“Ta… mệt lắm…”
Những thị vệ đi theo Bùi Độ từ phía sau lập tức xông lên, lao vào giao chiến cùng người của Thôi Thượng Cung.
Giữa ánh kiếm loang loáng, thứ cuối cùng ta còn nhìn rõ là đôi mắt Bùi Độ đỏ đến đáng sợ, như thể sắc m.á.u trên người ta đã tràn cả vào trong đó.
Khi ý thức trở lại lần nữa, nơi ta nhìn thấy không còn là Chiêu Vương phủ mà là khoang thí nghiệm quen thuộc.
Giọng nói của người phụ trách bên trên truyền tới bên tai, lần này không còn căng thẳng mà mang theo ý chúc mừng.
“Trang Tình, chúc mừng cô hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ.”
“Tiền thưởng đã được chuyển vào tài khoản, kể từ hôm nay cô chính thức nghỉ hưu.”
Đồng nghiệp đưa cho ta một quyển sách có cái tên mà ta đã nhìn suốt hai mươi năm.
Chỉ khác rằng câu chuyện từng đầy những tình tiết ngược tâm nay đã được viết lại thành một đoạn duyên lành nhẹ nhàng hơn.
Ta lật tới phần kết và nhìn thấy tương lai của Tiêu Diễn cùng Tống Nghiên Vũ.
Sau Chân Nhi, họ còn có thêm một nữ nhi, đặt tên Tiêu Niệm Tình.
Mỗi năm vào ngày ta mất trong thế giới ấy, hai người đều đưa Chân Nhi cùng Niệm Tình tới thăm mộ.
Trong sách cũng ghi Tiêu Diễn và Giang Hoài Chi cùng dâng tấu xin Bùi Độ xóa danh phận Hoàng hậu của ta, không đưa ta vào hoàng lăng.
Bởi Tống Nghiên Vũ đã nói với họ rằng ta sẽ không muốn nằm lại nơi ấy.
Đến cuối cùng, người hiểu mong muốn của ta nhất quả nhiên vẫn là nàng.
Phía sau chính văn còn có phần ngoại truyện riêng của Bùi Độ, nhưng ta chỉ nhìn thấy tiêu đề liền khép sách lại.
“Không muốn đọc à?”
Đồng nghiệp ngồi bên cạnh lên tiếng hỏi.
Ta lắc đầu.
“Không đọc nữa, chuyện về hắn từ lâu đã không còn liên quan tới ta.”
Có thể phần ấy kể rằng sau khi ta c.h.ế.t hắn gặp được một nữ t.ử khác, cũng có thể là câu chuyện về một người suốt đời giữ ký ức cũ.
Nhưng dù được viết theo hướng nào thì giờ đây cũng chẳng đủ khiến ta muốn mở sách trở lại.
Ta từng nói với Tống Nghiên Vũ rằng chuyện Bùi Độ yêu ai, nhớ ai hay sống thế nào, ta đã không còn để tâm.
Điều ta mong biết chỉ là người bằng hữu đã cùng ta đi qua hai mươi năm trong thế giới ấy có thể bình an, có thể sống một đời tốt đẹp bên người nàng yêu.
Còn ta ở thế giới của chính mình đã hoàn thành nhiệm vụ, nhận được phần thưởng xứng đáng và từ đây có thể sống phần đời còn lại mà không phải tiếp tục chạy theo kịch bản.
Một mối tình đã thuộc về quá khứ không đáng để ta mang theo mãi, càng không cần vì nó mà làm những tháng ngày phía trước trở nên nặng nề.
Cánh cửa của thế giới trong sách đã đóng lại, nhưng con đường thuộc về Trang Tình vẫn còn rất dài.
Nếu đã có thể trở về, vậy cứ để chuyện cũ ở phía sau, còn ta sẽ tiếp tục đi về nơi có cuộc đời thật sự của mình.
Ngoại truyện Bùi Độ:
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Thuở trước Bùi Độ từng nghĩ chỉ cần bản thân ngồi lên vị trí cao nhất, nắm quyền lực đủ lớn trong tay, hắn sẽ có thể cưới người mình yêu và bảo vệ bất kỳ ai mình muốn giữ lại.
Thế nhưng ông trời cho hắn sống thêm một kiếp, lại chẳng cho hắn khả năng thay đổi mọi điều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn vẫn phải nhìn Tống Nghiên Vũ lựa chọn Tiêu Diễn và trở thành thê t.ử của người kia.
Về sau, hắn lại tận mắt nhìn mũi tên xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c Trang Tình ngay trước khi mình kịp tới bên nàng.
Khoảng cách khi đó thật ra chỉ còn một chút.
Nếu chân hắn nhanh hơn một bước, nếu cánh tay có thể chạm tới nàng trước khoảnh khắc mũi tên lao đến, có lẽ tất cả đã khác.
Nhưng chuyện đã xảy ra trên đời chưa bao giờ chịu quay lại chỉ vì một chữ “nếu”.
Khi pháo tín hiệu hiện lên giữa màn đêm, Bùi Độ gần như dùng tốc độ nhanh nhất có thể để chạy về hướng đó.
Nhưng người đầu tiên hắn gặp lại là Tống Nghiên Vũ.
“Hoàng thượng, mau đi cứu Hoàng hậu…”
“Nàng đưa pháo cho thần, còn mình mặc y phục của thần rồi dẫn phần lớn dư đảng chạy sang hướng khác…”
Giọng Tống Nghiên Vũ vì chạy quá lâu mà không lớn, nhưng từng lời đối với Bùi Độ lại giống sấm đ.á.n.h thẳng xuống đầu.
Hắn nhớ tới lời Trang Tình từng nói, rằng nàng xuất hiện trong thế giới này là vì muốn bảo vệ Tống Nghiên Vũ.
Nàng không hề nói dối, đến giờ phút nguy hiểm nhất vẫn lựa chọn đặt sinh mạng của Tống Nghiên Vũ trước chính mình.
Vậy mà ngày ở Tiêu phủ, chính hắn từng giương kiếm về phía nàng chỉ vì đem hình bóng Giang Lạc Ngư của kiếp trước áp lên con người trước mắt, cho rằng nàng cũng ác độc, ích kỷ và sẵn sàng làm mọi việc để đạt mục đích.
Từ ngày thanh kiếm ấy làm nàng bị thương, Bùi Độ cũng nhìn thấy ánh sáng trong đôi mắt từng luôn dành cho hắn dần biến mất.
Đối với một hoàng đế, muốn phế một Hoàng hậu rồi lập người khác vốn chẳng phải chuyện hắn không thể làm.
Nhưng khi Trang Tình thật sự muốn rời khỏi vị trí ấy, điều đầu tiên hắn làm lại là từ chối hòa ly, còn những yêu cầu khác của nàng thì gần như đều chấp thuận.
Lẽ ra từ thời điểm đó Bùi Độ phải hiểu, thứ khiến hắn muốn giữ nàng lại không chỉ là lợi ích của triều đình.
Người không muốn nàng đi thật ra là chính hắn.
Những năm làm phu thê, từng chuyện nhỏ trong cuộc sống, từng lần nàng ở cạnh hắn lúc khó khăn, tất cả đã âm thầm biến thành một thứ tình cảm mà đến quá muộn hắn mới chịu nhìn thẳng.
Chỉ tiếc khi Bùi Độ nhận ra mình đã thật sự động tâm, trái tim Trang Tình lại chẳng còn hướng về hắn nữa.
Nàng không chịu cho hắn biết cái tên vốn thuộc về mình, cũng không nói ngày sinh thật sự.
Đối với Trang Tình, những thông tin ấy chỉ nên dành cho người nàng muốn giữ lại trong cuộc đời.
Dù vậy nàng vẫn nói chỉ cần còn mang thân thể Giang Lạc Ngư, nàng sẽ hoàn thành mọi trách nhiệm của một Hoàng hậu.
Nhưng từ đó Bùi Độ không còn nhìn thấy nụ cười từng dành riêng cho mình.
Mỗi khi hắn thử hỏi chuyện về cuộc đời trước kia của nàng, Trang Tình đều khéo léo chuyển sang đề tài khác.
Ngày Giang Hoài Chi nổi giận nói ra chuyện tuyết sơn, nàng càng lập tức phủ nhận mình từng cứu hắn.
Nếu khi đó Trang Tình nhận công rồi kể rõ từng chi tiết, có lẽ bản tính đa nghi của Bùi Độ vẫn còn khiến hắn nghi ngờ nàng cố tình dùng ân cứu mạng để lấy lòng.
Thế nhưng chính vì nàng tránh né, không hề muốn nhắc đến công lao ấy, hắn lại càng hiểu người năm xưa thật sự là nàng.
Bùi Độ tìm Tống Nghiên Vũ, muốn hỏi cho rõ tại sao chiếc túi gấm ở lại bên cạnh hắn khi ấy lại thuộc về nàng.
Đến khi biết hai nữ t.ử từng đổi túi gấm, những mảnh ký ức tưởng như chẳng liên quan lập tức ghép lại thành một sự thật hoàn chỉnh.
Những thị vệ đi theo Bùi Độ từ phía sau lập tức xông lên, lao vào giao chiến cùng người của Thôi Thượng Cung.
Giữa ánh kiếm loang loáng, thứ cuối cùng ta còn nhìn rõ là đôi mắt Bùi Độ đỏ đến đáng sợ, như thể sắc m.á.u trên người ta đã tràn cả vào trong đó.
Khi ý thức trở lại lần nữa, nơi ta nhìn thấy không còn là Chiêu Vương phủ mà là khoang thí nghiệm quen thuộc.
Giọng nói của người phụ trách bên trên truyền tới bên tai, lần này không còn căng thẳng mà mang theo ý chúc mừng.
“Trang Tình, chúc mừng cô hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ.”
“Tiền thưởng đã được chuyển vào tài khoản, kể từ hôm nay cô chính thức nghỉ hưu.”
Đồng nghiệp đưa cho ta một quyển sách có cái tên mà ta đã nhìn suốt hai mươi năm.
Chỉ khác rằng câu chuyện từng đầy những tình tiết ngược tâm nay đã được viết lại thành một đoạn duyên lành nhẹ nhàng hơn.
Ta lật tới phần kết và nhìn thấy tương lai của Tiêu Diễn cùng Tống Nghiên Vũ.
Sau Chân Nhi, họ còn có thêm một nữ nhi, đặt tên Tiêu Niệm Tình.
Mỗi năm vào ngày ta mất trong thế giới ấy, hai người đều đưa Chân Nhi cùng Niệm Tình tới thăm mộ.
Trong sách cũng ghi Tiêu Diễn và Giang Hoài Chi cùng dâng tấu xin Bùi Độ xóa danh phận Hoàng hậu của ta, không đưa ta vào hoàng lăng.
Bởi Tống Nghiên Vũ đã nói với họ rằng ta sẽ không muốn nằm lại nơi ấy.
Đến cuối cùng, người hiểu mong muốn của ta nhất quả nhiên vẫn là nàng.
Phía sau chính văn còn có phần ngoại truyện riêng của Bùi Độ, nhưng ta chỉ nhìn thấy tiêu đề liền khép sách lại.
“Không muốn đọc à?”
Đồng nghiệp ngồi bên cạnh lên tiếng hỏi.
Ta lắc đầu.
“Không đọc nữa, chuyện về hắn từ lâu đã không còn liên quan tới ta.”
Có thể phần ấy kể rằng sau khi ta c.h.ế.t hắn gặp được một nữ t.ử khác, cũng có thể là câu chuyện về một người suốt đời giữ ký ức cũ.
Nhưng dù được viết theo hướng nào thì giờ đây cũng chẳng đủ khiến ta muốn mở sách trở lại.
Ta từng nói với Tống Nghiên Vũ rằng chuyện Bùi Độ yêu ai, nhớ ai hay sống thế nào, ta đã không còn để tâm.
Điều ta mong biết chỉ là người bằng hữu đã cùng ta đi qua hai mươi năm trong thế giới ấy có thể bình an, có thể sống một đời tốt đẹp bên người nàng yêu.
Còn ta ở thế giới của chính mình đã hoàn thành nhiệm vụ, nhận được phần thưởng xứng đáng và từ đây có thể sống phần đời còn lại mà không phải tiếp tục chạy theo kịch bản.
Một mối tình đã thuộc về quá khứ không đáng để ta mang theo mãi, càng không cần vì nó mà làm những tháng ngày phía trước trở nên nặng nề.
Cánh cửa của thế giới trong sách đã đóng lại, nhưng con đường thuộc về Trang Tình vẫn còn rất dài.
Nếu đã có thể trở về, vậy cứ để chuyện cũ ở phía sau, còn ta sẽ tiếp tục đi về nơi có cuộc đời thật sự của mình.
Ngoại truyện Bùi Độ:
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Thuở trước Bùi Độ từng nghĩ chỉ cần bản thân ngồi lên vị trí cao nhất, nắm quyền lực đủ lớn trong tay, hắn sẽ có thể cưới người mình yêu và bảo vệ bất kỳ ai mình muốn giữ lại.
Thế nhưng ông trời cho hắn sống thêm một kiếp, lại chẳng cho hắn khả năng thay đổi mọi điều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn vẫn phải nhìn Tống Nghiên Vũ lựa chọn Tiêu Diễn và trở thành thê t.ử của người kia.
Về sau, hắn lại tận mắt nhìn mũi tên xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c Trang Tình ngay trước khi mình kịp tới bên nàng.
Khoảng cách khi đó thật ra chỉ còn một chút.
Nếu chân hắn nhanh hơn một bước, nếu cánh tay có thể chạm tới nàng trước khoảnh khắc mũi tên lao đến, có lẽ tất cả đã khác.
Nhưng chuyện đã xảy ra trên đời chưa bao giờ chịu quay lại chỉ vì một chữ “nếu”.
Khi pháo tín hiệu hiện lên giữa màn đêm, Bùi Độ gần như dùng tốc độ nhanh nhất có thể để chạy về hướng đó.
Nhưng người đầu tiên hắn gặp lại là Tống Nghiên Vũ.
“Hoàng thượng, mau đi cứu Hoàng hậu…”
“Nàng đưa pháo cho thần, còn mình mặc y phục của thần rồi dẫn phần lớn dư đảng chạy sang hướng khác…”
Giọng Tống Nghiên Vũ vì chạy quá lâu mà không lớn, nhưng từng lời đối với Bùi Độ lại giống sấm đ.á.n.h thẳng xuống đầu.
Hắn nhớ tới lời Trang Tình từng nói, rằng nàng xuất hiện trong thế giới này là vì muốn bảo vệ Tống Nghiên Vũ.
Nàng không hề nói dối, đến giờ phút nguy hiểm nhất vẫn lựa chọn đặt sinh mạng của Tống Nghiên Vũ trước chính mình.
Vậy mà ngày ở Tiêu phủ, chính hắn từng giương kiếm về phía nàng chỉ vì đem hình bóng Giang Lạc Ngư của kiếp trước áp lên con người trước mắt, cho rằng nàng cũng ác độc, ích kỷ và sẵn sàng làm mọi việc để đạt mục đích.
Từ ngày thanh kiếm ấy làm nàng bị thương, Bùi Độ cũng nhìn thấy ánh sáng trong đôi mắt từng luôn dành cho hắn dần biến mất.
Đối với một hoàng đế, muốn phế một Hoàng hậu rồi lập người khác vốn chẳng phải chuyện hắn không thể làm.
Nhưng khi Trang Tình thật sự muốn rời khỏi vị trí ấy, điều đầu tiên hắn làm lại là từ chối hòa ly, còn những yêu cầu khác của nàng thì gần như đều chấp thuận.
Lẽ ra từ thời điểm đó Bùi Độ phải hiểu, thứ khiến hắn muốn giữ nàng lại không chỉ là lợi ích của triều đình.
Người không muốn nàng đi thật ra là chính hắn.
Những năm làm phu thê, từng chuyện nhỏ trong cuộc sống, từng lần nàng ở cạnh hắn lúc khó khăn, tất cả đã âm thầm biến thành một thứ tình cảm mà đến quá muộn hắn mới chịu nhìn thẳng.
Chỉ tiếc khi Bùi Độ nhận ra mình đã thật sự động tâm, trái tim Trang Tình lại chẳng còn hướng về hắn nữa.
Nàng không chịu cho hắn biết cái tên vốn thuộc về mình, cũng không nói ngày sinh thật sự.
Đối với Trang Tình, những thông tin ấy chỉ nên dành cho người nàng muốn giữ lại trong cuộc đời.
Dù vậy nàng vẫn nói chỉ cần còn mang thân thể Giang Lạc Ngư, nàng sẽ hoàn thành mọi trách nhiệm của một Hoàng hậu.
Nhưng từ đó Bùi Độ không còn nhìn thấy nụ cười từng dành riêng cho mình.
Mỗi khi hắn thử hỏi chuyện về cuộc đời trước kia của nàng, Trang Tình đều khéo léo chuyển sang đề tài khác.
Ngày Giang Hoài Chi nổi giận nói ra chuyện tuyết sơn, nàng càng lập tức phủ nhận mình từng cứu hắn.
Nếu khi đó Trang Tình nhận công rồi kể rõ từng chi tiết, có lẽ bản tính đa nghi của Bùi Độ vẫn còn khiến hắn nghi ngờ nàng cố tình dùng ân cứu mạng để lấy lòng.
Thế nhưng chính vì nàng tránh né, không hề muốn nhắc đến công lao ấy, hắn lại càng hiểu người năm xưa thật sự là nàng.
Bùi Độ tìm Tống Nghiên Vũ, muốn hỏi cho rõ tại sao chiếc túi gấm ở lại bên cạnh hắn khi ấy lại thuộc về nàng.
Đến khi biết hai nữ t.ử từng đổi túi gấm, những mảnh ký ức tưởng như chẳng liên quan lập tức ghép lại thành một sự thật hoàn chỉnh.