Mong Nàng Hạnh Phúc Suốt Đời

Chương 10

Bước chân hắn vừa khuất khỏi ngoài điện, Hi Vân đã vội tiến vào.

“Nương nương, hai người lại không vui với nhau sao?”

“Nô tỳ thấy lúc hoàng thượng rời đi, sắc mặt hình như không được tốt.”

“Không cần để ý, chúng ta ăn tiếp đi.”

Ta nói xong liền gắp thức ăn vào bát, không để bản thân suy nghĩ thêm.

Thật ra ngay từ lúc Giang Hoài Chi lỡ nói chuyện tuyết sơn, dù ta phủ nhận thế nào, Bùi Độ chắc chắn cũng đã bắt đầu nghi ngờ.

Hắn hẳn đã nghĩ tới khả năng người đưa mình khỏi tuyết sơn năm ấy không phải Tống Nghiên Vũ mà là ta.

Chỉ là thay vì trực tiếp hỏi ta, việc đầu tiên Bùi Độ làm lại là tìm Tống Nghiên Vũ xác minh.

Có những sự thật có lẽ hắn đã sớm đoán được từ trong lòng.

Nhưng mỗi khi đáp án ấy liên quan tới ta, phản ứng đầu tiên của hắn dường như vẫn là tìm thêm bằng chứng trước khi chịu tin.

Ta từng nghĩ tình nghĩa phu thê nhiều năm đủ để chúng ta tin nhau mà không cần chứng minh điều gì.

Mãi đến khi từng bí mật bị mở ra, ta mới hiểu niềm tin giữa mình và Bùi Độ vốn mỏng hơn những gì ta từng tưởng.

Ta không muốn dành phần đời còn lại để sống trong ánh mắt hoài nghi, cũng không muốn mỗi lần xảy ra chuyện lại phải tìm đủ cách chứng minh bản thân chẳng mang ác ý.

Vậy nên tình cảm dành cho Bùi Độ, đến nơi này là đủ rồi.

Thông báo về tình tiết cuối vẫn chưa tới, còn Bùi Độ bên kia lại bắt đầu dùng đủ cách để kéo khoảng cách giữa chúng ta gần lại.

Sáng ngày kế tiếp, hắn cho người mang toàn bộ quyển ghi chép trước kia tới Phượng Hi điện.

Bên trong vẫn còn nguyên những tờ giấy đỏ đã khiến ta đau lòng hôm ấy, trên mỗi tờ đều viết sinh thần bát tự của hắn cùng Tống Nghiên Vũ.

Tất cả được đặt ngay ngắn trong một chiếc hộp gỗ rồi giao tận tay ta.

Thái giám truyền lời rằng từ quyển ghi chép đến những mảnh giấy đỏ bên trong, ta muốn giữ, đốt hay xử lý thế nào đều tùy ý.

Kể từ đó, Bùi Độ xuất hiện ở Phượng Hi điện ngày một nhiều, thậm chí còn thường xuyên hơn cả thời gian chúng ta chưa xảy ra chuyện.

Hắn cũng chẳng nhất định phải nói gì với ta, đôi khi chỉ ngồi ở một góc điện làm công việc của mình.

Tấu chương vốn được đưa tới ngự thư phòng giờ cũng theo hắn tới nơi này mỗi ngày.

Ngay cả ba bữa sáng trưa tối, hắn gần như đều ăn cùng ta ở Phượng Hi điện.

Bùi Độ vẫn thi thoảng nói đồ ăn của Ngự Thiện Phòng không hợp khẩu vị bằng món ta nấu, nhưng hắn không còn yêu cầu ta xuống bếp, chỉ bảo khi nào ta có hứng thì làm.

Những việc hậu cung ta dần giao bớt cho người bên dưới, hắn cũng chẳng hỏi tội hay tỏ vẻ bất mãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hi Vân từng nói mỗi khi Bùi Độ ngồi đây duyệt tấu chương, gặp những sổ sách hoặc việc cung vụ vốn cần ta xử lý, hắn cũng tiện tay làm giúp.

Mồng năm tháng mười là ngày sinh được ghi trên gia phả của Giang Lạc Ngư.

Những năm trước cứ tới ngày này, Bùi Độ đều cho tổ chức yến trong cung rất long trọng, nhưng năm nay lại yên ắng như một ngày bình thường.

Hắn còn âm thầm dặn mọi người không ai được nhắc chuyện sinh thần trước mặt ta, bởi người sống trong thân thể này không phải Giang Lạc Ngư.

Thay vào đó, trong những câu chuyện tưởng như vô tình, hắn thường thử hỏi về ngày ta thật sự sinh ra, tên trước kia, thậm chí những sở thích của ta ở thế giới cũ.

Ta không muốn đáp, hắn cũng chẳng ép, chỉ đôi khi khẽ thở dài.

“Hoàng hậu, trẫm chỉ muốn hiểu thêm về nàng.”

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Từ sau khi biết chuyện tuyết sơn, Bùi Độ dường như dễ thương lượng hơn trước rất nhiều.

Ta nhắc tới việc muốn để Hi Vân xuất cung trước thời hạn một năm, hắn lập tức phê chuẩn.

Ta lại nói hy vọng sau này Giang Hoài Chi có thể cáo quan trở về tổ trạch an hưởng tuổi già, ngay hôm ấy hắn liền ban cho đại huynh một khối miễn t.ử kim bài.

Nhưng sự dễ dàng ấy chỉ dừng lại ở những chuyện không liên quan tới việc ta rời khỏi hoàng cung.

Trước đây ta muốn ra ngoài thăm người hoặc xử lý việc riêng, Bùi Độ gần như chưa từng ngăn cản.

Từ sau lần ta đề nghị hòa ly, cửa cung đối với ta lại dần trở nên khó bước qua hơn bất cứ lúc nào.

Thị vệ quanh Phượng Hi điện cũng tăng lên từng ngày, thời gian thay phiên canh gác được sắp xếp dày hơn, rõ ràng là muốn tránh mọi khoảng trống.

Hắn đang dùng cung thành rộng lớn này giữ ta lại, dường như chỉ cần ta không thể bước ra thì chúng ta vẫn có thể tiếp tục làm phu thê cả đời.

Nhưng hắn quên rằng muốn rời một nơi, chưa bao giờ chỉ có con đường đường đường chính chính bước qua cửa lớn.

Nhờ ký ức của kiếp trước, Bùi Độ biết tháng mười năm nay Tiêu Diễn sẽ bị quân địch mai phục, cho nên từ sớm đã gửi mật tín thay đổi đường hành quân.

Dịch bệnh vốn phải bùng phát ở Nghiệp thành cũng bị hắn can thiệp trước, thay đổi quan lại và xử lý mầm bệnh từ lúc chưa kịp lan rộng.

Nhưng cho dù người trọng sinh có sửa được bao nhiêu chi tiết, thế giới này suy cho cùng vẫn vận hành theo một câu chuyện cần phải có hồi kết.

Trước khi tất cả kết thúc, Tiêu Diễn và Tống Nghiên Vũ vẫn còn một thử thách cuối cùng không thể tránh.

Hôm ấy Bùi Độ hiếm khi không tới Phượng Hi điện ăn cùng ta, người bên cạnh chỉ nói triều đình có việc giữ hắn lại.

Có được một ngày yên tĩnh, ta viện lý do kiểm tra cung vụ rồi tới Thượng Cung Cục.

Ngày thường đây vốn là nơi rất thích hợp để ta vừa xử lý việc hậu cung, vừa tránh mặt Bùi Độ tới tận tối.