Đáng tiếc kịch bản chỉ ghi lại tình duyên của Tiêu Diễn và Tống Nghiên Vũ, còn tâm tư của những nhân vật bên cạnh biến đổi thế nào lại chẳng ai biết trước.
Ngày ta quyết định nhận lời gả cho Bùi Độ, bên trên đã từng nghiêm túc nhắc nhở ta.
“Nếu cô thành thân với Bùi Độ để dựa vào quyền thế của hắn, từ đó thuận tiện sửa lại những tình tiết trong nhiệm vụ, lựa chọn ấy không có vấn đề.”
“Nhưng nếu lý do là cô thật sự động lòng, thậm chí muốn ở lại thế giới này vì hắn, tôi mong cô cân nhắc thêm một lần.”
“Những người thực hiện nhiệm vụ lâu năm nảy sinh tình cảm với nhân vật trong thế giới nhiệm vụ không phải chuyện hiếm.”
“Chỉ là khi đã chìm vào một đoạn tình cảm, con người rất dễ quên khoảng cách giữa hai thời đại, cũng dễ quên những gì vốn thuộc về bản chất của nhân vật ấy.”
…
Nhiều năm đã qua, lời nhắc nhở ngày trước lại hiện lên rõ ràng trong đầu, chỉ tiếc khi ấy ta quá tin vào tình cảm của chính mình nên chẳng chịu nghe.
“Ra là thế.”
Ta cố giữ cho nước mắt đừng tiếp tục rơi xuống.
“Nhưng hoàng thượng, người đã nói với ta nhiều chuyện như vậy, từ đầu đến cuối lại chưa một lần hỏi tên thật của ta.”
Khoảnh khắc ấy ta chợt hiểu, điều Bùi Độ quan tâm có lẽ chưa từng là linh hồn đang ở trong thân thể trước mặt mang tên gì.
Chỉ cần xác nhận ta không còn là Giang Lạc Ngư từng làm hại Tống Nghiên Vũ, hắn liền có thể yên tâm giữ lại một Hoàng hậu biết đúng mực để tiếp tục ổn định hậu cung.
Sau câu nói ấy, vẻ bình tĩnh trên gương mặt hắn dường như bị bóc đi một tầng, để lại giữa hai người một khoảng im lặng thật dài.
“Ý của hoàng thượng, ta đã hiểu.”
“Vậy về sau chỉ cần ta vẫn hoàn thành những việc thuộc bổn phận Hoàng hậu, còn mọi chuyện trong hậu cung vẫn do ta quyết định như trước, đúng không?”
Ta chủ động cắt đứt sự tĩnh lặng, vừa lúc bắt gặp vẻ bất ngờ thoáng qua trong mắt hắn.
Có lẽ ngay cả Bùi Độ cũng không ngờ ta lại nhanh ch.óng thu lại chuyện hòa ly mà chuyển sang bàn về bổn phận như vậy.
“Đương nhiên.”
Hắn đáp không chút do dự.
“Trời đã khuya, hôm nay ta lại mệt, xin hoàng thượng tự trở về, ta không tiễn.”
Không chờ hắn nói thêm, ta đã gọi người vào tiễn khách, mà hành động ấy dường như còn khiến hắn bất ngờ hơn cả câu hỏi về việc hậu cung vừa rồi.
“Được.”
Bùi Độ dừng một thoáng rồi mới gật đầu, trước lúc rời điện còn đặt bình t.h.u.ố.c vào tay ta.
“Đừng quên bôi t.h.u.ố.c.”
Cửa điện khép lại sau lưng hắn, ta mới chậm rãi thở ra, cả người cuối cùng cũng có thể buông lỏng.
Ta từng tưởng tượng rất nhiều lần về ngày mình nói cho Bùi Độ biết bí mật thân phận, nhưng trong tất cả những viễn cảnh ấy chưa từng có kết cục giống hôm nay.
Bởi trước đây ta chưa từng nghĩ tới chuyện người chung chăn gối với mình nhiều năm lại có thể chưa từng yêu mình.
Nhìn cách Bùi Độ phản ứng, ta biết muốn dùng hai chữ hòa ly để rời khỏi hắn gần như không có khả năng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chỉ cần thân thể này vẫn mang gương mặt và thân phận của Giang Lạc Ngư, thiên hạ sẽ tiếp tục gọi ta là Hoàng hậu.
Nhưng không thể hòa ly không có nghĩa ta vĩnh viễn chẳng thể rời khỏi hậu vị.
Muốn ra khỏi cung rồi đổi tên đổi họ sống ở nơi khác, đối với một người đã ở thế giới này hai mươi năm như ta, cũng chưa đến mức không làm được.
Những năm tháng ấy dù dài, ta cũng chẳng phải chỉ sống qua ngày mà không học được điều gì.
Điều khiến ta do dự duy nhất là nếu mình đột ngột biến mất, những người thân cận có thể vì ta mà bị kéo vào rắc rối.
“Nương nương, những món này nghe nói đều do hoàng thượng sai người đặc biệt tới Nhất Phẩm Lâu mang vào cung.”
“Giờ cửa cung đã đóng, theo lệ phải chờ tới khi trời sáng mới mở, nương nương hẳn cũng biết.”
Hi Vân vừa nói vừa bước tới, ý trong lời rõ ràng là muốn ta hiểu để đem được mấy món này vào cung giữa đêm, Bùi Độ đã phá lệ.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Nhưng ta thật sự không muốn ăn.”
Ta khẽ lắc đầu, nhìn những món trước kia mình từng yêu thích rồi nói.
“Đem bỏ hết đi, hôm nay chỉ cần ngửi thấy mùi quế hoa ta đã thấy khó chịu.”
“Vâng.”
Hi Vân nhận lời, giọng nghe ra vẫn có chút tiếc của.
“Hi Vân.”
Ta gọi nàng lại trước khi nàng rời đi.
“Ngươi năm nay được bao nhiêu tuổi rồi?”
“Bẩm nương nương, nô tỳ đã hai mươi bốn.”
Nàng có vẻ không hiểu vì sao ta đột nhiên hỏi đến chuyện ấy.
Ta lúc này mới nhớ, Hi Vân vốn là người đã ở cạnh nguyên thân từ thuở nhỏ.
Năm ấy mẫu thân Giang Lạc Ngư thấy nàng lớn hơn con gái nhà mình vài tuổi, tính tình lại ổn trọng, nên mua nàng vào phủ để làm bạn cùng Lạc Ngư.
Hi Vân làm việc cẩn trọng, tâm tính cũng vững vàng, theo ta từ Giang phủ đến Vương phủ, rồi từ Vương phủ lại cùng ta bước vào chốn cung thành.
Chẳng mấy chốc nàng cũng đã đến tuổi có thể rời cung, trở về sống cuộc đời của riêng mình.
“Sang năm đã hai mươi lăm rồi, ngươi có từng nghĩ tới việc xin ra khỏi cung sớm hơn không?”
Ta vừa dứt lời, sắc mặt Hi Vân đã đổi hẳn, nàng lập tức quỳ xuống trước mặt ta.
“Nương nương… có phải nương nương không còn muốn giữ nô tỳ bên cạnh nữa?”
…
“Ta chỉ nghĩ năm nay vốn đã là năm cuối ngươi phải ở lại đây, nếu có thể sớm rời khỏi chốn này thì cũng chẳng phải chuyện xấu.”
Ta nắm lấy tay nàng kéo dậy, khẽ mỉm cười.
Ngày ta quyết định nhận lời gả cho Bùi Độ, bên trên đã từng nghiêm túc nhắc nhở ta.
“Nếu cô thành thân với Bùi Độ để dựa vào quyền thế của hắn, từ đó thuận tiện sửa lại những tình tiết trong nhiệm vụ, lựa chọn ấy không có vấn đề.”
“Nhưng nếu lý do là cô thật sự động lòng, thậm chí muốn ở lại thế giới này vì hắn, tôi mong cô cân nhắc thêm một lần.”
“Những người thực hiện nhiệm vụ lâu năm nảy sinh tình cảm với nhân vật trong thế giới nhiệm vụ không phải chuyện hiếm.”
“Chỉ là khi đã chìm vào một đoạn tình cảm, con người rất dễ quên khoảng cách giữa hai thời đại, cũng dễ quên những gì vốn thuộc về bản chất của nhân vật ấy.”
…
Nhiều năm đã qua, lời nhắc nhở ngày trước lại hiện lên rõ ràng trong đầu, chỉ tiếc khi ấy ta quá tin vào tình cảm của chính mình nên chẳng chịu nghe.
“Ra là thế.”
Ta cố giữ cho nước mắt đừng tiếp tục rơi xuống.
“Nhưng hoàng thượng, người đã nói với ta nhiều chuyện như vậy, từ đầu đến cuối lại chưa một lần hỏi tên thật của ta.”
Khoảnh khắc ấy ta chợt hiểu, điều Bùi Độ quan tâm có lẽ chưa từng là linh hồn đang ở trong thân thể trước mặt mang tên gì.
Chỉ cần xác nhận ta không còn là Giang Lạc Ngư từng làm hại Tống Nghiên Vũ, hắn liền có thể yên tâm giữ lại một Hoàng hậu biết đúng mực để tiếp tục ổn định hậu cung.
Sau câu nói ấy, vẻ bình tĩnh trên gương mặt hắn dường như bị bóc đi một tầng, để lại giữa hai người một khoảng im lặng thật dài.
“Ý của hoàng thượng, ta đã hiểu.”
“Vậy về sau chỉ cần ta vẫn hoàn thành những việc thuộc bổn phận Hoàng hậu, còn mọi chuyện trong hậu cung vẫn do ta quyết định như trước, đúng không?”
Ta chủ động cắt đứt sự tĩnh lặng, vừa lúc bắt gặp vẻ bất ngờ thoáng qua trong mắt hắn.
Có lẽ ngay cả Bùi Độ cũng không ngờ ta lại nhanh ch.óng thu lại chuyện hòa ly mà chuyển sang bàn về bổn phận như vậy.
“Đương nhiên.”
Hắn đáp không chút do dự.
“Trời đã khuya, hôm nay ta lại mệt, xin hoàng thượng tự trở về, ta không tiễn.”
Không chờ hắn nói thêm, ta đã gọi người vào tiễn khách, mà hành động ấy dường như còn khiến hắn bất ngờ hơn cả câu hỏi về việc hậu cung vừa rồi.
“Được.”
Bùi Độ dừng một thoáng rồi mới gật đầu, trước lúc rời điện còn đặt bình t.h.u.ố.c vào tay ta.
“Đừng quên bôi t.h.u.ố.c.”
Cửa điện khép lại sau lưng hắn, ta mới chậm rãi thở ra, cả người cuối cùng cũng có thể buông lỏng.
Ta từng tưởng tượng rất nhiều lần về ngày mình nói cho Bùi Độ biết bí mật thân phận, nhưng trong tất cả những viễn cảnh ấy chưa từng có kết cục giống hôm nay.
Bởi trước đây ta chưa từng nghĩ tới chuyện người chung chăn gối với mình nhiều năm lại có thể chưa từng yêu mình.
Nhìn cách Bùi Độ phản ứng, ta biết muốn dùng hai chữ hòa ly để rời khỏi hắn gần như không có khả năng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chỉ cần thân thể này vẫn mang gương mặt và thân phận của Giang Lạc Ngư, thiên hạ sẽ tiếp tục gọi ta là Hoàng hậu.
Nhưng không thể hòa ly không có nghĩa ta vĩnh viễn chẳng thể rời khỏi hậu vị.
Muốn ra khỏi cung rồi đổi tên đổi họ sống ở nơi khác, đối với một người đã ở thế giới này hai mươi năm như ta, cũng chưa đến mức không làm được.
Những năm tháng ấy dù dài, ta cũng chẳng phải chỉ sống qua ngày mà không học được điều gì.
Điều khiến ta do dự duy nhất là nếu mình đột ngột biến mất, những người thân cận có thể vì ta mà bị kéo vào rắc rối.
“Nương nương, những món này nghe nói đều do hoàng thượng sai người đặc biệt tới Nhất Phẩm Lâu mang vào cung.”
“Giờ cửa cung đã đóng, theo lệ phải chờ tới khi trời sáng mới mở, nương nương hẳn cũng biết.”
Hi Vân vừa nói vừa bước tới, ý trong lời rõ ràng là muốn ta hiểu để đem được mấy món này vào cung giữa đêm, Bùi Độ đã phá lệ.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Nhưng ta thật sự không muốn ăn.”
Ta khẽ lắc đầu, nhìn những món trước kia mình từng yêu thích rồi nói.
“Đem bỏ hết đi, hôm nay chỉ cần ngửi thấy mùi quế hoa ta đã thấy khó chịu.”
“Vâng.”
Hi Vân nhận lời, giọng nghe ra vẫn có chút tiếc của.
“Hi Vân.”
Ta gọi nàng lại trước khi nàng rời đi.
“Ngươi năm nay được bao nhiêu tuổi rồi?”
“Bẩm nương nương, nô tỳ đã hai mươi bốn.”
Nàng có vẻ không hiểu vì sao ta đột nhiên hỏi đến chuyện ấy.
Ta lúc này mới nhớ, Hi Vân vốn là người đã ở cạnh nguyên thân từ thuở nhỏ.
Năm ấy mẫu thân Giang Lạc Ngư thấy nàng lớn hơn con gái nhà mình vài tuổi, tính tình lại ổn trọng, nên mua nàng vào phủ để làm bạn cùng Lạc Ngư.
Hi Vân làm việc cẩn trọng, tâm tính cũng vững vàng, theo ta từ Giang phủ đến Vương phủ, rồi từ Vương phủ lại cùng ta bước vào chốn cung thành.
Chẳng mấy chốc nàng cũng đã đến tuổi có thể rời cung, trở về sống cuộc đời của riêng mình.
“Sang năm đã hai mươi lăm rồi, ngươi có từng nghĩ tới việc xin ra khỏi cung sớm hơn không?”
Ta vừa dứt lời, sắc mặt Hi Vân đã đổi hẳn, nàng lập tức quỳ xuống trước mặt ta.
“Nương nương… có phải nương nương không còn muốn giữ nô tỳ bên cạnh nữa?”
…
“Ta chỉ nghĩ năm nay vốn đã là năm cuối ngươi phải ở lại đây, nếu có thể sớm rời khỏi chốn này thì cũng chẳng phải chuyện xấu.”
Ta nắm lấy tay nàng kéo dậy, khẽ mỉm cười.