Ta ngược lại còn âm thầm thấy may vì hắn không đủ tỉnh táo để hỏi quá nhiều.
Một tiểu thư khuê các đáng lẽ phải ở kinh thành lại xuất hiện giữa tuyết sơn cách xa ngàn dặm, cho dù ta có khéo nói tới đâu cũng rất dễ để lộ sơ hở.
Khi ấy ta lại chẳng muốn Bùi Độ bắt đầu nghi ngờ bí mật của mình.
Sau này khi tình cảm đã thay đổi, chuyện cứu hắn năm đó càng giống một vết thương cũ mà ta chẳng muốn tự mình chạm lại.
Ta cũng không rõ Giang Hoài Chi bằng cách nào biết được toàn bộ chuyện này.
Có lẽ từ rất sớm, huynh ấy đã nhìn ra ta đem lòng yêu Bùi Độ, còn sớm hơn cả lúc chính ta chịu thừa nhận điều đó.
“Chân muội đau là vì lần ấy ham chơi, một mình ở trong tuyết quá lâu nên mới để hàn khí nhập vào.”
“Muội sợ bị huynh trách nên trước đây mới cố tình không nói thật.”
“Đại huynh, huynh đừng tiếp tục làm lớn chuyện nữa.”
Ta vừa nói vừa kéo Giang Hoài Chi ra ngoài, trước lúc bước khỏi ngự thư phòng vẫn quay lại hành lễ với Bùi Độ.
“Đại huynh chỉ vì thấy ta bị thương nên nhất thời mất bình tĩnh, mong hoàng thượng đừng truy cứu.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Nếu người nhất định muốn trị tội, vậy hãy tính phần ấy lên người ta.”
Trong khoảnh khắc quay đi, ta thoáng nhìn thấy hàng mày Bùi Độ nhíu rất sâu.
Ta không biết hắn đang hoang mang vì chuyện vừa nghe hay chỉ thấy phiền trước những bí mật liên tiếp xuất hiện, mà hiện tại ta cũng chẳng còn muốn đoán.
Ra khỏi ngự thư phòng rồi, Giang Hoài Chi vẫn chưa nguôi giận.
Trong nguyên tác, chỉ cần chuyện dính tới Giang Lạc Ngư, vị huynh trưởng vẫn luôn trầm ổn này lập tức có thể mất hết kiên nhẫn.
Ta sống trong thân thể ấy hai mươi năm, cũng được chính huynh ấy che chở từng ấy năm, những lúc có sóng gió, người đầu tiên chắn trước mặt ta phần lớn vẫn là Giang Hoài Chi.
Bởi vậy trong lòng ta từ lâu đã thật sự xem huynh ấy như người thân ruột thịt.
Ta càng không thể vì chuyện giữa mình và Bùi Độ mà để đại huynh rơi vào nguy hiểm.
“Chuyện nàng cứu hắn năm đó, suốt bao nhiêu năm Bùi Độ vẫn không hề biết?”
Giang Hoài Chi nhìn ta, giọng đã dịu hơn nhưng vẫn đầy nghi hoặc.
“Muội nói rồi, năm ấy chỉ là ham chơi nên mới…”
“Ham chơi mà chạy từ kinh thành tới tận nơi xa như vậy?”
“Ta không chủ động hỏi không có nghĩa là chẳng biết gì, muội thật sự cho rằng có thể giấu ta cả đời sao?”
Mấy câu hỏi liên tiếp khiến ta nhất thời không biết nên đáp thế nào.
“Muội chỉ cảm thấy… chẳng có lý do gì phải kể lại cho hắn.”
Khi còn tin hắn thật lòng yêu mình, ta lại sợ nếu nói ra sẽ khiến hắn nghi ngờ thân phận cùng những việc ta làm năm ấy.
Còn bây giờ đã biết tình cảm của hắn vốn chẳng đặt trên người mình, nếu chủ động kể công cứu mạng, nghe thế nào cũng giống một người đang cố dùng ân tình để cầu lấy chút thương xót.
Đại huynh im lặng một lúc rồi khẽ thở dài.
“Vậy vết kiếm trên cổ muội giải thích thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Hoàng thượng lúc ấy hiểu lầm muội thành một người khác nên mới nhất thời ra tay.”
“Huynh đừng vì chuyện đó mà tiếp tục đối đầu với hắn.”
Theo diễn biến vốn có, thời điểm này Bùi Độ đã bắt đầu âm thầm thu bớt quyền lực trong tay Giang Hoài Chi.
Ta vẫn luôn cố để mối quan hệ giữa hai người không đi tới mức không thể cứu vãn, vậy mà trận đ.á.n.h trong ngự thư phòng hôm nay rất có thể sẽ đẩy thế cân bằng ấy lệch khỏi vị trí cũ.
“Muội nói thật chứ?”
Giang Hoài Chi rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn tin.
“Thật.”
Huynh ấy nhìn ta hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể lắc đầu thở dài.
“Nếu ở trong cung không vui, muội cứ nói với ta…”
Không hiểu vì sao chỉ nghe một câu ấy, nước mắt ta lại lập tức rơi xuống, ta bước tới ôm lấy huynh trưởng trước mặt.
“Được rồi, nhưng sau này huynh tuyệt đối đừng vì tức giận mà làm chuyện giống hôm nay nữa.”
“Huynh là thần t.ử, hắn dù sao cũng là quân vương.”
“Nếu một ngày hắn thật sự lấy chuyện phạm thượng ra trị tội, đại tẩu và chất nữ phải làm sao?”
“Còn nữa, Bùi Độ nhìn bên ngoài thì ôn hòa, nhưng tính tình thật sự lại đa nghi, càng không thích quyền lực của mình bị người khác kiềm chế.”
“Trong triều vốn đã kiêng kỵ thế gia nắm quá nhiều binh quyền, hiện giờ Tiêu Diễn lại có công danh rất lớn, vậy nên dù ngày thường huynh không hợp với Tiêu phủ thì cũng đừng cố làm quan hệ hai nhà căng thẳng thêm…”
Nghe ta dặn hết điều này đến điều khác, Giang Hoài Chi bỗng bật cười.
“Hôm nay sao muội còn dài dòng hơn cả huynh trưởng của mình vậy, nghe cứ như sau lần này chúng ta chẳng còn gặp nhau nữa.”
“Nay muội đã ở trong cung, muốn ra ngoài đâu thể tùy ý như thuở còn ở Giang phủ, huynh muội gặp nhau ít hơn trước nên muội mới tranh thủ nói thêm mấy câu.”
“Hay huynh đã chê ta phiền rồi?”
Ta cố ý làm bộ giận dỗi để không khí bớt nặng nề.
“Hoàng hậu nương nương đã mở lời, thần nào dám chê phiền.”
Giang Hoài Chi cũng thuận theo mà cười trêu ta.
…
Sau khi đại huynh rời cung, chẳng bao lâu Bùi Độ đã sai người truyền lời, nói tối nay sẽ tới Phượng Hi điện dùng bữa.
Khi hắn xuất hiện, trong tay còn mang theo một chiếc túi gấm cũ.
Chỉ cần nhìn thoáng qua, ta đã nhận ra đó là vật Tống Nghiên Vũ từng tặng cho mình năm trước.
“Túi gấm của Nghiên Vũ vì sao lại ở trong tay hoàng thượng?”
“Đây là vật người năm ấy đưa trẫm xuống tuyết sơn đã để lại.”
Bùi Độ đặt chiếc túi xuống trước mặt ta, lần này giọng hắn chẳng còn vẻ ôn hòa thường ngày.
“Vì sao nàng phải giấu trẫm chuyện này?”
Ký ức cũ theo chiếc túi nhỏ ấy ùa về trong đầu.
Một tiểu thư khuê các đáng lẽ phải ở kinh thành lại xuất hiện giữa tuyết sơn cách xa ngàn dặm, cho dù ta có khéo nói tới đâu cũng rất dễ để lộ sơ hở.
Khi ấy ta lại chẳng muốn Bùi Độ bắt đầu nghi ngờ bí mật của mình.
Sau này khi tình cảm đã thay đổi, chuyện cứu hắn năm đó càng giống một vết thương cũ mà ta chẳng muốn tự mình chạm lại.
Ta cũng không rõ Giang Hoài Chi bằng cách nào biết được toàn bộ chuyện này.
Có lẽ từ rất sớm, huynh ấy đã nhìn ra ta đem lòng yêu Bùi Độ, còn sớm hơn cả lúc chính ta chịu thừa nhận điều đó.
“Chân muội đau là vì lần ấy ham chơi, một mình ở trong tuyết quá lâu nên mới để hàn khí nhập vào.”
“Muội sợ bị huynh trách nên trước đây mới cố tình không nói thật.”
“Đại huynh, huynh đừng tiếp tục làm lớn chuyện nữa.”
Ta vừa nói vừa kéo Giang Hoài Chi ra ngoài, trước lúc bước khỏi ngự thư phòng vẫn quay lại hành lễ với Bùi Độ.
“Đại huynh chỉ vì thấy ta bị thương nên nhất thời mất bình tĩnh, mong hoàng thượng đừng truy cứu.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Nếu người nhất định muốn trị tội, vậy hãy tính phần ấy lên người ta.”
Trong khoảnh khắc quay đi, ta thoáng nhìn thấy hàng mày Bùi Độ nhíu rất sâu.
Ta không biết hắn đang hoang mang vì chuyện vừa nghe hay chỉ thấy phiền trước những bí mật liên tiếp xuất hiện, mà hiện tại ta cũng chẳng còn muốn đoán.
Ra khỏi ngự thư phòng rồi, Giang Hoài Chi vẫn chưa nguôi giận.
Trong nguyên tác, chỉ cần chuyện dính tới Giang Lạc Ngư, vị huynh trưởng vẫn luôn trầm ổn này lập tức có thể mất hết kiên nhẫn.
Ta sống trong thân thể ấy hai mươi năm, cũng được chính huynh ấy che chở từng ấy năm, những lúc có sóng gió, người đầu tiên chắn trước mặt ta phần lớn vẫn là Giang Hoài Chi.
Bởi vậy trong lòng ta từ lâu đã thật sự xem huynh ấy như người thân ruột thịt.
Ta càng không thể vì chuyện giữa mình và Bùi Độ mà để đại huynh rơi vào nguy hiểm.
“Chuyện nàng cứu hắn năm đó, suốt bao nhiêu năm Bùi Độ vẫn không hề biết?”
Giang Hoài Chi nhìn ta, giọng đã dịu hơn nhưng vẫn đầy nghi hoặc.
“Muội nói rồi, năm ấy chỉ là ham chơi nên mới…”
“Ham chơi mà chạy từ kinh thành tới tận nơi xa như vậy?”
“Ta không chủ động hỏi không có nghĩa là chẳng biết gì, muội thật sự cho rằng có thể giấu ta cả đời sao?”
Mấy câu hỏi liên tiếp khiến ta nhất thời không biết nên đáp thế nào.
“Muội chỉ cảm thấy… chẳng có lý do gì phải kể lại cho hắn.”
Khi còn tin hắn thật lòng yêu mình, ta lại sợ nếu nói ra sẽ khiến hắn nghi ngờ thân phận cùng những việc ta làm năm ấy.
Còn bây giờ đã biết tình cảm của hắn vốn chẳng đặt trên người mình, nếu chủ động kể công cứu mạng, nghe thế nào cũng giống một người đang cố dùng ân tình để cầu lấy chút thương xót.
Đại huynh im lặng một lúc rồi khẽ thở dài.
“Vậy vết kiếm trên cổ muội giải thích thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Hoàng thượng lúc ấy hiểu lầm muội thành một người khác nên mới nhất thời ra tay.”
“Huynh đừng vì chuyện đó mà tiếp tục đối đầu với hắn.”
Theo diễn biến vốn có, thời điểm này Bùi Độ đã bắt đầu âm thầm thu bớt quyền lực trong tay Giang Hoài Chi.
Ta vẫn luôn cố để mối quan hệ giữa hai người không đi tới mức không thể cứu vãn, vậy mà trận đ.á.n.h trong ngự thư phòng hôm nay rất có thể sẽ đẩy thế cân bằng ấy lệch khỏi vị trí cũ.
“Muội nói thật chứ?”
Giang Hoài Chi rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn tin.
“Thật.”
Huynh ấy nhìn ta hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể lắc đầu thở dài.
“Nếu ở trong cung không vui, muội cứ nói với ta…”
Không hiểu vì sao chỉ nghe một câu ấy, nước mắt ta lại lập tức rơi xuống, ta bước tới ôm lấy huynh trưởng trước mặt.
“Được rồi, nhưng sau này huynh tuyệt đối đừng vì tức giận mà làm chuyện giống hôm nay nữa.”
“Huynh là thần t.ử, hắn dù sao cũng là quân vương.”
“Nếu một ngày hắn thật sự lấy chuyện phạm thượng ra trị tội, đại tẩu và chất nữ phải làm sao?”
“Còn nữa, Bùi Độ nhìn bên ngoài thì ôn hòa, nhưng tính tình thật sự lại đa nghi, càng không thích quyền lực của mình bị người khác kiềm chế.”
“Trong triều vốn đã kiêng kỵ thế gia nắm quá nhiều binh quyền, hiện giờ Tiêu Diễn lại có công danh rất lớn, vậy nên dù ngày thường huynh không hợp với Tiêu phủ thì cũng đừng cố làm quan hệ hai nhà căng thẳng thêm…”
Nghe ta dặn hết điều này đến điều khác, Giang Hoài Chi bỗng bật cười.
“Hôm nay sao muội còn dài dòng hơn cả huynh trưởng của mình vậy, nghe cứ như sau lần này chúng ta chẳng còn gặp nhau nữa.”
“Nay muội đã ở trong cung, muốn ra ngoài đâu thể tùy ý như thuở còn ở Giang phủ, huynh muội gặp nhau ít hơn trước nên muội mới tranh thủ nói thêm mấy câu.”
“Hay huynh đã chê ta phiền rồi?”
Ta cố ý làm bộ giận dỗi để không khí bớt nặng nề.
“Hoàng hậu nương nương đã mở lời, thần nào dám chê phiền.”
Giang Hoài Chi cũng thuận theo mà cười trêu ta.
…
Sau khi đại huynh rời cung, chẳng bao lâu Bùi Độ đã sai người truyền lời, nói tối nay sẽ tới Phượng Hi điện dùng bữa.
Khi hắn xuất hiện, trong tay còn mang theo một chiếc túi gấm cũ.
Chỉ cần nhìn thoáng qua, ta đã nhận ra đó là vật Tống Nghiên Vũ từng tặng cho mình năm trước.
“Túi gấm của Nghiên Vũ vì sao lại ở trong tay hoàng thượng?”
“Đây là vật người năm ấy đưa trẫm xuống tuyết sơn đã để lại.”
Bùi Độ đặt chiếc túi xuống trước mặt ta, lần này giọng hắn chẳng còn vẻ ôn hòa thường ngày.
“Vì sao nàng phải giấu trẫm chuyện này?”
Ký ức cũ theo chiếc túi nhỏ ấy ùa về trong đầu.