Mong Nàng Hạnh Phúc Suốt Đời

Chương 13

“Cả lần ngươi cùng Tiêu Diễn lạc trong tuyết sơn, binh lính tuần tra tình cờ nhặt được vật đ.á.n.h rơi rồi lần theo dấu tới tìm hai người, tất cả cũng chẳng phải trùng hợp.”

Ta kể cho nàng nghe từng chuyện mình đã lặng lẽ làm trong suốt hai mươi năm qua.

Tống Nghiên Vũ im lặng thật lâu, như thể phải mất một lúc mới có thể ghép hết những chuyện xưa lại với nhau.

“Những lần ấy… đều là ngươi sao?”

“Phải.”

“Giang Lạc Ngư thật sự đã không còn từ rất lâu, ta xuất hiện trong thân thể này chỉ vì nhiệm vụ cứu ngươi.”

“Nếu cuối cùng ngươi vẫn c.h.ế.t, vậy hai mươi năm ta ở lại đây cũng chẳng còn ý nghĩa gì.”

“Nhưng ta làm sao có thể để ngươi thay mình đi vào chỗ c.h.ế.t?”

“Ngươi đã giúp ta quá nhiều rồi, lần này để ta bảo vệ ngươi một lần, có được không?”

Nước mắt Tống Nghiên Vũ rơi xuống trong lúc nàng không ngừng lắc đầu.

“Ngốc quá.”

“Ta c.h.ế.t ở nơi này cũng không giống các ngươi, cùng lắm chỉ là trở về thế giới vốn thuộc về mình.”

“Chỉ cần ngươi bình an sống tiếp, nhiệm vụ hoàn thành, ta tự nhiên sẽ trở về nhà.”

Ta dùng đầu ngón tay lau giọt nước đang đọng bên khóe mắt nàng.

“Ngươi không lừa ta chứ?”

“Không lừa.”

“Sau khi trở về, ta còn có thể nhìn câu chuyện tiếp tục, xem ngươi và Tiêu Diễn sau này sinh thêm cho Chân Nhi mấy đệ đệ muội muội.”

“Lạc Ngư… không đúng, nếu ngươi không thật sự là Lạc Ngư, ta phải gọi ngươi thế nào?”

“Ta tên Trang Tình.”

Lần Bùi Độ hỏi, ta cảm thấy nói ra hay không đều chẳng còn quan trọng, nhưng đứng trước Tống Nghiên Vũ, ta lại thật lòng muốn nàng biết cái tên thuộc về chính mình.

Trong thế giới này, Giang Hoài Chi thương ta trước hết bởi ta đang mang thân thể cùng huyết mạch của muội muội hắn.

Bùi Độ cưới ta cũng bắt đầu từ việc hắn cho rằng người trước mặt vẫn là Giang Lạc Ngư độc ác từng xuất hiện trong kiếp trước.

Chỉ có tình bạn giữa ta và Tống Nghiên Vũ là thứ dần được xây nên từ chính con người ta trong suốt hai mươi năm.

“Trang Tình, cảm ơn ngươi.”

Nàng ôm lấy ta, vòng tay siết rất c.h.ặ.t.

“Được rồi, đổi đồ trước đã, cứ ôm mãi thế này thì lát nữa muốn chạy cũng không còn thời gian.”

Số người Thôi Thượng Cung mang theo không nhiều, vì vậy sau khi đợi được lúc bọn chúng thay phiên canh gác, ta cùng Tống Nghiên Vũ lặng lẽ rời khỏi phòng.

Chiêu Vương phủ bỏ hoang quá lâu, đường ngang lối dọc bên trong đều xa lạ với hai chúng ta.

Tống Nghiên Vũ có khinh công tốt, nàng đưa ta lên mái để từ trên cao nhìn rõ bố cục, hi vọng tìm được hướng ra nhanh nhất.

Nhưng cổ tay ta vẫn còn thương tích do lúc cắt dây, còn mái ngói lâu năm lại mục và lỏng.

Trong lúc bước qua một đoạn mái, chân ta vô tình chạm vào viên ngói đã nứt, tiếng vỡ khô khốc vang lên giữa không gian yên tĩnh, lập tức khiến những người bên dưới phát hiện.

Ta và Tống Nghiên Vũ chỉ có thể vội vàng tách khỏi mái nhà rồi tìm đường chạy, trong khi võ công của đám dư đảng theo Thôi Thượng Cung chẳng hề yếu hơn nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Không còn thời gian suy nghĩ, ta lấy quả pháo tín hiệu giấu dưới đế giày rồi đưa sang cho Tống Nghiên Vũ.

Thứ này vốn do ta từng đề nghị Bùi Độ giao Công Bộ chế tạo, trước khi tới Thượng Cung Cục hôm nay ta cố ý mang theo và giấu dưới lớp y phục bên trong.

May mà khi thay quần áo cho ta, người của Thôi Thượng Cung chỉ tháo lớp cung trang bên ngoài, nên vật nhỏ ấy vẫn còn nguyên.

“Chúng ta chia ra.”

“Ngươi chạy xa thêm một đoạn rồi hãy đốt pháo.”

“Bùi Độ và Tiêu Diễn lúc này chắc chắn đang cho người tìm khắp nơi, chỉ cần tín hiệu xuất hiện, Bùi Độ sẽ hiểu.”

“Còn ngươi thì sao?”

Tống Nghiên Vũ lập tức giữ lấy vạt áo ta.

“Ta ở lại chờ ngươi dẫn người quay về cứu.”

Ta mỉm cười, nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay nàng ra.

Sau khi tách khỏi Tống Nghiên Vũ, kế hoạch quả nhiên có tác dụng, Thôi Thượng Cung nhận lầm ta thành nàng nên phần lớn người đều chuyển sang đuổi theo hướng của ta.

Lúc đầu ta vẫn còn đủ sức giữ khoảng cách, cố kéo dài thời gian để Tống Nghiên Vũ chạy xa hơn.

Nhưng cổ tay chảy m.á.u suốt một quãng dài khiến cơ thể dần mất sức, bước chân cũng càng lúc càng nặng.

Đúng lúc tưởng mình sắp không chống đỡ nổi, một luồng sáng bỗng bay v.út lên trời rồi nở thành pháo hoa giữa màn đêm.

Ta nhìn ánh sáng ấy, trong lòng cuối cùng cũng nhẹ xuống.

Tống Nghiên Vũ đã tới nơi đủ xa để phát tín hiệu, vậy ít nhất nàng hiện giờ vẫn an toàn.

Nhưng phía sau, tiếng truy đuổi của Thôi Thượng Cung vẫn không dừng, còn sức lực trong người ta đã gần cạn.

Một âm thanh xé gió chợt vang lên bên tai, mũi tên từ sau lưng lao tới nhanh đến mức ta chỉ kịp nhận ra mà chẳng còn đủ sức tránh.

Mũi tên xuyên qua n.g.ự.c, thân thể ta mất thăng bằng, nhưng trước khi ngã xuống đất đã có một đôi tay vững chắc đón lấy.

Vòng ôm ấy mang theo hơi ấm rất quen, nhưng tại thời khắc này lại khiến ta cảm thấy xa xôi như chuyện của một đời trước.

Ta cố mở mắt nhìn lên, gương mặt hiện ra trước mắt là Bùi Độ.

Trong ký ức của ta, Bùi Độ là người hiếm khi để nước mắt rơi trước mặt bất kỳ ai.

Từ thiếu niên tới lúc bước lên ngai vàng, hắn vẫn luôn có thể giữ vẻ bình tĩnh dù đứng trước biến cố lớn đến đâu.

Vậy mà bây giờ đôi mắt ấy đỏ lên, nước mắt không ngừng rơi xuống, từng giọt chạm vào mu bàn tay đã lạnh dần của ta.

“Hoàng… thượng…”

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

Máu trào lên cổ họng khiến từng âm tiết đều trở nên khó khăn.

“Nghiên Vũ… nàng ấy có thoát được không?”

“Nàng ấy bình an.”

“Nhưng nàng thì sao?”

Ta cố nuốt vị tanh đang dâng lên, nhìn hắn rồi khẽ mỉm cười.

“Ta buồn ngủ rồi.”