Mong Nàng Hạnh Phúc Suốt Đời

Chương 9

Năm đó sau khi khó khăn đưa Bùi Độ tới chân núi, ta vừa lúc nhìn thấy đội quân do Tống Nghiên Vũ dẫn đầu đi ngang qua, nên đặt hắn ở ven đường trước khi lặng lẽ rời đi, bởi thế việc hắn nhận lầm người cũng không khó hiểu.

“Ta đã giải thích rồi, hôm ấy ta chỉ vì ham chơi giữa tuyết nên mới nói dối với đại huynh.”

Ta không hiểu tại sao chuyện đã qua nhiều năm như vậy, Bùi Độ lại nhất định phải tìm cho ra một câu trả lời.

“Đại huynh cũng không biết mình đã khiến hoàng thượng hiểu lầm.”

“Còn nếu người cho rằng có kẻ phạm tội khi giấu chuyện này, cứ tính lên một mình ta là được.”

Bùi Độ đột nhiên nắm lấy cổ tay ta, lực trong tay mạnh hơn hẳn bình thường.

“Hoàng hậu cho rằng trẫm thật sự dễ lừa đến vậy?”

“Trẫm đã hỏi Nghiên Vũ, nàng ấy nói năm đó hai người từng đổi túi gấm cho nhau.”

Ta lập tức im bặt.

Năm đó giữa ta và Tống Nghiên Vũ quả thật có một lần đổi hà bao.

Trước khi thành thân với Tiêu Diễn, theo thiết lập của câu chuyện, Tống Nghiên Vũ là nữ tướng thường xuyên ra chiến trường.

Có một đoạn nàng sẽ bị rắn độc c.ắ.n khi ở biên ngoại, nên ta mới mượn cớ trao đổi túi gấm rồi đặt vào bên trong một túi hương có d.ư.ợ.c thảo đuổi rắn.

“Hoàng thượng đã biết ta tới thế giới này vì lý do gì.”

“Năm ấy ta lên tuyết sơn là để cứu Nghiên Vũ, còn chuyện gặp người chỉ là ngẫu nhiên trên đường trở về.”

Cho đến lúc này ta vẫn không hiểu vì sao hắn phải chấp nhất với việc người cứu mình năm ấy là ai.

“Nhưng nàng chưa từng nói với trẫm lấy một lần.”

“Ngay cả hôm nay khi mọi chuyện đã rõ ràng, nàng vẫn cứ phủ nhận, rốt cuộc vì sao?”

Bàn tay nơi cổ tay càng siết c.h.ặ.t, ta ngẩng đầu liền nhìn thấy sự cố chấp hiếm hoi hiện rõ trong mắt hắn.

Ta không khỏi cười nhạt.

“Bởi ta cảm thấy chuyện ấy chẳng còn quan trọng, nói hay không đều chẳng thay đổi được điều gì.”

“Giả sử ta thừa nhận người cõng hoàng thượng xuống núi năm đó chính là ta, chẳng lẽ tình cảm trong lòng người cũng có thể lập tức thay đổi sao?”

“Ta vẫn còn biết giữ lại chút tự trọng cho mình, không muốn cứ đem những việc đã làm ra kể đi kể lại để đổi lấy thương hại.”

Ta thử gỡ tay hắn ra, nhưng sức lực giữa hai người chênh lệch quá lớn, những ngón tay ấy gần như không lay chuyển.

“Hoàng hậu, trẫm không hỏi vì ý đó.”

Bùi Độ khẽ thở dài, giọng nói cũng dịu đi.

“Trẫm chỉ muốn…”

Hắn dừng lại rất lâu nhưng không nói hết.

Có lẽ đến chính hắn cũng không biết phải giải thích thế nào cho việc mình bỗng quá để tâm tới một chuyện mà trước kia chưa từng hỏi.

“Thôi, trẫm hiểu.”

Cuối cùng Bùi Độ buông cổ tay ta, ngồi xuống bên bàn rồi cầm đũa dùng bữa.

Ta xoa nhẹ vùng da đã đỏ lên vì bị nắm c.h.ặ.t, sau đó lặng lẽ cụp mắt.

“Những món hôm nay là Ngự Thiện Phòng làm?”

Mới nếm một miếng, hắn đã nhận ra điều khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Bẩm hoàng thượng, thời gian gần đây hậu cung nhiều việc, nên các bữa ăn đều giao cho Ngự Thiện Phòng chuẩn bị.”

“Vẫn không bằng món nàng tự tay nấu.”

Ta chẳng biết đây là lời thật lòng hay chỉ là một trong những cách hắn đang cố làm dịu quan hệ giữa hai người.

“Ta cũng học từ đầu bếp trong Ngự Thiện Phòng mà ra, mùi vị vốn chẳng thể khác nhau bao nhiêu.”

“Hoàng hậu, đã rất lâu rồi nàng không còn gọi mình là ‘thần thiếp’ khi nói chuyện với trẫm.”

Bùi Độ đặt đôi đũa xuống, ánh mắt lại chuyển sang ta.

Nhưng chẳng phải chính hắn cũng đã lâu không còn thân mật gọi ta bằng một tiếng “nàng” như trước sao?

“Hoàng thượng hôm nay sang đây để bắt lỗi thần thiếp à?”

“Nếu người đã muốn trị tội, chỉ cần tìm đại một lý do thích hợp là đủ, đâu cần vòng qua nhiều chuyện như vậy.”

Ta cố tình nhấn mạnh cách xưng hô hắn vừa nhắc.

“Trẫm chưa từng có ý định trị tội nàng.”

“Điều trẫm muốn chỉ là… hai chúng ta có thể trở lại những ngày trước kia.”

“Hoàng hậu, hôm đó nàng trách trẫm đến cả tên thật của nàng cũng chẳng buồn hỏi.”

“Khi ấy trẫm nghĩ một cái tên không thay đổi được điều gì, nhưng hiện tại trẫm muốn biết người đang ở trước mặt mình thật sự là ai.”

“Trẫm muốn biết tên nàng, ngày sinh của nàng, những thứ nàng thích, và cả nơi nàng đã sống trước khi tới thế giới này.”

Hắn nói rất chậm, thái độ nghiêm túc đến mức không giống đang tìm vài lời đẹp để dỗ người.

Nhưng trái tim ta nghe xong lại chẳng hề rung động như năm xưa.

Ta không biết sự thay đổi này bắt nguồn từ ơn cứu mạng hắn vừa phát hiện, hay chỉ là cảm giác áy náy sau khi biết mình đã hiểu lầm ta suốt nhiều năm.

Dù lý do là gì, đối với ta hiện tại cũng chẳng còn quá quan trọng.

Bên trên đã truyền thông báo rằng nhiệm vụ của ta chỉ còn lại một nút thắt cuối cùng.

Chờ tình tiết ấy hoàn thành, toàn bộ câu chuyện cũng sẽ đi đến hồi kết, khi đó ta có thể bình an trở về thế giới vốn thuộc về mình.

“Hoàng thượng từ đầu cần một Hoàng hậu giữ đúng bổn phận, chẳng phải sao?”

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

“Chỉ cần người ngồi ở vị trí này vẫn mang gương mặt cùng thân phận của Giang Lạc Ngư, biết tên thật của linh hồn bên trong hay không có gì khác biệt?”

Ta mỉm cười rất nhạt khi hỏi hắn.

“Trẫm biết những việc trước kia đã khiến nàng bị tổn thương, bây giờ trẫm chỉ muốn bù lại.”

“Chẳng lẽ nàng thật sự định để chúng ta sống lạnh nhạt như thế đến hết đời?”

“Nếu hoàng thượng cảm thấy Phượng Hi điện quá quạnh quẽ, ở bên thần thiếp lại chẳng vui, vậy để thần thiếp chọn vài tiểu thư thế gia…”

“Đủ rồi.”

Bùi Độ cắt ngang, giọng trầm xuống rõ rệt.

“Trẫm biết nàng hiểu trẫm đang nói điều gì.”

Hắn đứng dậy, dường như cũng chẳng còn tâm trạng dùng tiếp bữa tối.

“Trẫm biết nàng vẫn còn giận.”

“Ngày mai trẫm sẽ lại tới.”