Mong Nàng Hạnh Phúc Suốt Đời

Chương 7

“Ngươi đã theo ta trong bốn bức tường này quá lâu, cũng đến lúc nên bước ra ngoài nhìn ngắm cuộc đời của chính mình.”

“Nhưng nô tỳ chỉ mong có thể hầu hạ nương nương cả đời.”

Hi Vân nói đến đây, đôi mắt cũng đỏ lên.

“Ta đâu thể vì muốn có người ở cạnh mà giữ ngươi suốt cả một đời trong cung.”

Ta lắc đầu, vẫn dịu giọng với nàng.

Sau hôm ấy ta chủ động tránh Bùi Độ, còn hắn dường như cũng hiểu ta cần yên tĩnh, mấy ngày liền không đến Phượng Hi điện.

Trong khoảng thời gian ấy, ta lại phát hiện phương t.h.u.ố.c Thái y viện đưa tới đã thay đổi.

Trước kia ta chẳng mấy khi hỏi t.h.u.ố.c trong bát gồm những gì, nhưng lần này khi bảo Hi Vân đem bã t.h.u.ố.c ra ngoài nhờ người xem xét, ta mới biết t.h.u.ố.c hiện tại mới là phương t.h.u.ố.c thật sự dùng để điều dưỡng cơ thể, giúp nữ t.ử thuận lợi có con.

Còn những thang t.h.u.ố.c ta uống suốt nhiều năm trước rốt cuộc có tác dụng gì, lúc này đã chẳng còn chứng cứ để kiểm tra.

Ta cũng không muốn phí tâm sức tìm hiểu thêm, bởi chuyện ấy đối với ta đã không còn ý nghĩa như trước.

Nghĩ theo một cách khác, ta thậm chí còn nên cảm tạ Bùi Độ.

Ít nhất những năm làm phu thê không có con cái, đến ngày rời khỏi nơi này ta cũng không phải để lại thêm một người khiến mình day dứt.

Mọi chuyện vốn tạm thời yên ổn, cho tới ngày đại huynh biết được chuyện Bùi Độ từng giương kiếm làm ta bị thương ở Tiêu phủ.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

Khi ấy ta còn đang ngồi tính xem nên chuẩn bị cho Hi Vân bao nhiêu đồ làm của hồi môn, cung nhân bên ngoài đã vội vã chạy tới, vừa mở miệng liền báo Quốc cữu đang đ.á.n.h nhau với hoàng thượng.

Ta chẳng kịp nghĩ nhiều, lập tức đứng dậy chạy tới ngự thư phòng.

Huynh trưởng của Giang Lạc Ngư là Giang Hoài Chi, trong tay nắm quyền thế rất lớn, đồng thời cũng từng là một trong những người góp sức nhiều nhất để Bùi Độ thuận lợi đăng cơ.

Trong nguyên tác có nhắc rằng Giang Hoài Chi vô cùng yêu thương người muội muội Giang Lạc Ngư.

Chính vì phía sau luôn có vị huynh trưởng ấy chống lưng, Giang Lạc Ngư mới có thể ngang nhiên gây chuyện khắp kinh thành, thậm chí từng dám ép Tiêu Diễn phải cưới mình.

Ngay cả lúc nàng c.h.ế.t dưới tay Bùi Độ ở kiếp trước, chuyện ấy cũng chỉ xảy ra sau khi thế lực của Giang Hoài Chi đã bị triệt hạ, không còn đủ sức che chở cho nàng.

Còn ở kiếp này, ta trở thành thê t.ử của Bùi Độ, nên Giang Hoài Chi cũng một lòng giúp hắn ổn định triều cục.

Khi ta tới ngự thư phòng, hai người đã thật sự động thủ, khóe miệng Bùi Độ còn lưu một mảng bầm xanh rất dễ nhìn thấy.

Đến khi ánh mắt Giang Hoài Chi rơi lên vết sẹo nơi cổ ta, cơn giận vốn đã lớn lại càng khó kiềm chế.

“Lạc Ngư từ nhỏ sợ đau đến mức nào, ngươi chẳng lẽ không biết?”

“Năm đó cũng bởi cứu ngươi mà cứ tới mùa đông, hàn khí trong đầu gối nàng lại phát tác, đau đến mức chẳng thể yên giấc.”

“Ta tìm không biết bao nhiêu danh y, tốn mấy năm trời mới giúp nàng điều dưỡng khá lên được một chút.”

“Vậy mà hiện tại chính ngươi lại khiến nàng mang thêm thương tích?”

Bùi Độ nghe hết vẫn không đổi sắc mặt.

“Giang khanh có lẽ đã nhớ nhầm chuyện gì rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Trẫm không hề có ký ức về những điều ngươi vừa nói.”

“Còn vết thương ở Tiêu phủ chỉ là do trẫm hiểu lầm Hoàng hậu trong nhất thời rồi sơ ý gây ra.”

Dù vừa bị Giang Hoài Chi đ.á.n.h, dáng vẻ hắn vẫn ung dung như thể chuyện trước mắt chẳng đủ làm mình d.a.o động.

Đại huynh nghe vậy chỉ lạnh lùng bật cười.

“Đến lúc này mà ngươi còn muốn giả như chẳng biết gì sao?”

“Kiến An năm hai mươi lăm, mồng năm tháng mười một, phế Thái t.ử từng cho người vây g.i.ế.c ngươi trên tuyết sơn, sau đó định đổ tội cho dư đảng tiền triều…”

“Đại huynh, đủ rồi, đừng nhắc nữa!”

Ta vội bước lên cắt ngang trước khi huynh ấy nói hết chuyện năm đó.

Ta đương nhiên nhớ lần gặp Bùi Độ trên tuyết sơn ấy.

Khi đó hắn vừa chạy thoát khỏi truy sát, lại bởi trúng độc vào mắt nên tạm thời không nhìn thấy.

Chỉ là mục đích ban đầu khiến ta xuất hiện trên núi chưa từng liên quan tới Bùi Độ.

Ta nhận được thông báo rằng tình tiết giữa Tiêu Diễn và Tống Nghiên Vũ đã xuất hiện sai lệch, nếu không can thiệp kịp thời thì rất có thể cả hai sẽ cùng c.h.ế.t trong trận tuyết ấy.

Tâm trí khi đó của ta đều đặt lên việc sửa lại tuyến truyện của đôi nam nữ chính, nên chẳng mảy may để ý rằng chuyện liên quan tới Bùi Độ cũng đang xảy ra sớm hơn nguyên tác.

Theo kịch bản ban đầu, phế Thái t.ử đúng là người từng muốn lấy mạng Bùi Độ, nhưng sự việc không diễn ra vào năm Kiến An hai mươi lăm, càng không xảy ra ở tuyết sơn.

Nhiệm vụ hôm đó của ta chỉ là tìm cách để binh lính phát hiện Tiêu Diễn cùng Tống Nghiên Vũ đang bị lạc trong rừng tuyết.

Nếu để hai người ở đó quá lâu, cốt truyện sẽ trực tiếp đi sang kết cục cả hai bỏ mạng.

Ta lén để lại dấu hiệu trên con đường toán binh lính tuần tra thường đi, dẫn họ về phía hai người kia, còn bản thân thì chọn một hướng khác để xuống núi.

Dẫu sao thân phận của ta lúc ấy rất khó giải thích, nếu bị Tiêu Diễn hay Tống Nghiên Vũ nhìn thấy ở một nơi xa kinh thành như vậy, ta chẳng dễ tìm được lý do hợp lý.

Lẽ ra sau khi hoàn thành việc ấy, ta có thể một mình xuống núi bình an.

Thế nhưng giữa đường lại gặp Bùi Độ, người từng chắn đao cứu ta ở Nhất Phẩm Lâu, cũng chính là người đã nói với ta rằng lần ấy hắn đến t.ửu lâu vì muốn tìm ta.

Đưa một người cao lớn hơn mình rất nhiều, lại toàn thân đầy m.á.u, vượt qua tuyết sơn vốn chẳng hề dễ dàng.

Phía trước chỉ có núi tuyết mịt mùng, còn phía sau vẫn là những kẻ truy sát không chịu bỏ cuộc.

Ta phải cõng hắn từng bước đi xuống, mỗi bước chân đều lún sâu vào lớp tuyết dày đến mức gần như chạm đầu gối.

Hàn khí từ lớp tuyết ngấm xuyên qua y phục, men theo chân mà thấm dần vào xương cốt.

Chứng đau đầu gối cứ gặp trời lạnh lại tái phát mà Giang Hoài Chi vừa nhắc tới cũng bắt đầu từ chính lần ấy.

Bùi Độ khi đó trúng độc khá nặng, suốt quãng đường sốt cao không dứt, phần lớn thời gian đều ở trong trạng thái mê man.

 
Chương không tồn tại | Mê Truyện