Cho đến hôm nay mới biết, tất cả những điều từng khiến lòng ta ấm lên, hóa ra phần lớn chỉ là một giấc mộng do ta tự ghép lại từ những lời không thật.
Người đáng để hắn không tiếc thân mình mà bảo vệ, vốn chưa từng là ta.
“Thật ra từ trước tới nay ta không thích quế hoa cao.”
“Hôm ấy ta đến Nhất Phẩm Lâu cũng chẳng phải vì muốn thưởng thức thứ này.”
Khi những điều từng chấp nhất bỗng trở nên nhẹ tênh, ta mới có thể bình thản nói ra sự thật năm xưa.
Lúc đó ta lấy lý do muốn ăn quế hoa cao chỉ vì nhớ trong thiết lập nguyên thân vốn yêu thích hương quế, nên thuận miệng dùng nó làm cái cớ để che giấu mục đích thật.
Về sau ta mới dần quen với mùi quế, thậm chí thật lòng thấy thích, nhưng nguyên nhân cũng chỉ bởi trong những năm tháng yêu hắn, ta đã vô thức gắn hương vị ấy với Bùi Độ.
Nghĩ lại mới thấy buồn cười, thì ra ngày hôm ấy không chỉ riêng ta nói lời không thật.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Trong mắt Bùi Độ hiện lên một thoáng ngạc nhiên, sau đó lại biến thành sự khó hiểu khi hắn nhìn ta thật lâu.
“Hôm ấy ta đến Nhất Phẩm Lâu, mục đích thật sự cũng giống hoàng thượng, đều là vì muốn cứu Tống Nghiên Vũ.”
“Người thích quế hoa là Giang Lạc Ngư, còn ta vốn không phải nàng ấy.”
Hàng mày Bùi Độ hơi nhíu lại, thế nhưng giọng nói khi đáp lại lại có vẻ như vừa trút được một phần gánh nặng.
“Nàng không cần dùng những lời ấy để giận dỗi với trẫm.”
“Nếu nàng không phải Giang Lạc Ngư, vậy Giang Lạc Ngư còn có thể là ai?”
Chỉ nghe một câu, ta liền hiểu hắn hoàn toàn xem lời mình như sự hờn giận sau chuyện ban ngày.
“Hôm nay quả thật là trẫm nhất thời thiếu suy xét…”
“Hoàng thượng, chuyện ta muốn nói không phải việc ấy.”
“Giang Lạc Ngư thật sự đã c.h.ế.t từ lâu rồi, còn chén trà có mê d.ư.ợ.c ở Nhất Phẩm Lâu năm đó, người đổi nó chính là ta.”
Ta ngắt lời hắn trước khi những câu giải thích tiếp theo được nói ra.
“Trí nhớ của hoàng thượng đối với kiếp trước tốt đến vậy, hẳn người vẫn nhớ ngày xảy ra chuyện ở Nhất Phẩm Lâu, Giang Lạc Ngư căn bản chưa từng xuất hiện ở đó, kẻ bày mưu phía sau cũng chẳng liên quan đến nàng.”
“Cũng vào kiếp trước, tháng mười năm ấy Tiêu Diễn dẫn binh xuất chinh rồi bị quân địch đ.á.n.h úp, sau đó mất tung tích.”
“Tống Nghiên Vũ vì tìm hắn mà bất chấp nguy hiểm rời kinh, lại đúng lúc Nghiệp thành phát sinh dịch bệnh, cửa thành bị phong kín, nàng gần như bị thiêu c.h.ế.t cùng những người ở bên trong.”
“Cuối cùng người tự mình đến cứu nàng khỏi Nghiệp thành chính là hoàng thượng.”
Ta không tránh ánh mắt hắn, từng câu đều nói thật chậm để hắn nghe rõ.
“Những chuyện ta vừa kể, hoàng thượng thấy có chỗ nào sai không?”
Bàn tay đang giữ cổ tay ta bỗng siết lại, không đến mức đau nhưng đủ để ta nhận ra tâm tình hắn đã thay đổi, còn nước mắt ta lại chẳng hiểu vì sao vẫn lặng lẽ tràn ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chỉ cần nhìn biểu cảm ấy, ta đã biết Bùi Độ cuối cùng cũng hiểu người ở trước mắt thật sự không còn là Giang Lạc Ngư mà hắn từng biết.
Kiếp trước, chỉ vì Tống Nghiên Vũ, hắn từng bỏ lại cả kinh thành lẫn triều chính phía sau, tự mình xông vào Nghiệp thành đang bị dịch bệnh bao phủ, ngay cả tính mạng cũng chẳng màng.
Bí mật như vậy, cho dù Giang Lạc Ngư chân chính có mang theo ký ức mà sống lại, nàng cũng chẳng thể biết.
Nhưng ta thì biết, bởi từng đọc toàn bộ câu chuyện ấy.
Ngày trước khi đọc đến đoạn Bùi Độ lao vào Nghiệp thành cứu người, ta cũng từng thương cho mối tình đơn phương của hắn mà rơi nước mắt.
Hắn từng dốc hết chân tâm vì Tống Nghiên Vũ, vậy mà từ đầu đến cuối nàng vẫn chưa một lần quay đầu nhìn lại thứ tình cảm ấy.
Đến bây giờ nghĩ lại, kiếp trước hắn từng cầu mà chẳng được, còn kiếp này ta dường như cũng bước đúng vào con đường tương tự.
Hắn trao trái tim mình cho Tống Nghiên Vũ, còn ta lại lầm lỡ đặt tình cảm lên một người vốn chẳng hướng về mình.
“Vậy hôm nay nàng đến Tiêu phủ là vì chuyện gì?”
Bùi Độ vẫn nhìn ta chăm chú, trong mắt chưa hoàn toàn mất đi sự nghi ngờ.
Ta bật cười rất khẽ, nhưng cùng lúc đó nước mắt lại rơi xuống gò má.
Đến tận khi biết ta không phải Giang Lạc Ngư, phản ứng đầu tiên của hắn vẫn là lo ta sẽ làm chuyện bất lợi với Tống Nghiên Vũ.
“Ta đến trả đoản đao cho nàng ấy, đồng thời nhờ nàng chuyển lời để Tiêu Diễn đề phòng quân địch phục kích.”
“Khi ta nói những lời đó, nha hoàn bên cạnh Nghiên Vũ cũng ở đấy, nếu hoàng thượng vẫn không tin thì có thể cho người hỏi nàng ta.”
Qua màn nước mắt, bóng dáng Bùi Độ trước mặt dần trở nên mơ hồ, còn trái tim lại đau âm ỉ như bị một bàn tay vô hình chậm rãi bóp c.h.ặ.t.
Thì ra làm phu thê từng ấy năm, thứ chúng ta thiếu nhất lại chính là lòng tin dành cho nhau.
Bùi Độ im lặng một lúc rồi mới hỏi bằng giọng thấp xuống.
“Nàng đã đọc những thứ trong đó, chẳng lẽ không có chuyện nào muốn hỏi trẫm?”
“Có.”
Ta lau đi nước mắt, ngẩng đầu đối diện với hắn một lần nữa.
Ta ghét việc bản thân đã từng quá hiểu người này, đến mức nhiều khi chỉ cần một ánh nhìn, ta đã có thể đoán được tâm trạng hắn đang giấu phía sau vẻ bình tĩnh.
Sự đề phòng vừa rồi dường như đã biến mất, thay vào đó là thần sắc như thể hắn tin rằng mình đã nắm rõ mọi việc.
Nhưng ngay khi nghe câu hỏi của ta, sự ung dung ấy lập tức xuất hiện vết nứt.
“Hoàng thượng… người có thể hòa ly với ta không?”
“Hòa ly?”
Người đáng để hắn không tiếc thân mình mà bảo vệ, vốn chưa từng là ta.
“Thật ra từ trước tới nay ta không thích quế hoa cao.”
“Hôm ấy ta đến Nhất Phẩm Lâu cũng chẳng phải vì muốn thưởng thức thứ này.”
Khi những điều từng chấp nhất bỗng trở nên nhẹ tênh, ta mới có thể bình thản nói ra sự thật năm xưa.
Lúc đó ta lấy lý do muốn ăn quế hoa cao chỉ vì nhớ trong thiết lập nguyên thân vốn yêu thích hương quế, nên thuận miệng dùng nó làm cái cớ để che giấu mục đích thật.
Về sau ta mới dần quen với mùi quế, thậm chí thật lòng thấy thích, nhưng nguyên nhân cũng chỉ bởi trong những năm tháng yêu hắn, ta đã vô thức gắn hương vị ấy với Bùi Độ.
Nghĩ lại mới thấy buồn cười, thì ra ngày hôm ấy không chỉ riêng ta nói lời không thật.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Trong mắt Bùi Độ hiện lên một thoáng ngạc nhiên, sau đó lại biến thành sự khó hiểu khi hắn nhìn ta thật lâu.
“Hôm ấy ta đến Nhất Phẩm Lâu, mục đích thật sự cũng giống hoàng thượng, đều là vì muốn cứu Tống Nghiên Vũ.”
“Người thích quế hoa là Giang Lạc Ngư, còn ta vốn không phải nàng ấy.”
Hàng mày Bùi Độ hơi nhíu lại, thế nhưng giọng nói khi đáp lại lại có vẻ như vừa trút được một phần gánh nặng.
“Nàng không cần dùng những lời ấy để giận dỗi với trẫm.”
“Nếu nàng không phải Giang Lạc Ngư, vậy Giang Lạc Ngư còn có thể là ai?”
Chỉ nghe một câu, ta liền hiểu hắn hoàn toàn xem lời mình như sự hờn giận sau chuyện ban ngày.
“Hôm nay quả thật là trẫm nhất thời thiếu suy xét…”
“Hoàng thượng, chuyện ta muốn nói không phải việc ấy.”
“Giang Lạc Ngư thật sự đã c.h.ế.t từ lâu rồi, còn chén trà có mê d.ư.ợ.c ở Nhất Phẩm Lâu năm đó, người đổi nó chính là ta.”
Ta ngắt lời hắn trước khi những câu giải thích tiếp theo được nói ra.
“Trí nhớ của hoàng thượng đối với kiếp trước tốt đến vậy, hẳn người vẫn nhớ ngày xảy ra chuyện ở Nhất Phẩm Lâu, Giang Lạc Ngư căn bản chưa từng xuất hiện ở đó, kẻ bày mưu phía sau cũng chẳng liên quan đến nàng.”
“Cũng vào kiếp trước, tháng mười năm ấy Tiêu Diễn dẫn binh xuất chinh rồi bị quân địch đ.á.n.h úp, sau đó mất tung tích.”
“Tống Nghiên Vũ vì tìm hắn mà bất chấp nguy hiểm rời kinh, lại đúng lúc Nghiệp thành phát sinh dịch bệnh, cửa thành bị phong kín, nàng gần như bị thiêu c.h.ế.t cùng những người ở bên trong.”
“Cuối cùng người tự mình đến cứu nàng khỏi Nghiệp thành chính là hoàng thượng.”
Ta không tránh ánh mắt hắn, từng câu đều nói thật chậm để hắn nghe rõ.
“Những chuyện ta vừa kể, hoàng thượng thấy có chỗ nào sai không?”
Bàn tay đang giữ cổ tay ta bỗng siết lại, không đến mức đau nhưng đủ để ta nhận ra tâm tình hắn đã thay đổi, còn nước mắt ta lại chẳng hiểu vì sao vẫn lặng lẽ tràn ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chỉ cần nhìn biểu cảm ấy, ta đã biết Bùi Độ cuối cùng cũng hiểu người ở trước mắt thật sự không còn là Giang Lạc Ngư mà hắn từng biết.
Kiếp trước, chỉ vì Tống Nghiên Vũ, hắn từng bỏ lại cả kinh thành lẫn triều chính phía sau, tự mình xông vào Nghiệp thành đang bị dịch bệnh bao phủ, ngay cả tính mạng cũng chẳng màng.
Bí mật như vậy, cho dù Giang Lạc Ngư chân chính có mang theo ký ức mà sống lại, nàng cũng chẳng thể biết.
Nhưng ta thì biết, bởi từng đọc toàn bộ câu chuyện ấy.
Ngày trước khi đọc đến đoạn Bùi Độ lao vào Nghiệp thành cứu người, ta cũng từng thương cho mối tình đơn phương của hắn mà rơi nước mắt.
Hắn từng dốc hết chân tâm vì Tống Nghiên Vũ, vậy mà từ đầu đến cuối nàng vẫn chưa một lần quay đầu nhìn lại thứ tình cảm ấy.
Đến bây giờ nghĩ lại, kiếp trước hắn từng cầu mà chẳng được, còn kiếp này ta dường như cũng bước đúng vào con đường tương tự.
Hắn trao trái tim mình cho Tống Nghiên Vũ, còn ta lại lầm lỡ đặt tình cảm lên một người vốn chẳng hướng về mình.
“Vậy hôm nay nàng đến Tiêu phủ là vì chuyện gì?”
Bùi Độ vẫn nhìn ta chăm chú, trong mắt chưa hoàn toàn mất đi sự nghi ngờ.
Ta bật cười rất khẽ, nhưng cùng lúc đó nước mắt lại rơi xuống gò má.
Đến tận khi biết ta không phải Giang Lạc Ngư, phản ứng đầu tiên của hắn vẫn là lo ta sẽ làm chuyện bất lợi với Tống Nghiên Vũ.
“Ta đến trả đoản đao cho nàng ấy, đồng thời nhờ nàng chuyển lời để Tiêu Diễn đề phòng quân địch phục kích.”
“Khi ta nói những lời đó, nha hoàn bên cạnh Nghiên Vũ cũng ở đấy, nếu hoàng thượng vẫn không tin thì có thể cho người hỏi nàng ta.”
Qua màn nước mắt, bóng dáng Bùi Độ trước mặt dần trở nên mơ hồ, còn trái tim lại đau âm ỉ như bị một bàn tay vô hình chậm rãi bóp c.h.ặ.t.
Thì ra làm phu thê từng ấy năm, thứ chúng ta thiếu nhất lại chính là lòng tin dành cho nhau.
Bùi Độ im lặng một lúc rồi mới hỏi bằng giọng thấp xuống.
“Nàng đã đọc những thứ trong đó, chẳng lẽ không có chuyện nào muốn hỏi trẫm?”
“Có.”
Ta lau đi nước mắt, ngẩng đầu đối diện với hắn một lần nữa.
Ta ghét việc bản thân đã từng quá hiểu người này, đến mức nhiều khi chỉ cần một ánh nhìn, ta đã có thể đoán được tâm trạng hắn đang giấu phía sau vẻ bình tĩnh.
Sự đề phòng vừa rồi dường như đã biến mất, thay vào đó là thần sắc như thể hắn tin rằng mình đã nắm rõ mọi việc.
Nhưng ngay khi nghe câu hỏi của ta, sự ung dung ấy lập tức xuất hiện vết nứt.
“Hoàng thượng… người có thể hòa ly với ta không?”
“Hòa ly?”