Vậy trong lòng Bùi Độ, ta rốt cuộc mang dáng vẻ gì?
Có phải vẫn là con rắn độc ẩn mình bên cạnh Tống Nghiên Vũ, lúc nào cũng chực chờ tìm cơ hội hãm hại nàng?
Hay ta vẫn là nữ nhân độc ác từng không biết tự lượng sức, một lòng dây dưa với Tiêu Diễn?
Cũng có thể trong mắt hắn, ta chỉ là kẻ vì bị vạch trần tâm tư mà thẹn quá hóa giận, thậm chí có thể xuống tay lấy mạng người khác.
Dù là đáp án nào, dường như ta cũng chưa từng thật sự được hắn xem là người vợ cùng mình sớm tối kề cận.
“Trẫm…”
“Có lẽ bởi thời gian gần đây ta vẫn thường gặp ác mộng, sau khi tỉnh lại đôi lúc còn vô ý khiến người bên cạnh bị thương, nên hoàng thượng chỉ sợ ta nhất thời mất kiểm soát, vì quá lo lắng mới hành động vội vàng như vậy.”
“Ta không có việc gì.”
Ta nhẹ nhàng ra hiệu để Tống Nghiên Vũ buông khăn tay, lại gượng cong khóe môi, mong nàng đừng tiếp tục vì ta mà lo lắng.
Miệng nói không sao, thế nhưng trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c lại lạnh đến tận cùng, tựa như vừa chìm xuống đáy hồ đóng băng giữa trời đông.
Khi vừa đọc những ghi chép kia, ta còn ngốc nghếch giữ lại một tia mong mỏi rất nhỏ, nghĩ rằng có lẽ những năm tháng chung chăn chung gối đã khiến hắn ít nhiều sinh ra tình cảm với ta, nhưng thanh kiếm vừa rồi đã khiến chút hy vọng cuối cùng ấy lặng lẽ tan đi.
Bùi Độ không tiếp tục biện giải, có lẽ chính hắn cũng hiểu rằng một lời nói dối khi đã xuất hiện vết nứt, càng cố che lấp lại càng dễ để người ta nhìn thấy bên trong.
Người trong Tiêu phủ đều đã chứng kiến cảnh đương kim hoàng đế rút kiếm khiến Hoàng hậu bị thương, chỉ e đến ngày mai, lời đồn đã theo gió truyền khắp kinh thành.
Hóa ra đoạn tình cảm được thiên hạ ca tụng giữa đế hậu chẳng hề vững vàng như người ngoài tưởng tượng, thậm chí đã sớm đứng bên rìa tan vỡ.
Mà sự thật vốn cũng chẳng khác là bao.
Trên đường trở về cung, trong xe ngựa chỉ còn tiếng bánh xe lăn đều, giữa hai chúng ta không ai mở lời trước.
Bùi Độ vài lần muốn đưa tay xem vết thương nơi cổ ta, nhưng bàn tay vừa tới gần đã bị ta lặng lẽ tránh đi.
Từ Tiêu phủ đến hoàng cung vốn chẳng phải quãng đường dài, vậy mà ngày hôm ấy ta lại thấy con đường trước mắt dường như kéo mãi không có tận cùng.
Khi xe dừng trước cửa cung, ta tự chống tay đứng dậy rồi chậm rãi bước xuống.
“Hôm nay ta bị thương, e là không thể tự tay chuẩn bị bữa tối.”
Ta c.ắ.n môi thật c.h.ặ.t, cố giữ cho nước mắt đừng rơi, nào ngờ một trận gió chiều lướt qua, vừa quay lưng đi thì lệ đã theo gò má rơi xuống không ngừng.
Thật ra những món cho bữa tối đã được chuẩn bị hơn phân nửa từ lâu, chỉ vì sáng nay hắn từng thuận miệng nói muốn ăn thức ăn do chính tay ta nấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta vốn chẳng có thiên phú gì với nữ công hay việc bếp núc, khi còn ở thế giới cũ đã như vậy, đến nơi này cũng chẳng khá hơn.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Từ nấu nướng, lễ nghi, quy củ trong cung, cho tới trăm thứ việc vụn vặt cần xử lý trong hậu cung, thuở ban đầu đều là những điều khiến ta phải học lại từng chút một.
Chỉ vì Bùi Độ đã từng quỳ xin tiên đế ban hôn, chỉ vì đêm trước ngày thánh chỉ được ban xuống hắn còn trèo tường bước vào Giang phủ, lại tự tay đặt vào lòng bàn tay ta một tờ giấy đỏ ghi sinh thần của hai người, bên trên còn có hai chữ “Đại Cát”, ta mới cam tâm tình nguyện học những điều bản thân vốn không giỏi.
Trong nguyên tác cũng từng có đoạn tương tự như thế, nhưng người nhận được tất cả những điều ấy đáng lẽ phải là Tống Nghiên Vũ.
Vậy mà đêm ấy, giữa ánh trăng dịu dàng phủ xuống sân viện, người hắn chăm chú nhìn lại chính là ta, rồi khẽ cất lời hỏi.
“Gả cho ta, được không?”
Ta đã từng tin rằng tình ý dâng đầy trong đôi mắt ấy là dành riêng cho mình.
Cho đến khi mở quyển ghi chép trong ngự thư phòng, nhìn hết trang này đến trang khác đều là sinh thần của hắn và một nữ t.ử khác, ta mới hiểu đêm trăng năm ấy hóa ra chỉ là một giấc mộng đẹp do chính mình tự nguyện tin vào.
Sau đó hắn còn nói những gì, ta đã chẳng còn nghe lọt tai, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất là mau trở về hậu cung, tránh khỏi nơi khiến trái tim mình càng lúc càng khó thở này.
Hoàng hậu mang thương tích trở về, mà vết thương lại nằm ngay nơi dễ nhìn thấy nhất trên cổ, bởi vậy suốt đường đi, đám cung nhân tuy cúi đầu hành lễ nhưng ánh mắt vẫn âm thầm hướng về phía ta.
Từng ánh nhìn vụng trộm ấy khiến ta chỉ muốn mau ch.óng trở lại Phượng Hi điện, đóng cửa không gặp bất kỳ ai.
Vừa hồi cung, ta đã nằm xuống nghỉ ngơi, chẳng còn tâm trí hỏi đến những việc vốn phải xử lý trong ngày.
Đêm ấy ta ngủ chẳng yên, lại rơi vào một giấc mộng dài đến mức tưởng như đã trải qua thêm một đời.
Trong mơ, ta trở thành Giang Lạc Ngư của nguyên tác, từ khi còn nhỏ đã đặt toàn bộ tình cảm lên người Tiêu Diễn.
Nhưng trong lòng Tiêu Diễn từ đầu đến cuối chỉ có Tống Nghiên Vũ, ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng chưa từng dành cho nữ phụ luôn theo phía sau hắn.
Bởi không cam tâm, Giang Lạc Ngư mới nghĩ hết cách này đến cách khác hãm hại Tống Nghiên Vũ, vài lần còn suýt đẩy nàng vào cảnh mất mạng.
Ngay cả sau khi Tiêu Diễn và Tống Nghiên Vũ đã thành thân, nàng vẫn chẳng chịu buông tay, tìm cách bước vào Tiêu phủ với thân phận thiếp thất, rồi liên tiếp gieo mâu thuẫn giữa đôi phu thê ấy.
Kết cục của một nữ phụ ác độc trong truyện ngược vốn chẳng khó đoán, sau cùng mọi âm mưu của nàng đều bị hai người phát hiện.
Tống Nghiên Vũ có lòng nhân từ, không lấy mạng nàng, chỉ để nàng rời khỏi Tiêu phủ.
Thế nhưng Bùi Độ, người cả đời yêu Tống Nghiên Vũ mà chẳng thể có được nàng, lại không định để Giang Lạc Ngư dễ dàng rời đi như thế.
Có phải vẫn là con rắn độc ẩn mình bên cạnh Tống Nghiên Vũ, lúc nào cũng chực chờ tìm cơ hội hãm hại nàng?
Hay ta vẫn là nữ nhân độc ác từng không biết tự lượng sức, một lòng dây dưa với Tiêu Diễn?
Cũng có thể trong mắt hắn, ta chỉ là kẻ vì bị vạch trần tâm tư mà thẹn quá hóa giận, thậm chí có thể xuống tay lấy mạng người khác.
Dù là đáp án nào, dường như ta cũng chưa từng thật sự được hắn xem là người vợ cùng mình sớm tối kề cận.
“Trẫm…”
“Có lẽ bởi thời gian gần đây ta vẫn thường gặp ác mộng, sau khi tỉnh lại đôi lúc còn vô ý khiến người bên cạnh bị thương, nên hoàng thượng chỉ sợ ta nhất thời mất kiểm soát, vì quá lo lắng mới hành động vội vàng như vậy.”
“Ta không có việc gì.”
Ta nhẹ nhàng ra hiệu để Tống Nghiên Vũ buông khăn tay, lại gượng cong khóe môi, mong nàng đừng tiếp tục vì ta mà lo lắng.
Miệng nói không sao, thế nhưng trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c lại lạnh đến tận cùng, tựa như vừa chìm xuống đáy hồ đóng băng giữa trời đông.
Khi vừa đọc những ghi chép kia, ta còn ngốc nghếch giữ lại một tia mong mỏi rất nhỏ, nghĩ rằng có lẽ những năm tháng chung chăn chung gối đã khiến hắn ít nhiều sinh ra tình cảm với ta, nhưng thanh kiếm vừa rồi đã khiến chút hy vọng cuối cùng ấy lặng lẽ tan đi.
Bùi Độ không tiếp tục biện giải, có lẽ chính hắn cũng hiểu rằng một lời nói dối khi đã xuất hiện vết nứt, càng cố che lấp lại càng dễ để người ta nhìn thấy bên trong.
Người trong Tiêu phủ đều đã chứng kiến cảnh đương kim hoàng đế rút kiếm khiến Hoàng hậu bị thương, chỉ e đến ngày mai, lời đồn đã theo gió truyền khắp kinh thành.
Hóa ra đoạn tình cảm được thiên hạ ca tụng giữa đế hậu chẳng hề vững vàng như người ngoài tưởng tượng, thậm chí đã sớm đứng bên rìa tan vỡ.
Mà sự thật vốn cũng chẳng khác là bao.
Trên đường trở về cung, trong xe ngựa chỉ còn tiếng bánh xe lăn đều, giữa hai chúng ta không ai mở lời trước.
Bùi Độ vài lần muốn đưa tay xem vết thương nơi cổ ta, nhưng bàn tay vừa tới gần đã bị ta lặng lẽ tránh đi.
Từ Tiêu phủ đến hoàng cung vốn chẳng phải quãng đường dài, vậy mà ngày hôm ấy ta lại thấy con đường trước mắt dường như kéo mãi không có tận cùng.
Khi xe dừng trước cửa cung, ta tự chống tay đứng dậy rồi chậm rãi bước xuống.
“Hôm nay ta bị thương, e là không thể tự tay chuẩn bị bữa tối.”
Ta c.ắ.n môi thật c.h.ặ.t, cố giữ cho nước mắt đừng rơi, nào ngờ một trận gió chiều lướt qua, vừa quay lưng đi thì lệ đã theo gò má rơi xuống không ngừng.
Thật ra những món cho bữa tối đã được chuẩn bị hơn phân nửa từ lâu, chỉ vì sáng nay hắn từng thuận miệng nói muốn ăn thức ăn do chính tay ta nấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta vốn chẳng có thiên phú gì với nữ công hay việc bếp núc, khi còn ở thế giới cũ đã như vậy, đến nơi này cũng chẳng khá hơn.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Từ nấu nướng, lễ nghi, quy củ trong cung, cho tới trăm thứ việc vụn vặt cần xử lý trong hậu cung, thuở ban đầu đều là những điều khiến ta phải học lại từng chút một.
Chỉ vì Bùi Độ đã từng quỳ xin tiên đế ban hôn, chỉ vì đêm trước ngày thánh chỉ được ban xuống hắn còn trèo tường bước vào Giang phủ, lại tự tay đặt vào lòng bàn tay ta một tờ giấy đỏ ghi sinh thần của hai người, bên trên còn có hai chữ “Đại Cát”, ta mới cam tâm tình nguyện học những điều bản thân vốn không giỏi.
Trong nguyên tác cũng từng có đoạn tương tự như thế, nhưng người nhận được tất cả những điều ấy đáng lẽ phải là Tống Nghiên Vũ.
Vậy mà đêm ấy, giữa ánh trăng dịu dàng phủ xuống sân viện, người hắn chăm chú nhìn lại chính là ta, rồi khẽ cất lời hỏi.
“Gả cho ta, được không?”
Ta đã từng tin rằng tình ý dâng đầy trong đôi mắt ấy là dành riêng cho mình.
Cho đến khi mở quyển ghi chép trong ngự thư phòng, nhìn hết trang này đến trang khác đều là sinh thần của hắn và một nữ t.ử khác, ta mới hiểu đêm trăng năm ấy hóa ra chỉ là một giấc mộng đẹp do chính mình tự nguyện tin vào.
Sau đó hắn còn nói những gì, ta đã chẳng còn nghe lọt tai, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất là mau trở về hậu cung, tránh khỏi nơi khiến trái tim mình càng lúc càng khó thở này.
Hoàng hậu mang thương tích trở về, mà vết thương lại nằm ngay nơi dễ nhìn thấy nhất trên cổ, bởi vậy suốt đường đi, đám cung nhân tuy cúi đầu hành lễ nhưng ánh mắt vẫn âm thầm hướng về phía ta.
Từng ánh nhìn vụng trộm ấy khiến ta chỉ muốn mau ch.óng trở lại Phượng Hi điện, đóng cửa không gặp bất kỳ ai.
Vừa hồi cung, ta đã nằm xuống nghỉ ngơi, chẳng còn tâm trí hỏi đến những việc vốn phải xử lý trong ngày.
Đêm ấy ta ngủ chẳng yên, lại rơi vào một giấc mộng dài đến mức tưởng như đã trải qua thêm một đời.
Trong mơ, ta trở thành Giang Lạc Ngư của nguyên tác, từ khi còn nhỏ đã đặt toàn bộ tình cảm lên người Tiêu Diễn.
Nhưng trong lòng Tiêu Diễn từ đầu đến cuối chỉ có Tống Nghiên Vũ, ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng chưa từng dành cho nữ phụ luôn theo phía sau hắn.
Bởi không cam tâm, Giang Lạc Ngư mới nghĩ hết cách này đến cách khác hãm hại Tống Nghiên Vũ, vài lần còn suýt đẩy nàng vào cảnh mất mạng.
Ngay cả sau khi Tiêu Diễn và Tống Nghiên Vũ đã thành thân, nàng vẫn chẳng chịu buông tay, tìm cách bước vào Tiêu phủ với thân phận thiếp thất, rồi liên tiếp gieo mâu thuẫn giữa đôi phu thê ấy.
Kết cục của một nữ phụ ác độc trong truyện ngược vốn chẳng khó đoán, sau cùng mọi âm mưu của nàng đều bị hai người phát hiện.
Tống Nghiên Vũ có lòng nhân từ, không lấy mạng nàng, chỉ để nàng rời khỏi Tiêu phủ.
Thế nhưng Bùi Độ, người cả đời yêu Tống Nghiên Vũ mà chẳng thể có được nàng, lại không định để Giang Lạc Ngư dễ dàng rời đi như thế.