Họ bước ra khỏi khu rừng, ánh sáng mờ nhạt của ngày mới bắt đầu le lói. Tiêu Vân và Hạ Thiên cảm nhận được sự nặng nề của không khí, như thể một cơn bão đang âm thầm hình thành. “Chúng ta phải tìm Lý Nhạn,” Tiêu Vân nói, giọng quyết đoán nhưng cũng có phần lo lắng.
“Đúng vậy. Cô ấy có thể giúp chúng ta,” Hạ Thiên gật đầu, tuy nhiên ánh mắt cô vẫn chứa đựng nỗi bất an.
Họ băng qua những con đường nhỏ, lòng đầy hy vọng nhưng cũng không thiếu lo lắng. Những ký ức về cuộc chiến với Cổ Thần vẫn hiện hữu rõ ràng trong tâm trí. “Nếu không có cô ấy, chúng ta sẽ không thể đối phó với Cổ Thần,” Tiêu Vân thầm nghĩ. Anh cảm nhận được sức mạnh của kẻ thù đang gia tăng, như một cơn sóng âm thầm chuẩn bị dâng trào.
Khi đến gần làng, họ nhìn thấy Lý Nhạn đang đứng giữa quảng trường, nói chuyện với một nhóm người. Cô ấy có vẻ thoải mái, nhưng khi nhìn thấy Tiêu Vân và Hạ Thiên, sự nghiêm túc lập tức bao trùm lấy khuôn mặt cô. “Các cậu đã trở lại. Có chuyện gì vậy?” Lý Nhạn hỏi, giọng đầy lo lắng.
“Chúng ta đã gặp Cổ Thần,” Tiêu Vân nói, không giấu được sự căng thẳng. “Hắn ta mạnh hơn chúng ta nghĩ. Chúng ta cần sức mạnh cổ xưa để đánh bại hắn.”
Lý Nhạn khẽ nhíu mày, “Cổ Thần? Hắn đã trở lại sao? Chúng ta không thể để hắn tiếp tục gây ra hỗn loạn. Nhưng sức mạnh cổ xưa không dễ gì tìm thấy.”
“Chúng ta cần cô giúp đỡ,” Hạ Thiên nói, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm. “Cô có thể gọi hồn và tìm hiểu bí mật từ những người đã khuất. Có thể họ sẽ có những thông tin quý giá.”
“Đúng vậy,” Tiêu Vân bổ sung. “Nếu chúng ta tìm được một trong những linh hồn mạnh mẽ nhất, có thể họ sẽ hướng dẫn chúng ta.”
Lý Nhạn gật đầu, tâm trạng cô trở nên nghiêm túc hơn. “Được rồi. Chúng ta sẽ làm điều đó. Nhưng trước tiên, chúng ta cần chuẩn bị.”
Họ quay về nhà Lý Nhạn, nơi cô đã chuẩn bị một không gian yên tĩnh để gọi hồn. Ánh nến lung linh, tạo nên bầu không khí huyền bí. Lý Nhạn đứng giữa vòng tròn, tay cầm một chiếc trống nhỏ. Cô bắt đầu gõ nhẹ, âm thanh vang lên như một lời gọi.
“Xin các linh hồn nghe thấy tiếng gọi của tôi,” Lý Nhạn nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. “Hãy đến đây, giúp đỡ chúng tôi trong lúc khó khăn này.”
Ánh sáng từ những ngọn nến dần trở nên chói lòa, không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển. Những hình ảnh mờ ảo hiện ra, những linh hồn bắt đầu xuất hiện, mỗi linh hồn đều mang theo những câu chuyện và sức mạnh riêng. Lý Nhạn tập trung, đôi mắt cô nhắm chặt.
“Chúng ta cần tìm một linh hồn mạnh mẽ, một người có thể đối đầu với Cổ Thần,” Tiêu Vân thì thầm, nắm chặt tay Hạ Thiên bên cạnh.
Thời gian trôi qua, những âm thanh xung quanh họ trở nên lặng lẽ, chỉ còn lại tiếng gõ trống đều đặn của Lý Nhạn. Bất ngờ, một hình bóng xuất hiện trong không gian, một người đàn ông với ánh mắt kiên định. “Ta đã nghe tiếng gọi của các ngươi,” ông nói, giọng vang vọng như từ xa xăm. “Ngươi cần sức mạnh để đối phó với Cổ Thần?”“Vâng,” Tiêu Vân nhanh chóng trả lời. “Chúng tôi cần sức mạnh cổ xưa để ngăn chặn hắn.”
“Hắn là một kẻ mạnh mẽ, nhưng không phải bất khả chiến bại. Để chiến thắng, các ngươi phải tìm ra điểm yếu của hắn,” linh hồn nói, ánh mắt ông chợt trở nên nghiêm trọng. “Hãy tìm kiếm những bí mật đã bị chôn vùi. Chỉ có cách đó mới có thể giúp các ngươi.”
“Nhưng làm sao chúng tôi có thể tìm thấy chúng?” Hạ Thiên hỏi, giọng cô đầy hoài nghi.
“Có một nơi,” linh hồn trả lời, “Một nơi mà những bí mật bị chôn vùi đang chờ đợi các ngươi. Nhưng hãy cẩn thận, Địa Ngục không phải là nơi dễ dàng để bước vào.”
“Địa Ngục?” Tiêu Vân hỏi, cảm giác lo lắng dâng trào. “Chúng ta phải vào đó sao?”
“Đúng vậy. Chỉ có trong bóng tối, các ngươi mới có thể tìm thấy ánh sáng,” ông nói rồi từ từ tan biến. “Hãy chuẩn bị tinh thần, các ngươi sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách.”
Khi linh hồn biến mất, không gian xung quanh họ lại trở về trạng thái tĩnh lặng. Lý Nhạn mở mắt, mồ hôi lăn dài trên trán. “Chúng ta phải vào Địa Ngục,” cô nói, giọng đầy quyết tâm.
“Nhưng chúng ta chưa chuẩn bị gì cả,” Hạ Thiên lo lắng.
“Chúng ta không có thời gian. Cổ Thần sẽ không ngừng tấn công,” Tiêu Vân đáp, ánh mắt anh rực sáng. “Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thử thách.”
Họ bắt đầu chuẩn bị cho hành trình đầy nguy hiểm. Tiêu Vân cảm nhận được sức mạnh trong lòng, và quyết tâm không để bất kỳ điều gì ngăn cản họ. Khi ánh hoàng hôn buông xuống, họ bước vào bóng tối, sẵn sàng cho cuộc hành trình vào lòng đất.
“Mọi thứ sẽ không dễ dàng,” Tiêu Vân nói, giọng trầm tĩnh. “Nhưng chúng ta sẽ không đơn độc.”
“Đúng vậy,” Hạ Thiên đồng tình, ánh mắt cô tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm ra bí mật, và đánh bại Cổ Thần.”
Họ tiến vào cánh cổng dẫn xuống Địa Ngục, nơi mà những quái vật đáng sợ và thử thách đang chờ đợi. Không gì có thể ngăn cản họ, vì trong lòng họ đã nhen nhóm một ngọn lửa hy vọng. Hành trình này không chỉ là để tìm sức mạnh, mà còn là để tìm kiếm chính bản thân mình.