Chương 397: Ta lưu tình chốn nào?
Không tốt?
Ta vừa ngộ ra điều gì đó, Hoàng Thiên Bá đã nói: "Nghe bảo chiến sự phương bắc căng thẳng, từ Vân Trung đến Phong Lăng đã sắp thất thủ rồi."
"Cái gì?" Ta chấn động, "Sao lại nhanh như vậy?"
Ta vốn nghe noi chiến sự phương bắc rất căng thẳng, nhưng hoàn toàn không ngờ tình hình lại nghiêm trọng như vậy, chỉ mới một hai tháng ngắn ngủi từ Vân Trung đến Phong Lăng đã sắp thất thủ.
Hoàng Thiên Bá trầm giọng: "Hiện giờ ngài ấy bắt buộc phải trở về, nếu không..."
Nếu không phương bắc có lẽ sẽ...
Tim ta đập rất nhanh, cũng rất loạn.
Khi hòa đàm với thế lực phương nam, khống chế người của Thắng Kinh, hắn sớm đã dự đoán được sẽ có ngày này, chẳng qua không ngờ vì Nam Cung Ly Châu mà khiến tất cả nhanh chóng rơi vào đường cùng, hắn cũng chỉ có thể lựa chọn như vậy.
Đánh là cách duy nhất!
Ngón tay run rẩy bưng chén cũng không xong, ta ngẩng đầu nhìn Hoàng Thiên Bá, thấy hắn lo lắng nhìn ta, ta miễn cưỡng nở nụ cười, định nói gì đó nhưng lại không biết nói gì, chỉ đành gắp một miếng măng để che giấu vẻ hoảng loạn.
Lúc này, cảm giác buồn nôn ập tới, ta vội che miệng nôn khan.
"Thanh Anh?" Hoàng Thiên Bá kinh ngạc, "Ngươi sao vậy?"
"Không..." Ta còn chưa nói xong lại nôn khan hai tiếng, miệng toàn vị chua, cái cảm giác này hết sức khó chịu, ta khom người một lúc lâu mới bình thường trở lại.
Mộ Hoa trừng mắt: "Ngươi mang thai?"
Ta xấu hổ ngẩng đầu nhìn họ, im lặng chốc lát, vẫn gật đầu.
Sắc mặt nàng lập tức trở nên kỳ lạ.
Hoàng Thiên Bá nhíu mày nhìn ta: "Thanh Anh, sao ngươi... Sao ngươi không sớm nói ta biết?"
Ta áy náy cười.
Dọc đường ta đúng là không nói với hắn, không phải không muốn nói, chỉ là không biết nên nói thế nào. Để rời khỏi nam nhân kia, cái giá ta phải trả gần như là cả sinh mệnh nhưng trái tim ta từ đầu đến cuối vẫn không thoát khỏi hắn. Hiện tại, ta hoài hài tử của hắn, kết quả như vậy ngay cả bả thân ta cũng biết làm thế nào, ta phải nói sao đây?
Có lẽ vì hiện tại cuộc sống đã yên ổn, nam nhân đó cũng đã hồi kinh, phản ứng cơ thể càng lớn, bữa ăn này không thể ăn được nữa. Ta được dìu về nhanh, rất nhanh liền có hạ nhân đưa thuốc an thai và dược thiện tới, mấy món đồ kiêng kị trong phòng cũng bị mang xuống.
Nhưng cảm giác buồn nôn kia vẫn quanh quẩn trong lòng ngực.
Ta cúi đầu nhìn bụng mình, khổ sở mấy ngày qua đúng là ủy khuất cho đứa nhỏ này, thời điểm duỗi tay nhẹ nhàng v**t v*, ta thậm chí có thể cảm nhận nó đang run rẩy.
Biết hắn đi rồi, tâm trạng con thế nào?
Có phải cũng không biết làm sao hay không?
Hình như thứ đang run rẩy không phải hài tử mà là ngón tay của ta, ngón tay lạnh đến mức chỉ có thể nắm chặt mới cho bản thân biết mình vẫn còn tri giác.
Hắn đi rồi.
Thật sự đi rồi.
Trốn lâu như vậy, sợ lâu như vậy, mong ước chỉ có ngày này, mà khi này này tới ta lại không thích ứng kịp.
Cứ đi như thế, có phải tất cả những gì giữa ta và hắn rốt cuộc cũng có thể kết thúc rồi không?
Hắn thậm chí còn không biết mình có một hài tử.
Nghĩ đến đây ta lại cúi đầu nhìn bụng mình, hơn ba tháng, thật ra bụng nhỏ đã hơi phồng lên, chẳng qua vì ta quá ốm nên không rõ ràng, mà đứa nhỏ này cứ sinh tồn như vậy, dường như cũng sợ bất kỳ sự cố nào cũng khiến nó biến mất vĩnh viễn.
"Ngài ấy đi rồi..."
Lúc nói chuyện, giọng ta nghẹn ngào như đang khóc, nhưng rõ ràng ta rất bình tĩnh, chỉ có lồng ngực hơi trống rỗng mà thôi.
Cảm giác này có lẽ ta phải tập thích ứng.
Hắn đi rồi...
"Có điều ta vẫn còn có con."
Ta không phải người tàn nhẫn, nỗi đau cốt nhục chia lìa ta cũng không phải nếm thử, nhưng bao nhiêu sóng gió những năm gần đây, còn cả đứa bé từng mất đều đang nói với ta lựa chọn như vậy chưa chắc không phải chuyện tốt.
Trong hoàng thành chỉ có quân thần, ta không muốn chứng kiến hài tử của mình bước lên con đường đó, càng không muốn hài tử của mình trở thành con rối không có niềm vui, ngay cả linh hồn của không được tự do dưới đấu tranh quyền lực.
Đời người có hai nhà giam lớn, không phải vì tình mà đau đớn thì là nô dịch cho vật chất, cuộc đời ta hãm sâu trong vế trước, mà hắn lại vật lộn với vế sau, cho dù hưởng hết vinh hoa phú quý, đứng trên đỉnh quyền lực cũng chưa chắc vui sướng thật sự, chỉ mong hài tử này không đi theo vết xe đổ của chúng ta.
"Chúng ta sẽ sống thật tốt."
Thuốc an thai có vị đắng lại có tác dụng an thần, ta dựa vào đầu giường, mệt mỏi thiếp đi.
Tỉnh dậy sau một giấc, trời đã chập tối
Hạ nhân trực tiếp bưng đồ ăn và thuốc đến phòng của ta, ta cũng dùng một ít.
Nghỉ ngơi chốc lát, ngồi mãi trong phòng có hơi buồn chán, ta đứng dậy ra ngoài hít thở không khí.
Trong vườn vẫn an tĩnh, tiếng nước chảy róc rách cực kỳ dễ nghe, ánh trăng hóa thành thanh tuyền trên sóng nước lấp lánh.
Ta hòa mình vào bóng đêm, ở phía bên kia đột nhiên truyền tới tiếng ầm ĩ.
Là bên nhà chính.
Ta nhíu mày, theo bản năng đi qua đó.
Ánh nến trong phòng vẫn leo lắt có thể chiếu rọi hai thân ảnh ở trên giường, ta vừa mới tới gần liền nghe tiếng Mộ Hoa khóc nức nở: "Chàng nói cho rõ đi."
"Nàng rốt cuộc muốn ta nói gì?"
"Nói! Nói... Đứa bé kia rốt cuộc có phải của chàng không!"
"Nàng nói cái gì vậy hả?"
"Hài tử trong bụng nàng ta có phải của chàng không!" Mộ Hoa quát lớn, "Nếu không phải của chàng thì sao chàng lại quan tâm nàng ta như vậy? Tại sao phải đón nàng ta về? Mỗi lần chàng ra ngoài đều đi mấy tháng, có phải để lén lút gặp nàng ta đúng không? Nàng ta không đi cùng hoàng đế nên mới theo chàng có phải không?"
Nghe Mộ Hoa nói, đầu ta như muốn nổ tung.
Nàng nói cái gì?
Chẳng lẽ nàng nghi ngờ...
Không chỉ ta, bầu không khí cũng cứng lại, ta hình như cảm giác được Hoàng Thiên Bá khó thở trong sự giày vò.
Rất lâu sau hắn mới lên tiếng, giọng đã không còn trầm thấp như thường mà trở nên lạnh thấu xương.
"Tiết Mộ Hoa, Hoàng Thiên Bá ta ở trong mắt nàng rốt cuộc là loại người gì?"
Trái tim ta thoáng run rẩy.
Đây là lần đầu tiên ta nghe thấy hắn gọi cả họ lẫn tên của thê tử mình, hàn ý trong đó như khiến máu người cũng phải đọng lại, ngay cả linh hồn cũng không cảm nhận được chút ấm áp.
"Nàng nói cho ta nghe xem, ta là loại người gì?"
"..." Mộ Hoa không trả lời, chỉ khóc thút thít.
"Nàng nói đi!"
Ta từ cửa sổ nhìn thấy thân ảnh kia run rẩy như lá cây trong gió, có thể tưởng tượng được đôi mắt phong tình vạn chủng ấy đang tuyệt vọng thế nào.
"Hoàng Thiên Bá ta ở trong mắt của nàng thì ra là loại người như vậy sao?"
"..."
"Ta lưu tình khắp nơi, ta ham mê tử sắc, với nam hay nữ ta đều không cự tuyệt, ta đối với Tiết Mộ Hoa nàng chỉ là hư tình giả ý thôi đúng không?"
"..."
"Nếu ta ở trong mắt nàng là loại người đó... Chúng ta không nhất định phải tiếp tục làm phu thê nữa."
Vừa nói ra lời này, người còn lại trong phòng lập tức cứng đờ.
Ta cũng vậy.
Ngay sau đó là tiếng lách cách, Mộ Hoa như gạt bỏ tất cả đồ đạc xuống đất, sau đó còn liều mạng ném đồ xung quanh, chỉ cần nghĩ cũng có thể tưởng tượng ra căn phòng đang như thế giới Hồng Hoang.
Nhưng những người khác trong tòa dinh thự đều như biến mất, không một ai ra ngoài.
Ta đứng trong màn đêm, đột nhiên cảm thấy chua xót.
Lại qua một lúc lâu, không biết khóc bao lâu, Mộ Hoa cuối cùng cũng ngừng, nàng thở hổn hển nói với Hoàng Thiên Bá: "Hay lắm, chàng rốt cuộc cũng nói thật!"
"..."
"Chàng chỉ là muốn vứt bỏ ta, bây giờ nàng đến rồi, còn hoài hài tử của chàng, chàng đương nhiên muốn vứt bỏ ta đúng không?"
"..."
"Hoàng Thiên Bá, ta đã trả giá bao nhiêu vì chàng hả? Thời điểm tông môn làm khó chàng, là ai bảo vệ chàng hả? Chàng tự hỏi lại lương tâm mình đi, chàng không khiến ta thất vọng sao?"
"..."
"Chàng nói đi, chàng không khiến ta thất vọng à?"
Trong phòng an tĩnh lại, không còn tiếng khóc, cũng không còn tiếng cãi nhau, nhưng sự an tĩnh này khiến người ta không hít thở nổi, mệt mỏi thấu xương.
Một lúc sau, cửa mở, Hoàng Thiên Bá đi ra.
Vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy ta.
Ánh trăng chiếu lên gương mặt tuấn mỹ đó, hình như có nước mắt từ hốc mắt chảy xuống, nhưng lập tức ngưng kết thành băng, mà nước mắt của ta lại như hạt châu đứt dây lăn xuống không ngừng.
Ta không biết bản thân tại sao lại khóc, nhưng nhìn hắn bất lực bước ra như vậy, nước mắt cứ không ngăn được mà chảy xuống.
Tại sao?
Tại sao lại như vậy?
Hắn đờ đẫn nhìn, không nói lời nào, chỉ chậm rãi nhắm mắt lại, sau đó cúi đầu lướt ngang qua người ta đi thẳng về phía cổng lớn.