05
Điện thoại kết nối xong, tôi giải thích nửa ngày trời, nhân viên trực tổng đài mới hiểu tôi muốn làm gì.
“Xin lỗi cô, chuyện ngoại tình không thuộc phạm vi trị an, cũng không phải tội hình sự, nên chúng tôi không thể can thiệp.”
Hết nói nổi luôn.
Cảnh sát không quản đôi cẩu nam nữ này sao?
“Nhưng bọn họ làm chuyện đồi phong bại tục mà! Quan hệ nam nữ bất chính đấy!”
“Tôi hiểu tâm trạng của cô, nhưng quan hệ nam nữ không đứng đắn tuy trái đạo đức, nhưng không phạm pháp.”
Tôi mở điện thoại, lên DeepSeek tìm thử.
Quả nhiên… ngoại tình thật sự không thuộc phạm vi quản lý của cảnh sát.
Tôi như con gà chọi thua trận, cúp điện thoại rồi ngồi phịch xuống sofa.
Trong đầu toàn là hình ảnh đôi cẩu nam nữ kia tr*n tr**ng quấn lấy nhau.
Đột nhiên, tôi bình tĩnh lại.
Cho dù lúc này tôi bắt gian tại trận, cùng lắm lúc ly hôn chỉ chia thêm được khoảng 10% tài sản.
Mà vấn đề là… theo cái tên khốn đó bao năm, chúng tôi có bao nhiêu tài sản đâu.
Căn nhà cũ nát kia nhiều nhất cũng chỉ đáng 500 ngàn tệ.
Cho dù nhờ anh ta ngoại tình mà tôi được chia nhiều hơn, cao lắm cũng chỉ lấy được 300 ngàn.
Quan trọng là còn không có chỗ ở nữa.
Vậy chẳng phải tôi bắt gian xong còn tự biến mình thành người vô gia cư sao?
Tức thì vẫn tức.
Nhưng thế nào cũng phải moi được ít tiền từ anh ta rồi mới ngả bài chứ?
Con người đâu thể vì xả giận mà tiền cũng không cần.
Đáng tiếc, nghĩ nát óc cũng chẳng ra cách nào.
Ba đời nhà nghèo, khó khăn lắm mới học đại học, vào doanh nghiệp nhà nước nhận đồng lương ch/ết đói.
Lúc đó chỉ vì tuổi cũng không còn nhỏ, gia đình thúc ép, thấy anh ta trông thật thà, có công việc ổn định nên mới mù mắt mà cưới.
Kết quả người thì chẳng thật thà chút nào.
Mà còn… không được nữa.
Kết hôn 5 năm không có con, mấy năm gần đây đến cả đời sống vợ chồng cũng không còn như trước.
Chỉ còn cách kiếm tiền thôi.
Nhìn bộ dạng phế vật của Vương Hạo, cho dù đem sang Myanmar bán thận chắc cũng chỉ có quán nướng chịu mua.
Lo đến mức lúc này tôi quên luôn mình tới để bắt gian.
May mà hướng đi đã đúng.
Phương pháp sớm muộn cũng nghĩ ra thôi.
Và cuối cùng, tôi thật sự nghĩ được một cách hay.
Chỉ là… vẫn cần chuẩn bị kỹ hơn.
Phải tiếp tục nhẫn nhịn.
Bị cắm sừng chưa phải thảm nhất.
Thảm nhất là đập nồi dìm thuyền rồi cuối cùng chẳng được gì.
06
Gần đến trưa, đôi cẩu nam nữ cuối cùng cũng thỏa mãn đi xuống lầu.
Tôi chờ đến lúc họ bước ra khỏi cửa khách sạn thì bất ngờ tiến tới.
“Ông xã? Không phải anh đi tăng ca sao? Sao lại ở đây?”
Vương Hạo bị tôi dọa đến giật bắn người.
Nếu lúc nãy tôi xông thẳng vào phòng, cú giật mình này chắc sẽ thành bóng ma tâm lý cả đời anh ta.
“Sao em lại ở đây?”
“Không phải em bảo muốn đi dạo phố sao? Một mình chán quá nên đi lung tung. Em nhìn mấy lần mới nhận ra là anh đấy, tại anh bảo đang tăng ca nên em còn chẳng dám tin nữa. À mà… vị này là?”
Người phụ nữ trung niên bên cạnh mặt đỏ bừng.
“À… để tôi tự giới thiệu. Tôi là lãnh đạo của Vương Hạo. Hôm nay tăng ca xong sớm nên tiện ra ngoài ăn bữa cơm thôi.”
Ăn cơm?
Ăn cái búa!
Ăn cái gì tôi còn không biết chắc?
Con hồ ly già này mặt đúng là đỏ thật, nhưng không phải đỏ vì xấu hổ khi nói dối đâu.
“À ra vậy. Lão Vương nhà tôi tăng ca liên tục hơn một năm rồi, công ty các người cũng ác thật đấy. À đúng rồi, anh ấy bảo năm nay cố tăng ca thêm để cuối năm được phân nhà, có chuyện đó thật không? Không phải anh ấy lừa tôi chứ?”
Ả tiểu tam nhìn Vương Hạo một cái rồi lập tức gật đầu.
“Đúng vậy, đúng vậy, Vương Hạo chắc chắn sẽ được phân.”
“Được phân thì tốt rồi. Cũng không uổng công anh ấy tuần nào cũng tăng ca đến thâm quầng cả mắt.”
Vương Hạo có chút lúng túng, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
“Lãnh đạo, vậy tôi xin phép về trước.”
Nói xong liền kéo tay tôi rời đi.
Đi được vài bước mới buông ra.
Nhìn vẻ mặt hoảng hốt của anh ta, tôi lại chẳng còn giận nữa.
“Anh gấp cái gì thế? Không phải làm chuyện gì chột dạ đấy chứ? Bảo là tăng ca mà sao lại chạy đến gần khách sạn?”
Sắc mặt Vương Hạo lập tức khó coi, nhưng rất nhanh đã bắt đầu thao túng tâm lý tôi.
“Em biết không? Suýt nữa em phá hỏng kế hoạch của anh rồi.”
“Kế hoạch gì?”
“Người phụ nữ lúc nãy là lãnh đạo của anh, phụ trách chuyện phân nhà. Vốn dĩ anh định mời cô ấy đi ăn để tạo quan hệ, em nhảy ra làm phiền như vậy, lỡ sau này cô ấy có thành kiến với anh thì sao?”
Mẹ kiếp.
Đúng là cao thủ.
Đảo trắng thay đen luôn rồi.
Còn quay sang trách tôi nữa chứ?
“Ông xã, xin lỗi… em đâu biết…”
“Lần sau chú ý một chút!”
Mẹ nó.
Nếu chưa tới thời cơ, tôi còn phải nuốt cục tức này đến bao giờ nữa?
07
Nhưng dù sao, cái tức cần xả thì vẫn phải xả.
“Ông xã, lúc nãy em thấy siêu thị đang giảm giá nước khoáng thùng 12 chai, chỉ có 12 tệ thôi. Em nhờ nhân viên mang ra cửa rồi, anh giúp em khiêng tới trạm xe buýt nhé.”
Hai chân vốn đã run của Vương Hạo lúc này hình như càng run dữ hơn.
“Em mua nhiều nước thế làm gì? Siêu thị dưới nhà cũng có mà.”
“Ở đây rẻ hơn chứ sao. Dưới nhà bán tận 24 tệ. Em thấy anh cực khổ kiếm tiền tăng ca, em cũng phải tiết kiệm chút chứ…”
Lý do của tôi hoàn toàn hợp lý, thế mà Vương Hạo vẫn đứng im không nhúc nhích.
“Ông xã, chẳng lẽ một thùng nước mà anh cũng không bê nổi?”
Mức độ đỏ mặt của mụ tiểu tam lúc nãy với trạng thái suy yếu của anh ta lúc này chắc tỉ lệ thuận với nhau.
Huống hồ, tôi còn lén đổi viên thuốc xanh anh ta mang theo từ thuốc nội địa sang loại nhập khẩu có hàm lượng hoạt chất gấp ba lần.
Hệ số tỉ lệ lập tức phóng đại gấp ba.
Vốn là y=ax, giờ trực tiếp biến thành y=3ax
Nhìn vẻ mặt thỏa mãn của mụ tiểu tam lúc nãy là biết tên khốn này giờ đã đến cực hạn rồi.
Chắc với anh ta, bê thùng nước này không nhẹ nhàng hơn lúc “vận động trên giường” bao nhiêu.
Dù sao loại thuốc đó cũng đâu giúp tăng thể lực, ngược lại còn hao sức nữa.
“Dạo này nghỉ ngơi không tốt, cơ thể hơi khó chịu.”
“Cũng đâu đến mức vậy chứ? Anh làm văn phòng mà, có phải công trường bê gạch đâu, chẳng lẽ một thùng nước cũng không bê nổi? Hay là…”
Vương Hạo lập tức căng thẳng nhìn tôi.
Tôi thong thả nói tiếp:
“Công ty cử anh xuống khu nhà phúc lợi rồi à?”
Anh ta lập tức thở phào nhẹ nhõm.
“Đúng vậy, hôm nay đúng là anh có ghé công trường một chuyến. Sắp bàn giao nhà rồi, sau này chúng ta sẽ được ở chung cư có thang máy.”
Tùy anh thôi.
Dù sao hôm nay thùng nước này anh vẫn phải tự bê lên tận tầng năm!
Năm đó nghèo quá nên chỉ mua nổi nhà cầu thang bộ.
“Vậy tốt quá rồi! Thùng nước để ngoài cửa lâu lắm rồi, mau đi lấy thôi. Nếu anh không nổi thì hai vợ chồng mình khiêng chung.”
Tên khốn cũng không dám nói mình “không được”, chỉ có thể ngoan ngoãn theo tôi đi lấy.
Đến nơi nhìn thấy thùng nước, anh ta lập tức nổi cáu:
“Em bị thần kinh à? Không phải nói thùng 12 chai nước khoáng sao?”
“Thì đúng 12 chai mà.”
“Nhưng em có nói là chai 1,5 lít đâu!”