Còn kiếp này Tạ Huyền c.h.ế.t sớm, bà ta mới thay hắn tiếp tục kế hoạch báo thù chưa hoàn thành.
“Hoàng hậu nương nương quả nhiên rất thông minh, chỉ nhìn vài chuyện đã đoán được gần hết.”
“Tạ thị bị diệt vốn chẳng liên quan gì tới Hoàng hậu, nếu muốn báo thù thì đừng lôi nàng vào.”
“Nàng là Hoàng hậu của một nước, nếu thật sự xảy ra chuyện, ngươi nghĩ hoàng thượng sẽ để các ngươi sống yên sao?”
Tống Nghiên Vũ vừa được tháo vải đã lập tức lên tiếng.
“Ha ha…”
Thôi Thượng Cung bật cười lạnh rồi giơ tay tát nàng một cái.
“Im miệng.”
“Nếu Bùi Độ không coi trọng nàng, ta phí công đưa nàng tới đây làm gì?”
Bà ta giữ c.h.ặ.t cằm Tống Nghiên Vũ, từng lời đều mang hơi lạnh.
“Ngươi thử đoán xem, nếu đến lúc đó ta chỉ cho bọn họ cứu một người, người được chọn sẽ là ai?”
“Một bên là Hoàng hậu, một bên là thê t.ử của đại tướng quân.”
“Bùi Độ và Tiêu Diễn sẽ chọn thế nào, liệu có vì các ngươi mà trở mặt với nhau không?”
Ta nhìn sang Tống Nghiên Vũ, nàng cũng vừa lúc nhìn ta, lúc này hai chúng ta mới hiểu mục đích thật sự phía sau vụ bắt cóc.
“Vậy e rằng ngươi đã tính nhầm.”
Ta chậm rãi cất lời, cố giữ thần sắc không đổi.
“Dù người tới là Tiêu Diễn hay Bùi Độ, trong lòng họ đều chẳng yêu ta, cho nên nếu buộc phải bỏ một người, người bị bỏ lại chắc chắn sẽ là ta.”
“Lạc Ngư, ngươi nói gì vậy?”
Tống Nghiên Vũ lập tức quay sang nhìn ta, vẻ mặt hoàn toàn không hiểu.
“Tống Nghiên Vũ, đừng tiếp tục giả bộ trước mặt ta.”
“Hôm ở Tiêu phủ chính mắt ngươi đã thấy Bùi Độ đặt kiếm lên cổ ta.”
“Hắn làm vậy chẳng qua vì nghĩ ta phát hiện người hắn yêu vẫn luôn là ngươi, nên sợ ta nổi lòng ghen rồi xuống tay với ngươi.”
Ta nghiêng nhẹ đầu, để vết sẹo đã nhạt màu nơi cổ lộ rõ hơn.
“Lạc Ngư…”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Tống Nghiên Vũ chỉ gọi một tiếng, hàng mày đã nhíu lại, nước mắt cũng lập tức dâng đầy.
“Ngươi biết điều ta ghét nhất ở ngươi là gì không?”
“Chính là dáng vẻ lúc nào cũng như người chịu ấm ức nhưng chẳng làm gì sai thế này, nhìn lâu chỉ khiến ta thấy khó chịu.”
Ta cố ý để giọng mình lạnh xuống, ngay cả ánh mắt cũng không mềm đi.
“Nếu các ngươi muốn g.i.ế.c thì cứ lấy mạng Tống Nghiên Vũ, còn ta thì thả về.”
“Ta có thể xem như chưa từng biết chuyện hôm nay, tuyệt đối không tiết lộ nửa chữ.”
“Dù sao mục đích của ta và các ngươi cũng giống nhau, đều muốn Bùi Độ đau khổ, đều muốn người hắn yêu nhất không còn tồn tại.”
Ta không nhìn Tống Nghiên Vũ nữa, chỉ chăm chú quan sát phản ứng của Thôi Thượng Cung.
Bà ta không trả lời ngay, chỉ ra hiệu để thuộc hạ bịt miệng hai chúng ta lần nữa rồi cùng người rời khỏi phòng.
Mãi tới lúc tiếng bước chân hoàn toàn xa khuất, ta mới thầm thở phào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thôi Thượng Cung đã ở trong cung nhiều năm, hiển nhiên biết chuyện Bùi Độ từng khiến ta bị thương, nên những lời vừa rồi ít nhất cũng đủ để bà ta tin hơn phân nửa.
Trong phòng chẳng có gì ngoài đống bàn ghế đã mục, ta liền chọn một mảnh gỗ gãy có cạnh khá sắc rồi cố cọ dây trói lên đó.
Sợi gai cứng cứa vào cổ tay hết lần này đến lần khác, chẳng bao lâu da thịt đã rách, m.á.u theo bàn tay chảy xuống.
Ta biết mình đang bị thương, nhưng chỉ cần có thể thoát ra cứu Tống Nghiên Vũ, chút đau này chẳng còn đáng để dừng lại.
Cuối cùng dây cũng đứt, ta vội tháo trói cho nàng.
“Lạc Ngư, ngươi nghe ta giải thích, ta chưa từng…”
“Ta biết ngươi chưa từng có tình ý với Bùi Độ.”
Tình cảm giữa họ vốn chỉ là một phía Bùi Độ trao ra, chuyện ấy ta chưa từng trách Tống Nghiên Vũ.
Ta nhìn vẻ ngỡ ngàng trong mắt nàng rồi khẽ giải thích.
“Những câu vừa rồi đều là ta cố ý nói cho bọn chúng nghe.”
“Bùi Độ yêu ai hay không yêu ai, hiện giờ ta thật sự chẳng còn để bụng nữa.”
Tống Nghiên Vũ nghe vậy mới chậm rãi thở ra, dường như nỗi lo vừa rồi đã được đặt xuống.
“Vậy thì tốt.”
“Chúng ta chờ tới khi trời tối hẳn, lúc bọn chúng đổi ca hoặc lơ là rồi tìm đường rời khỏi đây.”
Ta gật đầu, nhưng trước khi nàng tiếp tục tính đường trốn, ta đã nói thêm.
“Có điều trước hết, hai chúng ta phải đổi y phục.”
Ta đưa tay tháo áo ngoài, còn Tống Nghiên Vũ gần như lập tức đoán được ý định của ta.
“Lạc Ngư, không được, chúng ta phải đi cùng nhau.”
“Làm như vậy quá nguy hiểm.”
“Ngươi vừa cố tình để Thôi Thượng Cung tin rằng Bùi Độ và Tiêu Diễn đều xem ta quan trọng hơn, bây giờ lại đổi sang y phục của ta, chẳng phải muốn dẫn bọn chúng đuổi theo mình sao?”
“Nếu bị bắt lại, ngươi thật sự sẽ c.h.ế.t.”
Nàng đưa tay định giữ ta, nhưng nhìn cổ tay vẫn đang rỉ m.á.u lại sợ chạm vào vết thương, cuối cùng chỉ có thể dừng giữa chừng.
“Ít nhất như vậy vẫn còn tốt hơn việc cả hai cùng bị giữ lại rồi c.h.ế.t ở đây.”
“Ngươi trốn đi trước, tìm Bùi Độ hoặc Tiêu Diễn quay lại cứu ta, khi ấy chúng ta mới có khả năng đều sống.”
“Lạc Ngư, Bùi Độ thật sự không hề hoàn toàn vô tình với ngươi, ngươi không cần vì cứu ta mà đ.á.n.h đổi tới mức này…”
Tống Nghiên Vũ vẫn muốn thay đổi quyết định của ta.
“Nghiên Vũ.”
Ta cầm lấy bàn tay nàng, giọng cũng dịu xuống.
“Ta đã nói rồi, chuyện của Bùi Độ đối với ta đã kết thúc.”
“Người ta tới đây để bảo vệ là ngươi.”
“Ngay từ khi bước vào thế giới này, nhiệm vụ của ta đã là giúp ngươi sống bình an.”
“Năm mười hai tuổi, ngươi từng rơi xuống nước, còn nhớ chứ?”
“Người âm thầm kéo ngươi lên bờ trước khi người ngoài phát hiện, giúp ngươi tránh khỏi cảnh khó xử năm ấy chính là ta.”
“Chiếc túi gấm có d.ư.ợ.c thảo đuổi rắn cũng không phải vô tình xuất hiện đúng lúc ngươi sắp ra biên ngoại.”
“Hoàng hậu nương nương quả nhiên rất thông minh, chỉ nhìn vài chuyện đã đoán được gần hết.”
“Tạ thị bị diệt vốn chẳng liên quan gì tới Hoàng hậu, nếu muốn báo thù thì đừng lôi nàng vào.”
“Nàng là Hoàng hậu của một nước, nếu thật sự xảy ra chuyện, ngươi nghĩ hoàng thượng sẽ để các ngươi sống yên sao?”
Tống Nghiên Vũ vừa được tháo vải đã lập tức lên tiếng.
“Ha ha…”
Thôi Thượng Cung bật cười lạnh rồi giơ tay tát nàng một cái.
“Im miệng.”
“Nếu Bùi Độ không coi trọng nàng, ta phí công đưa nàng tới đây làm gì?”
Bà ta giữ c.h.ặ.t cằm Tống Nghiên Vũ, từng lời đều mang hơi lạnh.
“Ngươi thử đoán xem, nếu đến lúc đó ta chỉ cho bọn họ cứu một người, người được chọn sẽ là ai?”
“Một bên là Hoàng hậu, một bên là thê t.ử của đại tướng quân.”
“Bùi Độ và Tiêu Diễn sẽ chọn thế nào, liệu có vì các ngươi mà trở mặt với nhau không?”
Ta nhìn sang Tống Nghiên Vũ, nàng cũng vừa lúc nhìn ta, lúc này hai chúng ta mới hiểu mục đích thật sự phía sau vụ bắt cóc.
“Vậy e rằng ngươi đã tính nhầm.”
Ta chậm rãi cất lời, cố giữ thần sắc không đổi.
“Dù người tới là Tiêu Diễn hay Bùi Độ, trong lòng họ đều chẳng yêu ta, cho nên nếu buộc phải bỏ một người, người bị bỏ lại chắc chắn sẽ là ta.”
“Lạc Ngư, ngươi nói gì vậy?”
Tống Nghiên Vũ lập tức quay sang nhìn ta, vẻ mặt hoàn toàn không hiểu.
“Tống Nghiên Vũ, đừng tiếp tục giả bộ trước mặt ta.”
“Hôm ở Tiêu phủ chính mắt ngươi đã thấy Bùi Độ đặt kiếm lên cổ ta.”
“Hắn làm vậy chẳng qua vì nghĩ ta phát hiện người hắn yêu vẫn luôn là ngươi, nên sợ ta nổi lòng ghen rồi xuống tay với ngươi.”
Ta nghiêng nhẹ đầu, để vết sẹo đã nhạt màu nơi cổ lộ rõ hơn.
“Lạc Ngư…”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Tống Nghiên Vũ chỉ gọi một tiếng, hàng mày đã nhíu lại, nước mắt cũng lập tức dâng đầy.
“Ngươi biết điều ta ghét nhất ở ngươi là gì không?”
“Chính là dáng vẻ lúc nào cũng như người chịu ấm ức nhưng chẳng làm gì sai thế này, nhìn lâu chỉ khiến ta thấy khó chịu.”
Ta cố ý để giọng mình lạnh xuống, ngay cả ánh mắt cũng không mềm đi.
“Nếu các ngươi muốn g.i.ế.c thì cứ lấy mạng Tống Nghiên Vũ, còn ta thì thả về.”
“Ta có thể xem như chưa từng biết chuyện hôm nay, tuyệt đối không tiết lộ nửa chữ.”
“Dù sao mục đích của ta và các ngươi cũng giống nhau, đều muốn Bùi Độ đau khổ, đều muốn người hắn yêu nhất không còn tồn tại.”
Ta không nhìn Tống Nghiên Vũ nữa, chỉ chăm chú quan sát phản ứng của Thôi Thượng Cung.
Bà ta không trả lời ngay, chỉ ra hiệu để thuộc hạ bịt miệng hai chúng ta lần nữa rồi cùng người rời khỏi phòng.
Mãi tới lúc tiếng bước chân hoàn toàn xa khuất, ta mới thầm thở phào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thôi Thượng Cung đã ở trong cung nhiều năm, hiển nhiên biết chuyện Bùi Độ từng khiến ta bị thương, nên những lời vừa rồi ít nhất cũng đủ để bà ta tin hơn phân nửa.
Trong phòng chẳng có gì ngoài đống bàn ghế đã mục, ta liền chọn một mảnh gỗ gãy có cạnh khá sắc rồi cố cọ dây trói lên đó.
Sợi gai cứng cứa vào cổ tay hết lần này đến lần khác, chẳng bao lâu da thịt đã rách, m.á.u theo bàn tay chảy xuống.
Ta biết mình đang bị thương, nhưng chỉ cần có thể thoát ra cứu Tống Nghiên Vũ, chút đau này chẳng còn đáng để dừng lại.
Cuối cùng dây cũng đứt, ta vội tháo trói cho nàng.
“Lạc Ngư, ngươi nghe ta giải thích, ta chưa từng…”
“Ta biết ngươi chưa từng có tình ý với Bùi Độ.”
Tình cảm giữa họ vốn chỉ là một phía Bùi Độ trao ra, chuyện ấy ta chưa từng trách Tống Nghiên Vũ.
Ta nhìn vẻ ngỡ ngàng trong mắt nàng rồi khẽ giải thích.
“Những câu vừa rồi đều là ta cố ý nói cho bọn chúng nghe.”
“Bùi Độ yêu ai hay không yêu ai, hiện giờ ta thật sự chẳng còn để bụng nữa.”
Tống Nghiên Vũ nghe vậy mới chậm rãi thở ra, dường như nỗi lo vừa rồi đã được đặt xuống.
“Vậy thì tốt.”
“Chúng ta chờ tới khi trời tối hẳn, lúc bọn chúng đổi ca hoặc lơ là rồi tìm đường rời khỏi đây.”
Ta gật đầu, nhưng trước khi nàng tiếp tục tính đường trốn, ta đã nói thêm.
“Có điều trước hết, hai chúng ta phải đổi y phục.”
Ta đưa tay tháo áo ngoài, còn Tống Nghiên Vũ gần như lập tức đoán được ý định của ta.
“Lạc Ngư, không được, chúng ta phải đi cùng nhau.”
“Làm như vậy quá nguy hiểm.”
“Ngươi vừa cố tình để Thôi Thượng Cung tin rằng Bùi Độ và Tiêu Diễn đều xem ta quan trọng hơn, bây giờ lại đổi sang y phục của ta, chẳng phải muốn dẫn bọn chúng đuổi theo mình sao?”
“Nếu bị bắt lại, ngươi thật sự sẽ c.h.ế.t.”
Nàng đưa tay định giữ ta, nhưng nhìn cổ tay vẫn đang rỉ m.á.u lại sợ chạm vào vết thương, cuối cùng chỉ có thể dừng giữa chừng.
“Ít nhất như vậy vẫn còn tốt hơn việc cả hai cùng bị giữ lại rồi c.h.ế.t ở đây.”
“Ngươi trốn đi trước, tìm Bùi Độ hoặc Tiêu Diễn quay lại cứu ta, khi ấy chúng ta mới có khả năng đều sống.”
“Lạc Ngư, Bùi Độ thật sự không hề hoàn toàn vô tình với ngươi, ngươi không cần vì cứu ta mà đ.á.n.h đổi tới mức này…”
Tống Nghiên Vũ vẫn muốn thay đổi quyết định của ta.
“Nghiên Vũ.”
Ta cầm lấy bàn tay nàng, giọng cũng dịu xuống.
“Ta đã nói rồi, chuyện của Bùi Độ đối với ta đã kết thúc.”
“Người ta tới đây để bảo vệ là ngươi.”
“Ngay từ khi bước vào thế giới này, nhiệm vụ của ta đã là giúp ngươi sống bình an.”
“Năm mười hai tuổi, ngươi từng rơi xuống nước, còn nhớ chứ?”
“Người âm thầm kéo ngươi lên bờ trước khi người ngoài phát hiện, giúp ngươi tránh khỏi cảnh khó xử năm ấy chính là ta.”
“Chiếc túi gấm có d.ư.ợ.c thảo đuổi rắn cũng không phải vô tình xuất hiện đúng lúc ngươi sắp ra biên ngoại.”