Mong Nàng Hạnh Phúc Suốt Đời

Chương 11

Nhưng lần này ta tới không phải vì muốn tìm chỗ yên tĩnh.

Bên trên vừa gửi cảnh báo, nói rằng theo tình tiết cuối, hôm nay Tống Nghiên Vũ sẽ bị bắt cóc, đồng thời người đứng sau cũng sẽ tìm cách bắt cả ta.

Muốn cứu được nàng, điều đầu tiên ta phải bảo đảm là bản thân bị đưa tới cùng một nơi với Tống Nghiên Vũ.

Vừa bước vào Thượng Cung Cục, ta đã nhận ra người bưng trà lên không phải cung nữ thường ngày.

Ta đang định giả vờ uống chén trà nàng ta đưa tới để thuận theo kế hoạch thì Thôi Thượng Cung bất ngờ xuất hiện.

“Ai cho phép ngươi tự ý dâng trà cho nương nương?”

“Nương nương từ trước không thích Long Tỉnh, làm việc hồ đồ như thế còn không biết sai sao?”

Tiếng quát khiến cung nữ xa lạ kia lập tức quỳ xuống, sắc mặt đầy hoảng sợ.

“Còn đứng đó làm gì, lui ra.”

Thôi Thượng Cung chỉ liếc một cái, người kia đã cúi đầu rời đi với gương mặt trắng bệch.

Ta vốn muốn tìm cớ giữ nàng ta lại, nhưng nếu biểu hiện quá rõ rất có thể sẽ khiến đối phương cảnh giác, nên đành chờ một cơ hội khác.

“Nương nương.”

Thôi Thượng Cung quay sang mỉm cười với ta, sau đó tự tay dâng một chén trà mới.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

“Mời nương nương.”

Ta vẫn mải nghĩ cách tìm lại cung nữ vừa rồi, vì thế thuận tay nhận trà từ bà ta, uống hết chén này tới chén khác chỉ để tranh thủ sắp xếp suy nghĩ.

Cho đến lúc đầu óc bỗng nhiên quay cuồng, ta mới nhận ra có gì đó không đúng.

Ta ngẩng lên thật nhanh, vừa lúc nhìn thấy Thôi Thượng Cung đang mỉm cười nhìn mình.

Vẫn là gương mặt cung kính ấy, nhưng nụ cười lúc này chẳng còn chút kính cẩn nào, trái lại giống người thợ săn đã kiên nhẫn chờ tới lúc con mồi tự bước vào bẫy.

Ta vốn đề phòng chén trà đầu tiên, cuối cùng lại sơ ý uống mê d.ư.ợ.c nằm trong chính trà Thôi Thượng Cung mang tới.

Nhưng điều khiến ta không hiểu nhất là trong nguyên tác chưa từng xuất hiện một nhân vật giữ vai trò như bà ta.

“Vì…”

Ta còn chưa kịp hỏi trọn câu, mí mắt đã nặng đến mức không thể mở nổi, ý thức nhanh ch.óng chìm vào bóng tối.

Khi tỉnh lại, thứ đầu tiên ta nhìn thấy là trần nhà cũ nát của một căn phòng xa lạ, còn Tống Nghiên Vũ nằm bên cạnh vẫn chưa tỉnh.

Một mảnh vải thô bị nhét trong miệng làm khóe môi ta đau rát, hai tay hai chân đều bị trói bằng dây gai cứng và sần.

Bộ cung trang trên người cũng đã biến mất, có lẽ kẻ bắt cóc cho rằng y phục ấy quá rườm rà, vừa khó che giấu thân phận vừa bất tiện khi di chuyển.

Ta đang quan sát những vật quanh phòng, tìm xem có thứ gì đủ sắc để cắt dây thì cánh cửa gỗ cũ kĩ bỗng phát ra tiếng kẽo kẹt.

Thôi Thượng Cung cùng cung nữ xa lạ lúc trước bước vào, cả hai đều đã thay cung phục bằng một thân hắc y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nhìn thấy Tống Nghiên Vũ còn mê man, Thôi Thượng Cung chẳng nói gì, chỉ nghiêng mắt ra hiệu.

Ngay sau đó, một thau nước lạnh bị dội thẳng lên người Tống Nghiên Vũ.

Đang giữa mùa đông, chỉ vài giọt b.ắ.n tới cũng khiến ta lạnh run, huống chi nàng gần như ướt đẫm.

Tống Nghiên Vũ giật mình tỉnh dậy, tức giận nhìn hai người trước mặt, nhưng vì miệng bị bịt nên chỉ có thể phát ra mấy tiếng nghẹn đầy phẫn nộ.

Lúc này Thôi Thượng Cung mới bước tới, lấy mảnh vải trong miệng hai chúng ta ra.

“Nơi này đã không có người ở từ rất lâu, nhà cửa cũng chẳng còn nguyên vẹn, để Hoàng hậu nương nương và tướng quân phu nhân phải chịu thiệt thòi rồi.”

“Nói là sơ sài thì khiêm tốn quá.”

“Dù sao đây cũng từng là Chiêu Vương phủ ở Kinh Nam, Thôi Thượng Cung đưa chúng ta đi xa đến tận đây, cũng xem như phí không ít tâm sức.”

Theo tình tiết ta từng đọc, trước hồi kết Tống Nghiên Vũ đúng là bị dư đảng của tiền triều bắt cóc rồi giam trong Chiêu Vương phủ đã bỏ hoang.

Chiêu Vương tên Tạ Triều, từng là quân vương của tiền triều, sau khi mất nước bị giam lỏng tại nơi này.

Những người không cam tâm nhìn giang sơn đổi chủ về sau lén lút tập hợp binh mã, nuôi ý định phục quốc.

Kế hoạch bị phát hiện, bọn họ chỉ có thể bỏ kinh thành, chạy tới nơi xa xôi để ẩn náu.

Đến năm Kiến An hai mươi lăm, Bùi Độ cùng Tiêu Diễn mang quân tiến đ.á.n.h, gần như quét sạch toàn bộ tộc nhân thuộc nhánh Chiêu Vương.

Trong nguyên tác, trận ấy vốn chỉ có Tiêu Diễn dẫn quân, Bùi Độ không tham dự.

Bởi Tạ Huyền khi ấy chưa c.h.ế.t, hắn về sau ôm hận với Tiêu Diễn nên mới sai người bắt Giang Lạc Ngư cùng Tống Nghiên Vũ.

Hai người bị đưa tới chính Chiêu Vương phủ này, rồi Tạ Huyền ép Tiêu Diễn lựa chọn xem ai sẽ sống.

Giang Lạc Ngư còn đem cả quyền thế của Giang Hoài Chi ra uy h.i.ế.p Tiêu Diễn, suýt chút nữa khiến Tống Nghiên Vũ c.h.ế.t trong tay dư đảng.

Nhưng ở kiếp hiện tại, Bùi Độ đã mang theo ký ức cũ mà trở lại.

Ta từng nghe hắn cho người thiêu sạch căn cứ của Tạ thị từ sớm, không để kẻ trong đó có cơ hội chạy thoát.

Cũng vì xuống tay quá tuyệt, hắn từng bị một số cựu thần tiền triều dâng sớ chỉ trích.

Chỉ là tiên đế vốn cũng muốn nhổ tận gốc dư đảng Tạ thị, vậy nên Bùi Độ chẳng những không bị xử phạt mà chuyện còn nhanh ch.óng lắng xuống.

Nhìn phản ứng của Thôi Thượng Cung lúc này, ta hiểu suy đoán trong lòng mình hẳn không sai.

Những tộc nhân Tạ thị ở căn cứ bên ngoài đã c.h.ế.t, vậy nhóm người đang đứng trước mặt rất có thể là quân cờ được Tạ gia âm thầm cài vào trong cung từ trước.

Nguyên tác chỉ viết Tạ Huyền cùng thuộc hạ bắt hai nữ nhân, hoàn toàn không kể quá trình bọn họ làm cách nào đưa người ra khỏi cung.

Có lẽ ở kiếp trước, những nội ứng như Thôi Thượng Cung vốn cũng đã tham gia từ đầu.