Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung

Chương 398

Chương 398: Người ta yêu nhất lại không phải người đúng nhất

Mắt thấy hắn sắp bỏ đi, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh đêm qua hắn ngồi trên cây, cô độc nhìn ánh trăng, ta vội xoay người đuổi theo.

Ta không chạy nhanh được, thấy hắn sắp ra khỏi cổng lớn, ta vội gọi: "Hoàng gia!"

"..." Hắn dừng bước, lại không quay đầu.

Ta đi tới, nhìn hắn đứng giữa cổng lớn cứ như ngay sau đó sẽ biến mất, hai mắt ta đã bị nước mắt làm cho mơ hồ không thể thấy rõ, cũng nghẹn ngào nói không nên lời, chỉ biết nhìn hắn như vậy.

Ta còn có thể nói gì, còn có thể làm gì vì hắn đây?

Im lặng rất lâu, hắn không đi, chỉ nói: "Ta vốn cho rằng mọi việc do người, chỉ cần đi làm thì không có gì không làm được, cũng không có gì không thể thay đổi."

Nghe hắn nói thế, ta đã khóc không thành tiếng.

"Nhưng hiện tại, ta phát hiện thì ra không phải."

"Hoàng gia..."

Nam nhân này, nam nhân trước mày này từng đỉnh thiên lập địa, bình tĩnh đứng trước đao quang kiếm ảnh, cũng từng hết sức đào hoa, nhưng hắn bây giờ trên người không có một vết thương nhưng trái tim lại vỡ nát.

Hắn ngẩng đầu, khẽ cười, sau đó quay lại nhìn ta: "Thanh Anh."

Ta mê mang nhìn hắn, trên khuôn mặt ấy vẫn duy trì nụ cười nhàn nhạt đẹp đến mức khiến người ta không hít thở nổi, nhưng nụ cười ấy lại rất cô tịch, rất mệt mỏi, lúc nói chuyện, giọng hắn cũng rất uể oải: "Người chúng ta yêu có lẽ là người tốt nhất, nhưng lại không phải người đúng nhất."

Trái tim ta như bị đâm một nhát.

Người chúng ta yêu là người tốt nhất, lại không phải người đúng nhất?

Không phải người đúng nhất?

Vì chúng ta yêu nên mới cho đối phương cơ hội tổn thương mình, vì toàn bộ trái tim đã dành cho đối phương nên bị thương đến vậy?

"Hoàng gia, không đâu, không phải thế. Ngài yêu nàng ấy như vậy, nàng ấy cũng yêu ngài..."

Nghe ta nói, hắn cười bi thương. Sau đó hắn phất tay áo, xoay người rời đi.

Ta đờ đẫn đứng đó một rất lâu.

...

Đêm nay có lẽ không ai ngủ được, Tiền Ngũ chờ ở cổng, trong phòng Mộ Hoa lúc đầu là tiếng ném đồ, sau đó là tiếng khóc đứt đoạn khiến ai cũng phải mệt mỏi.

Mà Hoàng Thiên Bá, nước mắt của hắn có thể chạy về đâu?

Ta nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ lại sáng, độ ấm lại tràn ngập muôn nơi, nhưng dù thế nào trái tim vẫn rét lạnh, ta ra khỏi phòng, nhìn Tiền Ngũ, hắn im lặng lắc đầu.

Hoàng Thiên Bá vẫn chưa về.

Tiền Ngũ thở dài, xoay người ra ngoài, có lẽ là đi tìm hắn. Ta nghĩ nghĩ, cuối cùng quyết định đến phòng của hai người kia.

Căn phòng sớm đã trở nên hỗn loạn.

Mọi thứ có thể ném đều đã ném, trong phòng gần như không thể tìm thấy chỗ có thể đặt chân, thậm chí ngay cả màn che giường cũng bị kéo xuống, Mộ Hoa ngồi trên đống vụn gỗ, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, hai mắt đỏ bừng, vẫn còn nước mắt chưa khổ.

Nàng cũng đang run rẩy.

Đến gần, ta mới nghe thấy nàng lẩm bẩm: "Chàng không cần ta, có phải chàng không cần ta nữa không... Chàng không cần ta nữa..."

Nhìn nàng như vậy, ta cũng chua xót.

Tính ra nàng chỉ là một người đang yêu, hơn nữa còn quá sợ mất đi người mình yêu, chỉ là tình yêu của nàng quá điên cuồng, điên cuồng đến mức muốn dồn đối phương vào đường cùng. Nếu thật sự đi đến kết cục đó, nỗi đau nàng phải chịu cũng không hề ít.

Nhưng nếu thật sự đi đến kết cục đó thì đây là lỗi của ai?

Ta nhẹ nhàng đi qua, ôm lấy cánh tay nàng, đỡ nàng đứng dậy, toàn thân nàng không còn sức lực, lúc này như đột nhiên nhìn thấy ta, nàng vội bắt lấy tay ta, trừng mắt: "Ngươi nói đi, có phải chàng không cần ta nữa không? Có phải chàng muốn hưu ta đúng không!"

"Mộ Hoa..."

Ta bị nàng bóp chặt tay, đau đến mức không thở được, nhưng nàng hoàn toàn không hề hay biết, vẫn dùng sức giữ lấy cánh tay ta. Ta nén đau, đỡ nàng đến mép giường ngồi xuống.

Nàng vẫn còn sợ hãi, không chịu buông tay: "Chàng không cần ta nữa có phải không? Chàng vì ngươi, vì hài tử cả hai người nên mới muốn hưu ta đúng không!"

"..."

"Ngươi nói đi, ngươi mau nói đi, có phải chàng không cần ta nữa không!"

Mắt thấy nàng lại muốn điên cuồng, ta thật sự không nhịn được nữa, quát: "Tiết Mộ Hoa!"

Có lẽ vì ở trước mặt nàng ta luôn ôn tồn lễ độ, chưa từng nghiêm khắc, nàng thoáng kinh ngạc.

Ta nhìn thẳng vào mắt nàng: "Trượng phu của ngươi rốt cuộc là loại người gi chẳng lẽ ngươi không biết? Ngươi nghi ngờ ngài ấy như vậy, người bị vũ nhục không chỉ có ngài ấy mà còn chính ngươi!"

Nàng ngây ngốc lắc nghe, bỗng dưng bật khóc.

Thấy nàng thế này, ta không biết bản thân thương xót cho số phận nữ nhân hay vì nam nhân kia mà buồn thay, ta vươn tay bắt lấy tay nàng, kéo xuống đặt lên bụng ta.

Nàng sửng sốt.

"Đứa nhỏ này họ Bùi."

"..."

"Phụ thân của nó không hề biết đến sự tồn tại của nó."

"..."

"Ta không muốn để bọn họ cốt nhục chia lìa, nhưng nam nhân kia đã tổn thương ta quá nhiều, quá nặng, cho nên ta không thể quay đầu." Giọng ta khàn khàn, "Nam nhân của ngươi là nam nhân rất tốt. Nếu ngài ấy yêu ta, nếu ta yêu ngài ấy, có lẽ tất cả đã khác."

"..."

"Ta nhất định sẽ đối tốt với ngài ấy, làm cho ngài ấy trở thành nam nhân hạnh phúc nhất trên đời, bởi vì ngài ấy xứng đáng."

Mộ Hoa trừng mắt nhìn ta, ánh mắt lộ sự phẫn nộ, lại có chút sợ hãi.

Ta nhìn thẳng vào mắt nàng, trịnh trọng nói: "Mộ Hoa, tình yêu của ngài ấy không phải tình yêu ích kỷ, mà là đại nhân đại nghĩa, ngài ấy vì lê dân bá tánh thiên hạ mà có thể trả giá rất nhiều. Nhưng ngài ấy lại chịu từ bỏ tất cả để ẩn cư cùng ngươi, chắc ngươi cũng biết lựa chọn này với ngài ấy gian nan cỡ nào. Ngươi đừng khiến ngài ấy không thể quay đầu nữa, cũng đừng khiến ngài ấy ngay cả ngươi cũng không yêu."

Những lời này như sét đánh giữa trời quang khiến Mộ Hoa chấn động.

...

Sau đó, nàng cứ ngây ngốc ngồi một chỗ, toàn thân run rẩy như sợ hãi tột độ, tay bắt lấy tay ta cũng không hề buông cứ như ta chính là Hoàng Thiên Bá, chỉ cần nàng buông tay thì mọi thứ trước mắt sẽ biến mất.

Ta chỉ có thể ngồi bên nàng ấy như vậy.

Không biết qua bao lâu, bên ngoài truyền tới tiếng bước chân, kế tiếp là cửa bị mở ra.

Hoàng Thiên Bá đứng trước cửa, mệt mỏi nhìn chúng ta.

Sắc mặt hắn vẫn hờ hững, chỉ có khi thấy Mộ Hoa ngẩng đầu thì đôi mắt lạnh băng kia nổi lên chút gợn sóng, mà Mộ Hoa khi nhìn hắn cũng run rẩy rất nhiều.

Ta nhẹ nhàng rút tay nàng ra, lặng lẽ ra ngoài.

Ngay khi ta đi lướt qua Hoàng Thiên Bá, Mộ Hoa đột nhiên đứng dậy, nhào vào lòng hắn.

Hoàng Thiên Bá thoáng lảo đảo nhưng vẫn duỗi tay ôm nàng. Mộ Hoa nắm chặt vạt áo của hắn, nức nở: "Chàng đừng bỏ rơi ta..."

"..."

"Chàng không thể không cần ta!"

"..."

"Thiên Bá!"

Sự im lặng của đối phương khiến Mộ Hoa càng sợ hãi, giọng nói như muốn vỡ vụn.

Một lát sau, Hoàng Thiên Bá thở dài, cúi đầu nhìn nàng, dịu dàng nói: "Ta dọa nàng thôi."

"... Thật không?"

"Ừ."

"Thật sự chỉ dọa ta thôi?"

"Ta sao có thể không cần nàng?"

...

Ta không quay đầu xem, nghe tiếng Mộ Hoa khóc, đi thẳng ra bên ngoài thì thấy Tiền Ngũ đứng ngoài sân cũng có vẻ mệt mỏi, thấy ta bước ra, hắn thở phào.

"Bọn họ không sao rồi."

"..."

"Lần này dọa nàng ấy như vậy, chắc nàng ấy sẽ không khiến Hoàng gia khó xử nữa."

Tiền Ngũ khẽ cười: "Hi vọng lần này nàng ấy có thể hiểu chuyện lâu một chút."

Nghe câu này, ta hơi nhiều mày, mà Tiền Ngũ đã xoay người rời đi.

Ta đứng giữa sân cảm nhận một cơn gió thoáng qua, không khỏi rùng mình.

Chẳng lẽ...

Không đợi ta suy nghĩ cẩn thận, bên ngoài đột nhiên có tiếng người gõ cửa.

Bây giờ sắc trời đã không còn sớm, rốt cuộc là ai?

Ta cau mày, cố tình Tiền Ngũ đã đi xa, mà mọi người trong tòa dinh thự này dường như rất ăn ý, thời điểm hai chủ nhân khắc khẩu bọn họ tuyệt đối không ra ngoài. Ta nghĩ nghĩ, tự mình đi.

Cửa vừa mở, người bên ngoài liền nói với ta: "Làm phiền, ta muốn xin chén nước..."

Chưa hết câu, người đó đã dừng lại.

Ta cũng cứng đờ.

Xiêm y của thanh niên trước mặt có vài chỗ dơ bẩn, trên mặt cũng dính tro bụi, tóc tai tán loạn, đôi mắt mệt mỏi nhưng khi nhìn thấy ta liền sáng lên.

"Khinh Doanh!"

Ta đã ngây dại, ngây ngốc đỡ khung cửa.

Hắn lập tức bắt lấy tay ta, lớn tiếng: "Khinh Doanh?"

"Lưu... Tam Nhi?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn