08
Những ngày sau đó, tôi vừa tiếp tục hầm canh bồi bổ cho anh ta, vừa âm thầm thay thuốc nhập khẩu.
Trước đây tăng ca về còn ngủ hai tiếng là dậy được, bây giờ gần như nửa ngày không xuống nổi giường.
Đương nhiên, tin nhắn đặt phòng tôi vẫn đều đặn nhận được.
Thẻ hội viên khách sạn Thủy Tinh của anh ta thậm chí còn được nâng cấp lên bạch kim.
Chiếc DJI của tôi cuối cùng cũng không mua phí.
Nhiều lần trước khi bọn họ vào phòng, tôi đã lẻn vào trước giấu camera.
Phải nói rằng… thuốc nhập khẩu đúng là dữ thật.
Bình thường nhìn anh ta như sắp tắt thở, nhưng sau khi “có công nghệ hỗ trợ” thì đúng là mạnh lên hẳn.
Chứng cứ tôi cũng thu thập gần đủ rồi.
Đúng lúc đơn vị của anh ta bắt đầu phân nhà.
Vương Hạo hí hửng chạy về khoe với tôi:
“Vợ à, có tin tốt đây! Hôm nay công ty thông báo phân nhà, anh thuộc nhóm đầu tiên, có thể chọn căn lớn mà em thích rồi!”
Tốt lắm.
Thời cơ cuối cùng cũng đến.
Tôi cũng không cần nhịn nữa.
“Tuyệt quá! Bao giờ chúng ta đi chọn nhà?”
“Chỉ cần nộp tiền là được rồi. Em lấy tiền tiết kiệm trong nhà ra, mình đi đóng tiền.”
“Tiền tiết kiệm? Số đó là để dành sửa nhà mà. Anh chưa tích đủ tiền đặt cọc sao?”
“Lương anh một tháng 8 ngàn em cũng biết mà, lấy đâu ra tiền tiết kiệm?”
Ngày nào cũng ăn cơm ở nhà, đi làm thì gần, thành phố tuyến năm chi tiêu thấp như vậy, nếu không phải ngày nào cũng đi thuê phòng khách sạn thì mỗi tháng tiết kiệm năm ngàn là dư sức.
“Sao có thể chứ? Bình thường anh đâu có tiêu gì, mọi chi tiêu trong nhà đều do em lo. Mỗi tháng anh tiết kiệm 5 ngàn chắc chắn không thành vấn đề. Với lại hai năm nay tuần nào anh cũng tăng ca thứ bảy, tính lương gấp đôi thì riêng tiền tăng ca mỗi tháng cũng gần 4 ngàn rồi.”
“Tức là mỗi tháng anh tiết kiệm được 9 ngàn. Cộng thêm thưởng cuối năm, hai năm ít nhất cũng phải có 300 ngàn chứ?”
Tôi vừa nói xong, sắc mặt Vương Hạo lập tức thay đổi.
“Tiền tăng ca? Không có chuyện đó…”
“Không có ư? Chẳng lẽ anh không đi tăng ca thật?”
Vương Hạo lập tức cảnh giác nhìn tôi, tưởng tôi phát hiện ra gì đó.
“Không tăng ca thì anh đi làm gì? Chỉ là công ty cắt tiền tăng ca thôi…”
“Ông xã, sao anh không nói sớm! Bạn thân em là luật sư chuyên xử lý tranh chấp lao động mà. Anh không cần lo nữa, để em giải quyết cho. Em gọi điện ngay bây giờ, em không tin anh cực khổ bao năm mà họ lại không trả đồng nào!”
Nói xong, tôi lập tức lấy điện thoại ra.
Vương Hạo sợ tới mức vội ngăn tôi lại.
“Em đừng nóng vội! Để anh tự đi nói chuyện với công ty trước đã. Nếu thật sự họ không trả thì mình tính tiếp.”
Tôi cười lạnh trong lòng.
Lời nói dối do chính mình tạo ra, có nuốt nước mắt cũng phải cố mà vá cho tròn thôi!
09
Vì là nhà phúc lợi của công ty nên căn hộ có giá thị trường khoảng một 1 triệu 200 ngàn tệ, nhưng nội bộ chỉ cần khoảng 700 ngàn.
Tiền quỹ nhà ở của hai vợ chồng bao năm nay cũng đã hơn 300 ngàn, nếu Vương Hạo lại xoay thêm hơn 300 ngàn nữa thì coi như căn nhà này được thanh toán toàn bộ.
Tiền tiết kiệm trong nhà cũng không cần đụng tới nữa.
Đến lúc đó… toàn bộ đều sẽ thuộc về tôi.
Ngày hôm sau tan làm, Vương Hạo vừa bước vào cửa tôi đã hỏi:
“Ông xã, công ty trả tiền tăng ca cho anh chưa? Hôm nay em còn nói chuyện với bạn thân em rồi, cô ấy bảo chỉ cần anh đưa được bảng chấm công tăng ca, còn lại cứ giao cho cô ấy!”
Vương Hạo cau chặt mày.
Nếu tính cả lịch sử nhận phòng ở khách sạn Thủy Tinh thì anh ta đúng là có thể đưa ra “ghi chép chi tiết” mỗi tuần.
Nhưng bảng chấm công tăng ca thật sự thì… chắc không có đâu.
“Anh vẫn đang thương lượng với công ty…”
“Thương lượng cái gì! Kiện luôn đi!”
Nhìn sắc mặt anh ta khó coi đến mức sắp khóc, tôi biết phải đổ thêm dầu vào lửa.
“Ông xã, nếu anh ngại xé mặt thì mai em sẽ tới công ty anh luôn. Em sẽ nói là nhà sắp mua rồi mà không có tiền, nếu không trả tiền tăng ca thì chúng ta lấy tiền nhà ra bù!”
Tên khốn bị dọa đến biến sắc.
Doanh nghiệp nhà nước quản lý chuyện tác phong đời sống cực kỳ nghiêm.
Mấy năm nay Vương Hạo làm hành chính trong doanh nghiệp nhà nước, năng lực chuyên môn thì bỏ phế, “tăng ca” đến mức cơ thể cũng tàn luôn rồi.
Nếu mất việc… chắc chỉ có thể về quê cùng mẹ anh ta trồng khoai lang.
Mà nhìn bộ dạng đó, chắc năng suất cũng chẳng khá nổi.
“Em đừng nóng vội, công ty nói còn phải họp bàn…”
“Cũng được. À đúng rồi ông xã, trước đây chẳng phải anh từng mời nữ lãnh đạo kia ăn cơm sao? Hay anh tìm cô ta nhờ giúp nói vài câu xem.”
Nghe đến ba chữ “nữ lãnh đạo”, ánh mắt Vương Hạo thoáng thay đổi như đang tính toán gì đó.
“Được… để anh tìm lãnh đạo thương lượng thử. Nếu không ổn thì em hãy kiện.”
“Không sao đâu ông xã, anh yên tâm. Bạn em đánh kiện chưa từng thua lần nào, còn không lấy phí luật sư nữa!”
Nghe xong câu đó, cơ thể vốn đã không khỏe mạnh của Vương Hạo càng như bị đè thêm một tảng đá.
10
Vài ngày sau, Vương Hạo ủ rũ trở về nhà.
“Lãnh đạo đã trả tiền tăng ca rồi.”
Nhìn bộ dạng sống dở ch/ết dở của anh ta là tôi đã thấy bực.
Nhưng lúc này vẫn chưa thể manh động.
Tôi cố giả vờ phấn khích, dù thật ra tôi đúng là đang rất phấn khích… chỉ là lý do không giống nhau thôi.
“Ông xã, anh giỏi quá đi! Ơ mà lạ nhỉ, lấy được tiền rồi sao anh không vui vậy? Cười một cái xem nào?”
Vương Hạo ngẩng gương mặt như đưa đám lên, khó khăn lắm mới nặn được một nụ cười.
Tôi biết trong lòng anh ta lúc này đang khóc ròng.
Tôi không quan tâm anh ta kiếm đâu ra số tiền đó.
Thứ tôi quan tâm chỉ có tiền.
Nếu tôi thật sự làm lớn chuyện tới công ty thì e rằng không ai yên nổi.
Không chỉ riêng anh ta, mà cả mụ nữ lãnh đạo kia chắc cũng tiêu đời.
Không cần nghĩ nhiều tôi cũng biết, Vương Hạo đã đi vay tiền từ mụ đó.
Nghĩ kỹ thì tôi còn thấy mừng thay anh ta nữa.
Khổ sở “cày cuốc” suốt hai năm, cuối cùng cũng thấy được “thành quả”.
Chỉ là tôi hơi lo… sau khi vay tiền xong, liệu anh ta có phải “vất vả” hơn nữa không.
Sau đó, anh ta lại mở miệng vay thêm bố mẹ, cuối cùng cũng gom đủ tiền mua nhà.
Chẳng bao lâu sau, tôi chọn được căn hộ mình thích.
Mọi chuyện xử lý xong xuôi, tôi cảm thấy đã đến lúc ngả bài với tên khốn nạn kia rồi.
Đúng lúc đó, điện thoại lại vang lên.
[Kính gửi hội viên bạch kim Vương tiên sinh, ngài đã nhận phòng thành công tại phòng 520 khách sạn Thủy Tinh…]
Tôi còn chưa đọc hết tin nhắn đã trực tiếp lao tới khách sạn.
Nửa năm trước dang dở việc bắt gian.
Hôm nay tôi nhất định phải hoàn thành cho xong!
11
Rất nhanh tôi đã tìm được phòng 520.
Cũng lãng mạn thật đấy.
Ngay cả số phòng cũng chọn kiểu tình tứ như vậy.
Tôi bật camera lên, dùng điện thoại quét mở cửa phòng một cách dễ dàng.
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng tận mắt nhìn thấy cảnh tượng đó vẫn khiến tôi chấn động.
Một đống thịt trắng lắc lư không ngừng.
Mụ tiểu tam quay lưng về phía cửa nên không phát hiện tôi bước vào.
Tôi nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh mới thấy Vương Hạo đang nằm dưới, nghiến răng nghiến lợi, mặt nhăn nhó như sắp chết.
Đến khi nhìn thấy mặt tôi, anh ta sợ đến mức lập tức muốn đẩy mụ ta ra rồi kéo chăn che người.
Mụ ta tưởng anh ta đang chơi trò cosplay gì đó nên càng hưng phấn hơn.
Mãi đến khi nghe Vương Hạo hoảng loạn hỏi:
“Em… em… em sao lại tới đây?!”
Mụ ta lúc đó mới chưa thỏa mãn quay đầu lại nhìn.
Sau đó phát hiện camera đang chĩa thẳng vào mình thì hét to một tiếng, chui tọt vào trong chăn.
“Đừng quay nữa! Đừng quay nữa…”
“Quay đẹp thế này mà, để làm kỷ niệm cho chị thôi. Sau này chắc chị cũng chẳng thấy anh ta ‘sinh long hoạt hổ’ thế này nữa đâu.”
Sau khi hoàn hồn, Vương Hạo lập tức bật dậy, tr*n tr**ng chạy tới cướp camera.
Tôi lập tức né sang một bên rồi chạy ra cửa.
“Anh tới đây cướp đi! Có giỏi thì thử xem! Anh có muốn tôi hét lên không?”
Tên khốn đấy lập tức xìu xuống.
“Hai người mau mặc quần áo vào đi, nhìn mà thấy ghê!”
Nói xong, tôi kéo ghế ngồi ngay hành lang cạnh cửa, tiếp tục cầm camera quay.
“À đúng rồi, đừng nghĩ cướp được camera là xong chuyện nhé. Video này đang được tải trực tiếp lên cloud, bạn thân tôi tải xuống hết rồi.”
Hai người chui trong chăn mặc quần áo.
Mãi rất lâu sau mới chỉnh tề trở lại.
“Cô muốn thế nào?”
Tôi ngẩn người.
Đảo lộn hết cả rồi.
Anh ta còn hỏi tôi muốn thế nào?
“Tôi còn muốn hỏi anh muốn thế nào đấy!”
Mụ tiểu tam trốn sau lưng Vương Hạo, không dám hé răng.
“Cô vào đây bằng cách nào? Sao cô có thẻ phòng? Tôi phải khiếu nại khách sạn!”
Tôi thật sự cạn lời.
Đến nước này rồi mà còn trách khách sạn ư?