Một Cuộc Điện Thoại Vạch Trần Chồng Ngoại Tình

Chương 5

12

“Đừng có gào mồm nữa. Khách sạn bắt anh đi ngoại tình à? Không trách bản thân lại đi trách khách sạn? Sao anh không trách luôn cái giường đi?”

Tên khốn bị tôi chặn họng đến không nói được lời nào, chỉ cúi gằm đầu.

Thuốc cũng hết tác dụng rồi, cộng thêm cú sốc vừa nãy khiến anh ta mềm nhũn ngồi phịch xuống giường.

Mụ ta dường như đã bình tĩnh lại.

“Hay thế này đi… chỉ cần cô xóa video, cô muốn điều kiện gì tôi cũng đồng ý.”

Nghe nói chồng mụ ta cũng là lãnh đạo công ty.

Nếu chuyện này truyền ra ngoài thì chắc cả nhà cũng chẳng yên ổn.

Nhưng trước khi tới đây tôi đã hỏi luật sư rồi.

Tuyệt đối không được chủ động ra điều kiện.

Nếu không sẽ thành tống tiền.

“Xin lỗi nhé, tôi tới tìm chồng tôi, không phải tới nói chuyện với cô.”

“Nhưng tôi vẫn phải cảm ơn cô đã không quản cực khổ giúp chồng tôi phát tiết thú tính. Đây là phúc lợi công ty của mấy người à? Hay là lãnh đạo xuống cơ sở đưa hơi ấm? Có phải ai cũng được hưởng phần không?”

“Công việc của cô đúng là vất vả thật… nhưng cũng vĩ đại ghê.”

Mụ ta không dám đáp, chỉ kéo chăn trùm kín đầu.

Vương Hạo cũng nhận ra tôi đã chuẩn bị kỹ từ trước.

“Em nghe anh giải thích đi… đây là lần đầu tiên của bọn anh…”

Tôi cười lạnh, mở đoạn video bí mật mình quay trước đó lên rồi đưa trước mặt anh ta.

“Lần đầu tiên của hôm nay à?”

Vương Hạo nhìn đoạn video xong lập tức không dám cãi nữa.

“Được rồi, đã đến nước này thì em nói xem muốn giải quyết thế nào?”

Nhìn vẻ mặt chẳng mấy hối lỗi, thậm chí còn có chút lý lẽ của anh ta, tôi tức đến nổ tung.

“Giải quyết thế nào? Đương nhiên là để lãnh đạo công ty các người xem thử hai người đã làm cái gì rồi!”

“Anh còn biết xấu hổ không?”

Vương Hạo cúi đầu.

“Chuyện cũng đã xảy ra rồi, rốt cuộc em muốn thế nào?”

Nhìn cái bộ dạng ch/ết tiệt đó của anh ta, lửa giận trong tôi lại bốc lên.

“Tôi không muốn thế nào cả.”

“Bây giờ tôi sẽ tới thẳng công ty các người hỏi xem, nhân viên ngoại tình thì còn ai quản nữa hay không!”

Nói xong, tôi đứng dậy đi thẳng về phía cửa.

13

Tôi còn chưa kịp bước ra khỏi cửa thì mụ tiểu tam đã hoảng đến mức phát run, mặc nguyên đồ lót chạy tới giữ chặt tôi lại.

“Có gì thì từ từ thương lượng, chỉ cần cô đừng tới công ty tố cáo, cô muốn thế nào cũng được.”

Tôi liếc nhìn Vương Hạo.

Anh ta vẫn cúi gằm mặt như ch/ết rồi.

“Thấy chưa? Vương Hạo chẳng quan tâm gì cả. Anh ta không để bụng, vậy thì tôi đi tố cáo thôi!”

Mụ ta lập tức cuống lên, quay đầu mắng Vương Hạo:

“Anh mau nói gì đi chứ! Nhà anh tan thì kệ anh, tôi không muốn chồng tôi biết chuyện đâu…”

Thấy tôi thật sự định đi tố cáo, lại thêm mụ ta gào bên cạnh, cuối cùng Vương Hạo cũng biết sợ.

Anh ta chạy tới kéo tôi lại.

Tôi dùng sức hất mạnh tay anh ta ra.

“Cút đi! Tôi thấy anh bẩn!”

Thấy tôi vẫn muốn đi, Vương Hạo trực tiếp quỳ xuống ôm lấy chân tôi.

“Vợ à, anh sai rồi, anh thật sự sai rồi! Em tha cho anh lần này đi, em muốn gì anh cũng đồng ý!”

Tôi dừng bước.

“Cái gì cũng đồng ý à?”

Vương Hạo gật đầu như giã tỏi.

“Đúng! Cái gì anh cũng đồng ý!”

“Được thôi. Vậy anh qua đó tát cô ta mười cái.”

Tôi vừa nói xong, Vương Hạo lập tức đờ người.

“Đi đi. Chẳng phải anh nói cái gì cũng nghe tôi sao? Hay là anh còn muốn bảo vệ người ta?”

“Vợ à… em đổi điều kiện khác được không?”

“Được thôi. Chẳng phải anh thích cô ta lắm à? Vậy bây giờ lên giường tiếp đi.”

Tên khốn biết tôi đang chơi anh ta, nhưng lại sợ tôi thật sự đi tố cáo.

Một khi chuyện bung ra, không chỉ công việc của anh ta tiêu đời, mà chồng của mụ tam còn là cán bộ đơn vị, chắc chắn anh ta cũng không yên thân nổi.

“Vợ à, anh xin em, đừng đùa anh nữa… rốt cuộc em muốn thế nào?”

Tôi thấy thời cơ đã chín muồi, lập tức lấy tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn ra.

“Thế này đi. Anh ra đi tay trắng.”

“Chỉ cần anh ký tên, tôi đảm bảo chuyện ngoại tình sau này sẽ không có ai biết.”

Vương Hạo nhìn đống giấy tờ tôi chuẩn bị từ trước, cuối cùng cũng hiểu tôi đã lên kế hoạch chuyện này từ rất lâu.

“Không ngờ… em lại nhiều tâm cơ như vậy…”

Tôi thật sự không hiểu anh ta lấy đâu ra mặt mũi để trách tôi có tâm cơ nữa.

14

Rất nhanh sau đó, chúng tôi thuận lợi làm thủ tục ly hôn.

Vương Hạo ra đi tay trắng.

Ngay cả căn nhà cũ trước kia tôi cũng lấy lại luôn.

Tôi đem toàn bộ đồ đạc của anh ta quăng ra cửa, anh ta chỉ có thể ôm chúng chuyển tới căn phòng thuê rách nát của mình.

Đương nhiên, đó là chuyện anh ta tự chuốc lấy, tôi cũng không muốn quản.

Khoảng nửa năm sau, tôi bất ngờ nhận được tin nhắn của mụ tiểu tam.

[Hai người các người có phải hợp tác gài bẫy tôi để lừa tiền không? Vương Hạo lấy 300 ngàn của tôi, cuối cùng mua nhà cho cô hết rồi?]

Tôi trả lời:

[Vương Hạo lấy 300 ngàn của cô khi nào? Đó là tiền tăng ca của anh ta mà.]

Bên kia lập tức nhắn tiếp:

[Đừng đắc ý quá sớm. Để tôi phổ cập pháp luật cho cô biết, tài sản chuyển nhượng sau ly hôn vẫn có thể đòi lại được!]

[Vậy thì cô đi kiện đi, đừng dọa tôi nữa.]

Gửi xong tôi thẳng tay kéo cô ta vào blacklist.

Mấy tháng sau nữa, một hôm tôi tan làm về nhà thì phát hiện trước cửa có một người đàn ông trung niên gầy trơ xương nằm vật dưới đất.

Nhìn kỹ hồi lâu tôi mới nhận ra đó là Vương Hạo.

Trước Tết, nào là Viagra gấp ba liều, nào là canh ba ba đại bổ, cơ thể anh ta đã sớm bị mụ ta vắt kiệt.

Sau khi ly hôn chắc càng không biết tiết chế.

Bây giờ nhìn không khác gì cái xác thuốc bã còn sót lại.

Thấy tôi trở về, anh ta lập tức quỳ xuống đất.

“Vợ à… em cứu anh với… anh thật sự không còn chỗ nào để đi nữa rồi…”

“Phiền anh đừng gọi lung tung. Tôi đâu còn là vợ anh nữa.”

“Anh còn quấy rối tôi thì tôi báo cảnh sát đấy.”

“Đừng… đừng… anh đi ngay đây…”

Nhìn bộ dạng anh ta như ăn mày, tôi cũng hơi tò mò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Không phải anh với nữ lãnh đạo của anh đang song túc song phi à?”

Nghe nhắc tới “nữ lãnh đạo”, mắt Vương Hạo lập tức đỏ hoe.

“Đừng nhắc nữa… Cô ta bảo anh lừa tiền của cô ta để mua nhà cho em, bắt anh phải kiện em. Nhưng anh sợ em tung video ra nên chỉ có thể cố chịu.”

“Ai ngờ sau đó cô ta lại nhờ chồng mình tìm cơ hội đuổi việc anh…”

Làm đẹp lắm!

“Vậy là cô ta lợi dụng xong rồi đá anh luôn à?”

Vương Hạo ngậm nước mắt gật đầu.

Tôi đoán một phần là vì tiền.

Phần khác… có lẽ người ta chê anh ta giờ chỉ còn là “bã thuốc”, chẳng dùng được nữa.

“Thế mà anh chịu được à? Chính cô ta hại anh đấy.”

“Anh nghĩ xem, nếu không phải cô ta kéo anh đi thuê phòng, biết đâu giờ anh đã làm trưởng phòng rồi.”

“Cục tức này anh nuốt nổi sao?”

Theo hiểu biết của tôi về Vương Hạo, anh ta chưa bao giờ nghĩ mình sai.

Sai luôn là người khác.

Cho nên vừa nghe tôi nói vậy, anh ta lập tức đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu mụ ta.

Cũng giống như lúc bị tôi bắt gian tại trận, phản ứng đầu tiên của anh ta lại là… đi khiếu nại khách sạn.

Nhìn bộ dạng tức tối bỏ đi của anh ta, tôi biết…

Vở kịch hay thật sự còn ở phía sau.

15

Khoảng một tuần sau, đồn cảnh sát gọi điện cho tôi hỏi tôi có phải vợ của Vương Hạo không.

Tôi nói với cảnh sát rằng chúng tôi đã ly hôn rồi.

“Là thế này, anh ta nói cô là người thân của mình, cô xem có thể tới một chuyến được không?”

“Chúng tôi đã ly hôn rồi, có chuyện gì các anh cứ nói qua điện thoại đi.”

“Xin lỗi cô, chuyện này nói qua điện thoại không tiện.”

Tôi nghĩ một lúc, thấy đi xem náo nhiệt cũng không tệ, thế là tôi tới đồn cảnh sát.

Lần nữa nhìn thấy Vương Hạo, anh ta còn gầy và đen hơn trước.

Sau khi nói chuyện với cảnh sát tôi mới biết, sau khi rời khỏi chỗ tôi, Vương Hạo đã trực tiếp tìm tới nữ lãnh đạo kia đòi bồi thường tổn thất.

Mụ ta vốn đã tức chuyện Vương Hạo lừa mình mất 300 ngàn, hai người lập tức cãi nhau.

Vương Hạo thẳng thừng nói sẽ đi nói hết cho chồng mụ ta biết.

Mụ ta lập tức hoảng hốt.

Thấy mụ sợ chồng như vậy, Vương Hạo càng được đà lấn tới, nhất quyết đòi 200 ngàn tệ, nếu không sẽ vạch trần mọi chuyện.

Mụ ta vừa bị anh ta moi mất 300 ngàn, lấy đâu ra tiền nữa?

Nhưng Vương Hạo không tin.

Anh ta còn theo mụ ta về tận nhà, kết quả bị chồng mụ chặn ngay trong nhà.

Mụ tiểu tam lập tức khóc lóc kể lể, nói mình bị Vương Hạo tống tiền.

Thấy mụ ta muốn đẩy mình vào tù, Vương Hạo lập tức khai sạch mọi chuyện.

Chồng của mụ ta nổi trận lôi đình, trực tiếp báo cảnh sát.

Kết quả là Vương Hạo bị bắt, còn mụ ta cũng bị đuổi ra khỏi nhà tay trắng.

Vương Hạo ở thành phố nhỏ này không còn người thân nào, chỉ có thể hy vọng tôi giúp anh ta tìm luật sư.

Tôi xem qua hồ sơ thì mới biết, ông chồng kia đã bí mật lắp camera trong nhà từ lâu.

Mọi thứ đều quay rõ ràng, chứng cứ xác thực như núi, căn bản không thể chối cãi.

Cuối cùng anh ta bị phán bao nhiêu năm tôi cũng không rõ.

Dù sao thì sau khi ra tù, con đường duy nhất chắc chỉ còn về quê đào khoai lang.

Về sau, mụ ta còn dùng số lạ gọi cho tôi, nhất quyết đòi lại 300 ngàn.

Tôi lười để ý.

Có bản lĩnh thì cứ kiện đi.

Có lẽ vì sợ video bị tung ra ngoài, hơn nữa chuyện này cũng chẳng vẻ vang gì, nên từ đó về sau tôi không nhận thêm tin tức nào từ mụ ta nữa.

Sau đó…

Tôi nhanh chóng bán cả hai căn nhà, mang theo 1 triệu 700 ngàn tiền mặt, vui vẻ rời khỏi thành phố này.

Kết thúc truyện.