Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung

Chương 399

Chương 399: Tình yêu oanh oanh liệt liệt là đúng sao?

Mãi đến khi cùng ta vào phòng, được Tiền Ngũ dẫn đi tắm rửa thay bộ xiêm y đầy bùn đất ra, mặc bộ đồ mới, cả người trông có tinh thần hơn nhưng Lưu Tam Nhi vẫn không biết phải làm sao. Sau khi vào phòng, hắn cứ đứng giữa phòng nhìn ta chằm chằm, căng thẳng như thể sợ ta lập tức biến mất.

Nhìn quầng thâm mắt của hắn, ta cũng đau lòng: "Ngươi... Ngươi tìm đến nơi này sao?"

"Ừ."

"Ngươi vẫn đang tìm ta."

"Ừ." Hắn gật đầu thật mạnh, mỉm cười, "Nàng không sao thì tốt rồi."

"Ngươi vẫn mãi đi tìm ta?" Ta cứ lặp đi lặp lại câu này, giọng trở nên nghẹn ngào.

Thấy đôi mắt ta ửng đỏ, Lưu Tam Nhi trở nên quẫn bách, chân tay luống cuống, muốn nắm tay ta nhưng vừa đụng đến một đầu ngón tay của ta lại rụt về như chạm vào lửa nóng, nhỏ giọng: "Ta không biết nàng đi đâu nên tìm kiếp khắp nơi, cứ tưởng nàng sẽ đến thành Dương Châu, nhưng hỏi thăm mọi người thì không ai thấy nàng nên ta lại quay về."

"..."

"Lại tìm theo mấy hướng khác nhưng đều không đúng. Cuối cùng đi về hướng này, mới nghe nói có người nhìn thấy một nữ tử giống nàng lên núi, ta vốn định đuổi theo..."

Nói tới đây, hắn xấu hổ gãi ót.

"Nhưng ngươi ra ngoài lâu như vậy, Lưu đại ma phải làm sao đây?"

"Ta đã nhờ Triệu đại nương và Vân Hương giúp ta chăm sóc bà ấy một thời gian. Bà ấy cũng muốn ta ra ngoài tìm nàng, bà ấy nói một nữ tử như nàng lại có thai cứ ở bên ngoài như vậy không an toàn, bảo ta nhất định phải tìm được nàng, cho dù không đưa được nàng về thì cũng phải nghe ngóng được tin của nàng, biết nàng bình an thì nói với bà ấy."

Càng nghe hắn nói, hốc mắt ta càng ướt.

Thấy ta như muốn khóc, Lưu Tam Nhi hoang mang: "Khinh Doanh, nàng... Nàng đừng khóc, nàng đừng khóc mà!"

Ta cắn môi, cúi đầu không cho hắn nhìn nhưng vẫn không ngăn được hốc mắt ngày càng nóng, dường như nước mắt sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào.

Nhưng hắn vẫn gấp đến độ lắp bắp: "Nàng đừng khóc, đừng khóc!"

Dù liều mạng nhịn xuống nhưng nước mắt vẫn như hạt châu đứt dây nhỏ giọt, hình như đây là lần đầu Lưu Tam Nhi thấy nữ tử khóc, hoảng đến mức không biết phải làm sao, muốn an ủi ta lại không tiện chạm vào, cuối cùng thế mà luống cuống đưa tay tới trước mặt ta.

Tách.

Nước mắt của ta rơi xuống lòng bàn tay hắn.

"Nàng đừng khóc..."

Ta ngẩng đầu đối diện với ánh mắt dịu dàng quan tâm của hắn, nở nụ cười.

Thấy ta chịu cười, Lưu Tam Nhi cũng cười.

...

Khó khăn lắm tiếng khóc mới ngừng, vú già tới đưa một bàn đồ ăn, ta áy náy nói: "Vất vả cho mọi người, lát nữa ta sẽ đi nói chuyện với Hoàng gia."

Ta ở đây dù sao cũng chỉ là một vị khách, dẫn Lưu Tam Nhi vào mà không đi nói với chủ nhân là đã không chu toàn, còn phiền hạ nhân mang cơm nước tới. Có điều bây giờ Hoàng Thiên Bá và Mộ Hoa còn ở trong phòng, hai người họ vừa mới làm hòa, lúc này cũng không nên đi quấy rầy họ.

Vú già kia mỉm cười: "Cô nương đừng khách khí. Chút việc này bọn ta làm được."

"Đa tạ."

"Đa tạ." Lưu Tam Nhi ở bên cạnh cũng cảm tạ.

Vú già kia nhìn chúng ta, có vẻ yên tâm, xoay người lui xuống.

Bàn đồ ăn này không tính là phong phú nhưng đủ cá đủ thịt, ta biết mấy ngày nay Lưu Tam Nhi chắc chắn không có bữa nào ăn no nên liền kéo tay hắn ngồi xuống: "Nào, ăn cơm trước đi."

"Ừ." Hắn tươi cười, ngồi xuống bưng chén cơm lên ăn.

Nhìn bộ dáng của hắn, nói không đau lòng là gạt người, đặc biệt là khi nhớ lại thời điểm mở cửa, hắn tới để xin nước, cũng không biết cả đoạn đường này hắn chịu bao nhiêu khổ cực. Ta cầm đũa gắp ít thịt bỏ vào chén của hắn, nhẹ giọng: "Ăn nhiều một chút."

Hắn cười nhìn ta, gắp miếng thịt ta vừa gắp cho hắn bỏ vào miệng, ăn thỏa mãng. Ta lại múc cho hắn chén canh, hắn như đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, cúi đầu nhìn bàn ăn thịnh soạn, hỏi: "Khinh Doanh, ta có thể giữ hai cái bánh bao lại không?"

"Hả? Ngươi cứ ăn đi."

"À không, không phải. Thật ra ta vốn có mang theo lương khô, nhưng lúc đi ngang qua một cái miếu thấy bên trong có bà điên sắp chết đói nên ta đã cho bà ấy hết lương khô của mình. Ta thấy bà ấy chắc không thể tự kiếm ăn nên định mang thêm cho bà ấy hai cái bánh bao, bà ấy đáng thương lắm."

Nghe hắn nói mà ta thấy ấm lòng.

Hắn vẫn là tiểu nhị khi còn ở thành Dương Châu, vẫn nhiệt tình, vẫn thích giúp đỡ người ta như vậy, cho dù chỉ là khách qua đường, hắn cũng cố hết sức giúp đỡ.

Nam nhân trước mặt rõ ràng là người nghèo nhất trong số những người ta quen, nhưng tình cảm lại giàu có đến thế!

Mà ta chợt có một cảm giác...

Người như vậy có thể làm được việc lớn!

Đối diện với ánh mắt thăm dò của hắn, ta mỉm cười, đưa chén canh vào trong tay hắn, nói: "Ngươi cứ ăn đi, màn thầu ta sẽ nhờ họ chuẩn bị, lát nữa đi đưa với ngươi."

"Được!" Hắn cao hứng gật đầu, lại lùa cơm vào miệng, được một lúc tay lại cứng đờ.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt cẩn thận lo lắng ấy khiến ta giật mình: "Sao vậy?"

"Khinh Doanh, vậy nàng... Nàng có về cùng ta không?"

Ta sửng sốt.

Trở về?

Ta nhìn hắn, hắn cũng nhìn ta, tuy ánh mắt cẩn thận thăm dò nhưng lại hết sức trịnh trọng nghiêm túc. Im lặng mấy giây, hắn thẹn thùng nói: "Ta... Ta hy vọng nàng có thể về cùng ta."

"..."

"Khinh Doanh, ta sẽ chăm sóc tốt cho nàng."

"..." Ta muốn nói gì đó nhưng lại nghẹn ngào, sau một lúc lâu mới miễn cưỡng nói, "Nhưng ta..."

"Ta cũng sẽ chăm sóc tốt cho đứa nhỏ này." Không đợi ta nói hết, Lưu Tam Nhi đã ngắt lời, "Ta sẽ đối tốt với nó như con ruột của mình vậy. Thật đó!"

"Không phải ta sợ ngươi đối xử tệ với hài tử, mà là..."

Lời tới bên miệng lại không thể nói ra.

Ta có thể nói gì? Ta sớm đã mất đi tư cách gả chồng, có được hạnh phúc từ thời điểm nam nhân kia bạo hành ta. Mấy năm qua vòng đi vòng lại, từng yêu, từng đau khổ, từng khóc, từng mệt, ta sớm đã thương tích đầy người sao có thể mang cuộc sống bị tàn phá của mình áp đặt lên một nam nhân đơn thuần như nước trước mặt chứ?

Đặc biệt khi ta đã biết tâm ý của hắn.

Thấy ta chỉ nói một nửa, Lưu Tam Nhi thoáng do dự, nhẹ giọng: "Khinh Doanh, ta... Ta đúng là không có tiền, ngay cả cuộc sống này ta cũng không có cách nào cho nàng. Nhưng... Ta sẽ nỗ lực. Nàng không cần lo cho cuộc sống sau này của chúng ta, chắc nàng còn chưa biết, nàng vừa đi hai ngày, quan phủ đã có công văn xuống giảm ba phần thuế má cho chúng ta."

"Hả?"

Giảm ba phần thuế má?

Tuy không tốt như dự đoán ban đầu nhưng quyết định này với cả thiên triều có thể nói là thay đổi long trời lở đất, thảo nào chiến sự phương bắc lại căng thẳng như vậy.

Nam nhân đó đã đưa ra quyết định này!

Thiên hạ này sẽ thay đổi vì hắn, vậy người trong thiên hạ thì sao? Sẽ có bao nhiêu người thay đổi vì hắn?

Thấy ta còn hoảng hốt, Lưu Tam Nhi cười nói: "Vết thương của ta đã khỏi hẳn rồi, ta định xuống chân núi nhận vài mẫu đất để trồng trọt, như vậy không cần ra ngoài quá lâu, còn có thể chăm sóc nàng... Và hài tử trong bụng nàng."

"..."

"Đương nhiên nếu nàng thích ăn cá, ta vẫn có thể xuống sông bắt!"

"..."

Hai mắt hắn tràn ngập hy vọng: "Cuộc sống của chúng ta sẽ khá lên!"

Giờ phút này ta chỉ biết ngây ngốc nhìn hắn, trong đầu đột nhiên nghĩ tới rất nhiều người, Bùi Nguyên Tu, Nam Cung Ly Châu, Thái Thượng Hoàng, Hoàng Thái Hậu, Dương Vân Huy, Dương Kim Kiều... Còn có Hoàng Thiên Bá và Tiết Mộ Hoa.

Và cả khuôn mặt lúc vui lúc giận của nam nhân đó.

Thì ra nửa cuộc đời ta đã trải qua từng này...

Rất nhiều người cho rằng làm một đôi phu thê bình thường, cuộc sống mặt trời mọc thì đi làm mặt trời lặn thì về nhà không có gì thú vị, nhưng tình yêu oanh oanh liệt thì sao? Kêu gọi khóc rống, giãy giụa dây dưa là vui sao?

Nhìn khuôn mặt tiều tụy trước mắt, ta nhẹ giọng hỏi: "Ngươi thật sự không chê ta sao?"

Hắn nghe vậy, liền muốn trả lời, lại bị ta cắt ngang: "Ngươi phải suy nghĩ cho kỹ, đứa nhỏ này không phải con của ngươi, nhưng ta sẽ sinh nó ra, nuôi nấng nó. Ngươi thật sự không để ý sao? Mà ta... Ngươi cũng biết, quá khứ của ta... Ta không xứng với ngươi."

Lần này Lưu Tam Nhi không trả lời mà cúi đầu.

Trong phòng rơi vào trầm mặc.

Trong sự im lặng như vậy, thời gian trôi qua rất chậm, rõ ràng xung quanh không có tiếng động gì, nhìn hàng lông mi che khuất đôi mắt của hắn, ta không biết hắn đang nghĩ gì.

Hắn... Có phải muốn đổi ý không?

Tay ta lùi về đặt trên đầu gối như muốn tìm một chỗ tựa, lại có cảm giác không bắt được gì, ngay cả chính mình cũng đang run rẩy.

Lúc này, hắn chậm rãi ngẩng đầu.

Đôi mắt đen nhánh ấy trịnh trọng nhìn ta, ánh mắt hệt như lúc hắn chỉ nhặt năm đồng tiền, kiên định như bàn thạch: "Khinh Doanh, lần đầu tiên ta gặp nàng nàng cũng không hoàn hảo, nhưng ta... Ta vẫn thích nàng."

"..."

"Nàng có hài tử cũng được, quá khứ của nàng không tốt cũng thế, đều không liên quan."

"..."

"Chúng ta ở bên nhau, tương lai sẽ rất tốt đẹp."

Hắn kiên định vươn tay nắm lấy tay ta, lòng bàn tay thô ráp mà ấm áp phủ lên mang đến nhiệt độ đánh trúng trái tim ta.

Nhìn ánh mắt nghiêm túc của hắn, hai mắt ta lần nữa nóng lên, vội cúi đầu để che giấu vẻ chật vật của mình.

Hắn lẳng lặng nhìn ta, đợi rất lâu, chần chờ hỏi: "Nàng... Nàng đồng ý với ta không?"

Ta cuối cùng cũng bình tĩnh lại, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt chờ mong của hắn, đột nhiên muốn trêu đùa một chút: "Ta bây giờ vẫn chưa muốn đồng ý."

"Hả?"

"Chờ ta trở về hỏi Lưu đại ma, chờ bà mở miệng, ta sẽ đồng ý."

"Sao cơ?" Lưu Tam Nhi ngơ ngác nhìn ta, "Nương của ta chắc chắn sẽ đồng ý. Bà ấy rất thích nàng!"

Nhìn nụ cười giảo hoạt trên gương mặt của ta, hắn bừng tỉnh, nở nụ cười, cao hứng bưng chén cơm lên ăn, ngẫm lại lại hỏi: "Nàng muốn hỏi nương ta cái gì?"

Ta chỉ khẽ cười, gắp miếng thịt to nhét vào miệng hắn.

...

Rất nhanh Hoàng Thiên Bá và Mộ Hoa cũng biết Lưu Tam Nhi tới.

Hoàng Thiên Bá tuy khá bất ngờ nhưng không hề giật mình, mà Lưu Tam Nhi khi nhìn thấy hắn vẫn như năm đó, vừa kích động vừa sùng kinh, cứ như người trước mắt vẫn là người đứng đầu ba tỉnh phương nam, là ông vua không ngai trong lòng người dân Giang Nam.

Người khiến ta bất ngờ là Mộ Hoa.

Nhìn Lưu Tam Nhi và ta, nàng vô cùng cao hứng, sau khi nhiệt tình tiếp đón, nghe nói Lưu Tam Nhi muốn xin điểm tâm để đi giúp đỡ người khác, nàng lập tức phân phó hạ nhân, chỉ chốc lát sau vú già đã xách một hộp đồ ăn tới, bên trong không chỉ có một chồng màn thầu nóng hổi, ngăn dưới còn có bát canh gà hầm cùng giăm bông.

"Cầm hết đi, có cần người lái xe đưa đi không?"

Lưu Tam Nhi không ngờ có nhiều đồ ăn như vậy, cảm tạ xong liền nói: "Không cần không cần, ở ngay miếu hoang gần đây thôi."

Ta cũng cười: "Ta đi với hắn, một lát liền về."

Nói xong, ta theo bản năng nhìn Hoàng Thiên Bá, trên mặt hắn tuy vẫn còn nét mệt mỏi nhưng đã bình tĩnh hơn rất nhiều, nhìn ta, hắn cũng chỉ nhàn nhạt gật đầu.

Lưu Tam Nhi cầm hộp đồ ăn cùng ta ra ngoài.

Mấy ngày tới Hoàng gia, ta không hề ra ngoài, ăn tối xong ra ngoài đi dạo cũng không tệ, bầu không khí trong núi cực trong lành, còn có thể nghe thấy tiếng chi hót trong rừng.

Lưu Tam Nhi nắm tay áo của ta, nói: "Cẩn thận, coi chừng té ngã."

Ta nhìn hắn, không nhịn được mà bật cười: "Ta không phải tiểu hài nhi."

"Nhưng trong bụng nàng có tiểu hài nhi."

"..." Ta trừng mắt nhìn hắn.

Hắn chỉ cười, nắm tay ta không chịu buông, ngẩng đầu nhìn phía trước: "Tới rồi."

Trước mặt là một ngôi miếu hoang, xung quanh cỏ dại mọc thành cụm, tượng Phật bên trong cũng bị phủ một lớp bụi dày, mạng nhện khắp nơi.

Ở một góc dưới tượng Phật có một người nằm cuộn tròn đang run bần bật.

Vừa thấy bà ta, Lưu Tam Nhi vội chạy tới ngồi xổm xuống, cẩn thận gọi: "Đại ma, cháu mang đồ ăn tới cho bà đây."

Người đó vốn ngã quỵ dưới đất, nghe tiếng của hắn liền thoáng mấp máy, ngẩng đầu, dưới mái tóc rối bời lộ ra đôi mắt co rúm như con thú nhỏ giật mình, run rẩy nhìn chúng ta. Đợi thấy rõ là Lưu Tam Nhi, bà ta lập tức vươn cánh tay khô khốc bắt lấy tay hắn, khàn giọng: "Nhi tử, nhi tử con đến rồi!"

Nghe tiếng của bà ta, ta không khỏi sững sờ.

Giọng nói này...

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn