Chương 396: Vì yêu mà cúi đầu
Ta không rõ bản thân đã vượt qua đêm này như thế nào, thậm chí khi mở mắt nhìn nắng sớm từ ngoài cửa sổ chiếu vào cũng không dám chắc chính mình đã ngủ chưa, chỉ biết đầu óc hỗn loạn. Hình ảnh cô độc dưới ánh trăng đó rốt cuộc là do ta suy nghĩ miên man hay nằm mơ cả đêm?
Không biết đêm qua hắn như thế nào.
Ta thở dài, rửa mặt chải đầu một chút rồi định ra ngoài, ai ngờ vừa mở cửa phòng liền thấy Mộ Hoa đang đứng bên ngoài đưa lưng về phía cửa, tuy chỉ nhìn bóng lưng nhưng cũng đủ mang đến cảm giác thịnh khí ngất người. Nghe tiếng ta mở cửa, nàng xoay người nhìn ta.
Ta nhìn nàng, không khỏi sửng sốt.
Có lẽ do đêm qua khóc nhiều, mắt nàng hơi sưng, nhưng gương mặt tú lệ vẫn trang điểm tỉ mỉ, thậm chí là tỉ mỉ quá mức, trên người mặc y phục hoa lệ, tuy đẹp nhưng lại không hợp với đình viện lịch sự tao nhã này.
Nhớ tới mọi chuyện xảy ra đêm qua, ta miễn cưỡng nở nụ cười: "Phu nhân."
Mộ Hoa lại không cười, ánh mắt sắc như dao, nàng nhìn vào trong phòng như muốn xác nhận gì đó, sau đó hỏi thẳng: "Lần này tới đây ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"
"Chỉ là đi ngang qua, muốn tá túc."
"Đi ngang qua? Tá túc?" Nàng cười lạnh, "Ta thấy e là không đơn giản như thế."
Đã biết mọi chuyện, ta thản nhiên hỏi: "Ý của phu nhân là..."
"Có phải hoàng đế không cần ngươi nữa, bây giờ ngươi quay đầu tìm chàng đúng không?"
"Không phải."
"Không phải? Nếu không phải thì sao trời đất bao la, ngươi cố tình lại tới thâm sơn cùng cốc này, nhận việc thêu thùa của nhà chúng ta, còn để lại chứng cứ khiến chàng nhớ thương hả!"
"Phu nhân là người biết chữ, chắc cũng biết từ 'trùng hợp' đúng không?"
"Ngươi nói tất cả mọi việc đều là trùng hợp?"
"Đúng vậy."
"Ngươi nói dối!" Nàng đi đến trước mặt ta, gằn từng chữ, "Ta nói cho ngươi biết, ta sẽ không cho phép bất kỳ nữ nhân nào quấn lấy chàng, dù là ai cũng không được!"
Nhìn dáng vẻ cố chấp ngoan tuyệt của nàng, ta đột nhiên cảm thấy bi ai.
Nàng ấy thật sự quá yêu Hoàng Thiên Bá.
Ba năm trước khi còn ở Dương Châu, vì Hoàng Thiên Bá nàng ấy có thể không màng mọi việc, thậm chí khi ở Thanh Mai biệt viện, đối diện với đao quang kiếm ảnh, nàng ấy cũng liều mạng tương trợ. Nhưng lần này ta lại cảm thấy tình yêu của của nàng ấy quá sâu nặng, yêu đến cùng cực, gần như hủy diệt cực hạn.
Chính vì tình yêu như vậy đã khiến đôi mắt của Hoàng Thiên Bá mất đi ánh sáng, khiến hắn mệt mỏi bất lực, thậm chí muốn chạy trốn.
Mà nữ nhân này lại không biết gì cả.
"Mộ Hoa." Lần đầu tiên ta gọi thẳng tên nàng ấy.
Nàng sửng sốt, kinh ngạc nhìn ta.
Ta im lặng mấy giây, nhẹ giọng: "Hoàng gia không phải nam nhân thích bị dây dưa hay thuộc về ai."
"Ngươi nói cái gì?"
"Ngài ấy chưa từng khom lưng với bất kỳ ai, cho dù đứng trước Hoàng Thượng, binh quyền hay binh đao, cũng không có gì có thể khiến ngài ấy cúi đầu đúng không?"
Mộ Hoa xanh mặt nhìn ta.
"Không ai có thể bắt ngài ấy cúi đầu, cũng không ai có thể ép ngài ấy làm chuyện mình không muốn."
"..."
"Cho nên ngài ấy cười phu nhân là vì tình yêu."
"..."
"Chỉ có tình yêu mới khiến một nam nhân như ngài ấy cúi đầu."
"..."
"Trên đời này có nam nhân yêu một phần, nói mười phần; có nam nhân yêu mười phần, nói một phần. Phu nhân rất may mắn vì gặp được ngài ấy là vế sau."
Nói tới đây, lòng ta đau xót, hốc mắt cũng ươn ướt.
Mộ Hoa như bừng tỉnh, rất lâu sau mới chần chờ hỏi: "Ngươi và chàng... Thật sự không có gì..."
Ta kiên định trả lời: "Không có."
Giờ khắc này, ta đột nhiên nghĩ tới cái đêm chấn động ở hoàng cung năm đó. Nếu khi ấy ta thật sự đi theo hắn, chúng ta hôm nay sẽ như thế nào? Có lẽ những chuyện sau này lúc ta ở bên cạnh nam nhân kia đã không xảy ra, nhưng Hoàng Thiên Bá thì sao? Liệu Mộ Hoa có càng điên cuồng hoài nghi ta và hắn không? Liệu hắn có bị tình yêu nồng nhiệt này bóp chặt yết hầu, không thể thở nổi mà chết hay không?
Nghĩ đến đây, ta buồn bã cười: "Nếu ta và ngài ấy thật sự có gì, chúng ta đã không đi đến ngày hôm nay."
Mộ Hoa rơi vào trầm mặc, khí thế trên người dần tan đi, thấy sắc mặt ta tái nhợt, lảo đảo như muốn té ngã, nàng vội đỡ ta: "Ngươi sao vậy?"
"Ta..."
"Có phải sức khỏe ngươi có vấn đề gì không?"
"Không, không phải, không sao, ta không sao."
"Ta bảo hạ nhân chuẩn bị đồ ăn cho ngươi trước, lát nữa ta sẽ tới bắt mạch cho ngươi."
Ta kinh ngạc trước sự thay đổi của nàng, Mộ Hoa lại như hoàn toàn quên đi hiềm khích vừa rồi, đỡ ta ngồi xuống, cười với ta rồi xoay người ra ngoài.
Ta nhất thời không kịp thích ứng, ngồi ngây ngốc một lúc lâu mới đứng dậy. Lúc này, Tiền Ngũ tới cửa nhìn bóng lưng Mộ Hoa, lại nhìn ta.
Hắn trầm giọng: "Cô nương vẫn ổn chứ?"
"Không sao." Ta mỉm cười, "Thật ra nàng ấy cũng chỉ vì quá yêu Hoàng gia nên mới..."
"..."
"Ta tin nàng ấy sẽ hiểu Hoàng gia."
Tiền Ngũ không nói gì, cười khổ.
Nhìn thái độ của hắn, ta không khỏi nghi ngờ, đang muốn hỏi thì hắn đã nói: "Cô nương nghỉ ngơi đi." Dứt lời, hắn cũng xoay người rời đi.
Chốc lát sau, Mộ Hoa đã sai hạ nhân chuẩn bị một bàn đồ ăn ở chính đường, lúc ta tới, bầu không khí tràn ngập mùi thơm, đồ ăn trên bàn vô cùng phong phú, gà vịt thịt cá có đủ, còn có một vò nữ nhi hồng.
Đã mấy ngày rồi ta không ăn ngon như vậy, nhìn một bàn tiệc rượu như vậy cũng thấy thèm.
Lúc này, Mộ Hoa ngẩng đầu nhìn phía sau ta, trên gương mặt tú lệ lập tức hiện lên ý cười dịu dàng: "Chàng về rồi."
Ta quay đầu thì thấy Hoàng Thiên Bá vừa từ ngoài cổng trở về.
Sắc mặt hắn tái nhợt, thần thái cũng mệt mỏi, nhưng vừa vào cửa thấy chúng ta đứng cạnh bàn, lại nhìn bàn tiệc phong phú, nhất thời ngây ra.
Mộ Hoa đi qua, thân thiết kéo cánh tay hắn: "Thiên Bá, sao lại về muộn như vậy, thiếp đặc biệt sai hạ nhân chuẩn bị thêm rượu và nhiều đồ ăn, chàng còn không về, thiếp và Thanh Anh ăn không hết."
Hoàng Thiên Bá nhìn nàng, lại nhìn ta.
Ta mỉm cười: "Hoàng gia."
Mộ Hoa cũng nhìn ta, sau đó nhìn hắn: "Mau qua ngồi đi!"
Hoàng Thiên Bá không nói lời nào bị nàng kéo đến chủ vị, Mộ Hoa ngồi xuống bên cạnh hắn, sau đó tiếp đón ta: "Thanh Anh, mau ngồi đi, nhân lúc còn nóng."
Ta gật đầu, ngồi đối diện họ.
"Ăn đi, đừng khách khí!"
Nụ cười của Mộ Hoa khiến người ta cảm thấy vô cùng thân thiết, gia đình bình thường ăn cơm không cần quy tắc như trong cung. Thấy nàng và Hoàng Thiên Bá đều cầm đũa, ta cũng cầm đũa của mình.
Vừa ngước mắt thì thấy Hoàng Thiên Bá gắp mắt cá kho nhẹ nhàng bỏ vào chén Mộ Hoa.
"Nàng cũng ăn đi." Giọng nói trầm thấp mang đến cảm giác yên tâm.
Mộ Hoa nhìn hắn, nụ cười càng ngọt ngào hạnh phúc. Nàng lại nhìn ta, nói: "Thanh Anh, mau ăn đi."
"Ừ." Ta gật đầu.
Rượu và đồ ăn trên bàn tuy nhiều nhưng hiện giờ khẩu vị của ta không bằng trước nên chỉ gắp miếng măng, đúng là hương vị cơm nhà, không quá hoa lệ nhưng lại đơn giản làm người ta yên tâm thưởng thức.
Ta đang ăn thì nghe Mộ Hoa vừa gặp đồ ăn vừa cho Hoàng Thiên Bá vừa hỏi: "Chàng đi đâu vậy?"
Hoàng Thiên Bá cứng đờ, liếc nhìn ta: "Lên thị trấn."
"Sao muộn như vậy mới về? Đã xảy ra chuyện gì sao?"
"Không có gì."
"Không có gì thì sao lại đi lâu như thế?" Mộ Hoa lộ vẻ không vui, "Chắc không phải lại bị ai làm vướng chân đấy chứ?"
Tâm trạng ta trầm xuống, ngẩng đầu nhìn nàng, thấy sắc mặt Hoàng Thiên Bá cũng có vẻ không tốt. Hắn im lặng một lúc lâu, nhẹ nhàng buông đũa, nói với ta: "Ta nhận được tin hoàng đế đã khởi giá hồi kinh."
"..."
Trái tim ta đập loạn nhịp.
Hắn... Hồi kinh rồi?
Rời khỏi Dương Châu, trở về?
Ta mờ mịt ngồi yên một chỗ, trong đầu cứ lặp đi lặp lại câu nói đó.
Hắn đi rồi.
Mộ Hoa cũng kinh ngạc hỏi Hoàng Thiên Bá: "Sao ngài ấy lại đột nhiên trở về? Trước đây không phải có tin nói là phải đợi..." Nàng ấy còn chưa nói hết câu đã nhìn sang ta.
Ta theo bản năng mỉm cười: "Vậy sao? Thế thì tốt."
Thế thì tốt.
Thế thì tốt...
Đi rồi, hắn sẽ không tìm ta nữa, nói cách khác hắn đã từ bỏ, tin rằng ta đã chết, mọi việc coi như kết thúc.
Ta đã hoàn toàn được giải thoát.
Nhưng sắc mặt Hoàng Thiên Bá vẫn căng chặt, hắn nhìn ta, ngưng trọng nói: "Không tốt."