảo ta tự chọn giữa hai huynh đệ các ngươi mà. Ta đến giờ vẫn chưa quyết định, vậy sao có thể nói ta nhất định là thê t.ử của Thẩm Tiễu?”

Đôi đũa trong tay hắn khẽ rung.

Lần này sắc đỏ không chỉ dừng ở hai má mà còn lan tới vành tai, rồi xuống tận cổ.

Ta ngồi gần mới nhận ra quanh người hắn có một hương thơm rất nhạt, không giống hương liệu thường dùng, thanh mát như tuyết mới rơi.

Ta ghé sát hơn một chút.

“Ngươi dùng loại hương gì vậy? Mùi rất dễ chịu.”

Cả người Thẩm Độ Chu thoáng cứng lại.

“Ta không dùng hương.”

Ta ngẩn ra.

Vậy mùi ấy là từ chính người hắn?

Nam nhân đẹp đến thế, ngay cả hương trên người cũng trời sinh, quả thật khiến người khác khó mà không sinh ý nghĩ trêu chọc.

Ta nâng cằm hắn lên, cười hỏi.

“Trong lòng Thẩm Tiễu còn chứa Hứa Uyển Ninh, nếu cứ thế mà bắt ta gả cho hắn, ta thấy chẳng đáng chút nào. Hay ngươi l.à.m t.ì.n.h lang của ta đi, đổi lại ta che chở cho ngươi, chẳng phải đôi bên đều có lợi sao?”

Câu ấy vốn chỉ là lời trêu đùa.

Người đời đều nói Thẩm Độ Chu giữ lễ tới mức gần như khắc nghiệt với bản thân, trong phòng nhiều năm ngay cả nha hoàn thân cận cũng chẳng có.

Ta còn đang nghĩ hắn sẽ đỏ mặt từ chối thế nào, tay vừa nâng chén trà lên thì nghe người bên cạnh khẽ đáp.

“Được.”

Ta suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể cho rằng hắn thật sự đã bị Thẩm Tiễu ép tới mức chẳng còn cách nào khác.

Một người từ nhỏ sống giữa phú quý, được người người nâng niu, chỉ trong một ngày mất sạch thân phận cùng tất cả những gì từng thuộc về mình, dù ngoài mặt bình thản tới đâu thì trong lòng cũng khó tránh khỏi chông chênh.

Ta cũng chẳng định thật sự dây dưa với hắn.

Chẳng qua ta biết cảm giác từ nơi cao rơi thẳng xuống vực sâu đáng sợ thế nào, nên lúc hắn khốn khó, ta muốn đưa cho hắn một bàn tay.

Ta từng nếm qua cảnh hổ sa bình địa bị ch.ó lấn át.

Mà Thẩm Tiễu kia vừa hay là con ch.ó sủa lớn nhất.

Một ngày nọ, ta lại bắt gặp con ch.ó ấy ép Thẩm Độ Chu viết thơ thay mình để đem tặng Hứa Uyển Ninh.

Trong tay Thẩm Tiễu còn cầm một con d.a.o găm, vừa khoa tay vừa uy h.i.ế.p.

“Lần thi thơ này ta nhất định phải thắng! Ta phải khiến Uyển Ninh nhìn ta bằng con mắt khác!”

Dáng vẻ ấy chẳng khác gì chỉ cần Thẩm Độ Chu viết không vừa ý, hắn sẽ lập tức dùng lưỡi d.a.o kia nói chuyện.

Thẩm Độ Chu bình tĩnh viết liền hai bài.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Kết quả Thẩm Tiễu nhìn bài nào cũng tức tối.

“Ngươi viết cái gì thế này? Toàn mấy chữ ta chưa từng thấy! Thẩm Độ Chu, ngươi cố ý khiến ta mất mặt đúng không!”

Ta đứng bên ngoài nghe tới đó, cuối cùng chẳng nhịn nổi mà bật cười.

Thẩm Tiễu quay đầu thấy ta thì lập tức che m.ô.n.g lùi xa, ánh mắt đề phòng chẳng khác nào gặp phải thiên địch.

Ta tựa vai bên cửa sổ, thong thả hỏi.

“Thẩm Nhị công t.ử, vậy ngươi nói thử xem, trong bài này có bao nhiêu chữ ngươi thật sự đọc được?”

Thẩm Tiễu vậy mà cúi đầu nghiêm túc đếm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đếm một hồi, mặt hắn càng lúc càng đỏ.

Ta bước tới túm cổ áo hắn, xách người ra ngoài, thuận tay vỗ lên má hắn hai cái.

“Ta nhớ mình đã cảnh cáo ngươi rồi, đừng để ta nhìn thấy ngươi làm khó Thẩm Độ Chu nữa. Cho hắn đồ ăn hỏng, không cho may áo mới, lại còn bắt hắn làm mấy việc bưng trà rót nước, ngươi ngoài những trò trẻ con ấy còn biết gì khác không?”

Thẩm Tiễu gân cổ.

“Phải! Ta chính là muốn bắt nạt hắn!”

Nói xong, hắn bỗng khựng lại.

“Khoan đã, ta cho hắn ăn đồ hỏng lúc nào?”

Thẩm Độ Chu lúc này mới đặt b.út xuống, giọng vẫn nhẹ nhàng như gió.

“Trình cô nương đừng trách Nhị đệ. Ta là huynh trưởng, nhường nó một chút cũng là lẽ nên làm.”

Hắn đứng dậy định tới kéo ta ra.

Không ngờ Thẩm Tiễu đang nóng giận lại vung d.a.o.

“Chuyện của ta không cần ngươi quản! Tránh ra!”

Thẩm Độ Chu tránh không kịp, lưỡi d.a.o lướt qua cánh tay, để lại một đường m.á.u.

Ta quay người tát Thẩm Tiễu một cái.

“Ngươi gây chuyện còn chưa đủ sao?”

Thẩm Tiễu ôm mặt, tức đến đỏ mắt.

“Không phải ta! Chính hắn tự đưa tay vào! Nữ nhân hung dữ, chẳng lẽ ngươi không nhìn thấy à!”

Sắc mặt Thẩm Độ Chu vì đau mà nhợt đi, hàng mi cũng run nhẹ, nhưng hắn vẫn lắc đầu với ta, ý bảo đừng truy cứu thêm.

“Trình cô nương, Nhị đệ mới là cốt nhục thật sự của cha mẹ. Còn ta hiện giờ chẳng qua chỉ là người được Thẩm gia cưu mang. Nó chịu để ta tiếp tục ở lại, với ta đã là ân tình rồi.”

Một câu ấy nghe tới tai, lòng ta lập tức mềm đi.

Thế là ta quay sang đá thêm Thẩm Tiễu một cước.

Chuyện dạy dỗ hắn có thể để sau, trước tiên vẫn phải chăm sóc người bị thương.

Ta đưa Thẩm Độ Chu trở về phòng.

Sau khi xem qua vết cắt, ta vừa băng bó vừa dặn.

“Không sâu lắm, nhưng mấy hôm tới đừng để nước chạm vào.”

Buộc nút vải xong, ta nhìn bộ áo cũ trên người hắn đã dính thêm một mảng m.á.u, bèn lấy bộ y phục vừa mua ngoài phố rồi ném sang.

“Lúc đi ngang cửa hàng ta thấy bộ này khá hợp mắt nên mua về, ngươi thay thử đi.”

Thẩm Độ Chu cầm lấy y phục, những ngón tay siết c.h.ặ.t lớp vải.

Hắn nhìn ta rất lâu mới nói.

“Đã lâu lắm rồi chẳng có ai đối đãi với ta như vậy. Cho nên nếu Trình cô nương thật sự muốn điều gì ở ta, ta đều có thể đáp ứng.”

Một câu ấy nghe tới tai, lòng ta lập tức mềm đi.

Thế là ta quay sang đá thêm Thẩm Tiễu một cước.

Chuyện dạy dỗ hắn có thể để sau, trước tiên vẫn phải chăm sóc người bị thương.

Ta đưa Thẩm Độ Chu trở về phòng.

Nói xong, hắn bắt đầu tháo đai lưng, rồi chậm rãi cởi áo ngoài.

Sau đó hắn ngồi xuống bên giường, mắt nhắm c.h.ặ.t, dáng vẻ như đã giao hết quyền quyết định cho ta.