Mong Nàng Hạnh Phúc Suốt Đời

Chương 3

Bùi Độ trong giấc mộng vẫn mang nụ cười nhàn nhạt quen thuộc trên môi, chỉ riêng nơi chân mày là phủ một tầng sương lạnh khiến người nhìn phải rùng mình.

Kiếm pháp của hắn xưa nay vốn rất cao.

Hắn phế gân tay gân chân của ta trước, để ta nằm đó tuyệt vọng suốt ba ngày, rồi mới kết thúc tất cả bằng một nhát kiếm.

Ánh kiếm lạnh lẽo xuyên qua tầm mắt, tới cuối cùng mọi thứ trước mặt đều hóa thành một màu đỏ ấm lan rộng.

Người trong giấc mộng ấy chẳng giống Bùi Độ đã từng dịu dàng ở bên ta, mà giống một vị Diêm Vương mang nụ cười ôn hòa, xuống tay lại chẳng lưu chút tình nào.

Ta bừng tỉnh giữa đêm, l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn nặng nề bởi những hình ảnh đan xen giữa ký ức và giấc mơ, ngay cả hít thở cũng trở nên khó nhọc.

Nơi vết thương trên cổ truyền tới cảm giác mát lạnh, ta vô thức ngẩng lên, vừa hay bắt gặp một đôi mắt đang lặng lẽ nhìn mình trong bóng tối.

Cơn buồn ngủ lập tức tan sạch, ta ngồi bật dậy, cảnh giác nhìn Bùi Độ đang ngồi bên giường.

Dường như hắn hiểu ta đang nghĩ gì, chỉ chậm rãi nâng tay lên, để lộ một chiếc bình sứ trắng nhỏ trong lòng bàn tay.

Bùi Độ khẽ thở ra một hơi rồi mới lên tiếng.

“Đây là t.h.u.ố.c trị thương Tây Vực tiến cống, nếu bôi đều lên vết thương, sau khi lành sẽ không lưu sẹo.”

“Không cần đâu, việc bôi t.h.u.ố.c có cung nhân lo, ta cũng có thể tự làm.”

“Nhưng đến giờ nàng vẫn chưa hề dùng t.h.u.ố.c.”

“Hi Vân nói với trẫm nàng không những đuổi thái y đi, ngay cả bữa tối cũng chẳng ăn.”

Dưới ngọn nến mờ, ta nhìn thấy trên đầu ngón tay hắn đã có sẵn một lớp cao t.h.u.ố.c mỏng.

“Ở Tiêu phủ đã có người bôi t.h.u.ố.c cho ta rồi, hiện tại ta không muốn động đến nó nữa.”

“Vả lại dù sau này có lưu lại sẹo, đối với ta cũng chẳng có gì đáng bận tâm.”

Người đời thường nói nữ t.ử sửa soạn dung nhan vì người trong lòng, nhưng khi trong lòng chẳng còn ai cần giữ lấy nữa, một vết sẹo đẹp hay xấu dường như cũng chẳng còn quan trọng.

Bùi Độ nhìn ta một lúc, cuối cùng bất lực hạ tay xuống.

“Nàng không muốn dùng t.h.u.ố.c thì thôi, nhưng dù thế nào cũng phải ăn chút gì chứ?”

Hắn vén màn giường sang một bên, ánh nến từ ngoài hắt vào, đồng thời mang theo mùi quế hoa quen thuộc lan nhẹ trong phòng.

Trên bàn là quế hoa cao và quế hoa t.ửu của Nhất Phẩm Lâu, t.ửu lâu nổi danh nhất chốn kinh thành.

Ngày trước mỗi khi giữa ta và Bùi Độ xảy ra chuyện không vui, hắn thường đem hai thứ ấy tới dỗ dành.

Bởi hắn vẫn luôn cho rằng ta đã bắt đầu động lòng với hắn ở Nhất Phẩm Lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Việc ta xuất hiện trong thế giới này thật ra chưa từng là một sự tình cờ, bởi ngay từ đầu ta đã mang theo nhiệm vụ phải hoàn thành.

Trong nguyên tác, Tống Nghiên Vũ là nữ chính chịu không biết bao nhiêu khổ sở cả về thể xác lẫn tâm tình, những tình tiết ngược luyến cố ý dày vò nàng khiến người đọc chán ghét, còn nhiệm vụ của ta chính là sửa lại những bước ngoặt ấy để tình duyên của nàng và Tiêu Diễn bớt đau khổ hơn.

Một trong những tình tiết đó xảy ra tại Nhất Phẩm Lâu, khi Tống Nghiên Vũ bị người âm thầm hạ mê d.ư.ợ.c, suýt nữa đ.á.n.h mất sự trong sạch.

Tuy sau cùng nàng vẫn bình an, nhưng chỉ riêng chuyện ấy cũng đủ khiến hiểu lầm giữa nàng và Tiêu Diễn nảy sinh.

Tiêu Diễn trong cơn phẫn nộ đã rời kinh đến biên ải, để Tống Nghiên Vũ ở lại một mình, phải chịu đựng đủ loại lời đồn ngoài kia.

Khi đó ta không hề biết Bùi Độ cũng đã âm thầm can thiệp để cứu nàng.

Ta chỉ cố ý lấy cớ trò chuyện với Tống Nghiên Vũ, nhân lúc không ai chú ý tráo đi chén trà có mê d.ư.ợ.c.

Cùng lúc ấy, Bùi Độ đã xử lý tên háo sắc đang chờ trong căn phòng kia, dự định khi Tống Nghiên Vũ bị đưa vào sẽ âm thầm mang nàng rời đi.

Kẻ đứng sau nhận ra kế hoạch có khả năng bị bại lộ, sợ mọi việc bị truy ra nên lập tức cho người diệt khẩu.

Lưỡi đao vừa lao tới trước mắt, một cánh tay từ phía sau đã siết lấy eo ta rồi mạnh mẽ kéo ta xoay sang bên cạnh.

Tiếng vải bị lưỡi đao xé rách vang lên rất gần, ngay sau đó hơi m.á.u nóng đã văng lên gò má ta.

Khi kinh hãi ngẩng lên, đôi mắt ta vừa khéo chạm phải ánh nhìn của Bùi Độ.

Ta nhìn thấy vết thương do lưỡi đao để lại trên người hắn, m.á.u đã nhanh ch.óng thấm ra ngoài, nên không kịp nghĩ nhiều mà bật hỏi.

“Điện hạ, sao người lại ở nơi này?”

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

Khi ấy ta chỉ lo đến thương thế của hắn, vì vậy hoàn toàn không nhận ra trong mắt Bùi Độ cũng có một thoáng sửng sốt.

“Tất nhiên là tới tìm ngươi.”

Vừa nói xong, hắn đã đẩy ta ra khỏi vòng nguy hiểm, còn chính mình quay người đối phó với đám thích khách.

Trước hôm đó, ta và hắn từng chạm mặt vài lần, lúc thì trong yến tiệc của thế gia, khi lại ở những buổi săn b.ắ.n tổ chức ngoài cung.

Mỗi lần nhìn thấy ta, Bùi Độ đều cong môi cười, nói một câu “Giang cô nương, thật trùng hợp”, rồi cứ thế ở gần ta cho tới tận lúc cuộc vui kết thúc.

Đến hôm ở Nhất Phẩm Lâu, hắn lại vì chắn đao cho ta mà bị thương, sau đó còn một mình ở lại nghênh chiến.

Có lẽ những năm dài sống giữa một thế giới chẳng thật sự thuộc về mình đã khiến ta quá cô độc, cũng có lẽ khoảnh khắc sinh t.ử ấy khiến lòng người trở nên yếu mềm, nên ta chẳng còn biết cảm giác rung lên trong n.g.ự.c khi ấy là vì hoảng sợ hay bởi đã thật sự động tâm.

Nhưng bất kể nguyên do là gì, ta quả thật đã yêu Bùi Độ từ ngày ấy.

Ta từng cho rằng những lần gặp gỡ tưởng như tình cờ kia đều do hắn cố ý sắp đặt chỉ để được gặp ta, cũng từng tin rằng hắn xuất hiện ở Nhất Phẩm Lâu là vì đến tìm ta nên mới vô tình cuốn vào hiểm nguy.