Trong không gian tĩnh lặng của một khu rừng hoang sơ, Tiêu Vân và Hạ Thiên dừng lại, cảm nhận hơi thở của sự hiện diện đang rình rập xung quanh. Mặt đất rung lên từng nhịp, không chỉ bởi những cơn gió mạnh mà còn bởi sức mạnh của Cổ Thần đang dần thức tỉnh.
“Chúng ta không thể trốn chạy mãi,” Hạ Thiên nói, ánh mắt cô lấp lánh sự quyết tâm. “Cổ Thần sẽ không dừng lại cho đến khi hắn tìm thấy chúng ta.”
Tiêu Vân gật đầu. “Chúng ta cần phải chuẩn bị. Hắn mạnh hơn chúng ta tưởng rất nhiều.”
“Nhưng sức mạnh của hắn đến từ đâu?” Hạ Thiên hỏi, lòng cô tràn đầy lo lắng. “Nếu không tìm ra nguyên nhân, chúng ta sẽ không thể đánh bại hắn.”
“Có lẽ, câu trả lời nằm ở nơi mà hắn từng tồn tại,” Tiêu Vân suy tư. “Nơi mà Cổ Thần đã bị phong ấn.”
Họ bắt đầu hành trình vào sâu trong rừng, nơi có những truyền thuyết về những thế lực cổ xưa. Tiếng lá xào xạc dưới chân họ như âm thanh của những linh hồn đang thì thầm. Hạ Thiên chợt dừng lại, “Tiêu Vân, nghe thấy không? Có gì đó không ổn.”
Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo cảm giác nặng nề và u ám. Tiêu Vân nhíu mày. “Chúng ta không thể chần chừ.”
Và rồi, từ trong bóng tối, hình dáng của Cổ Thần hiện ra. Hắn đứng đó, với cơ thể vạm vỡ, ánh mắt như lửa hừng hực. “Cuối cùng, hai kẻ đã gây rối trong giấc ngủ của ta cũng đã đến,” hắn nói, giọng nói vang vọng như tiếng sấm.
“Cổ Thần,” Tiêu Vân lạnh lùng đáp. “Chúng ta sẽ không để ngươi thống trị Nhân Giới lần nữa.”
“Hà hà! Ngươi nghĩ mình có thể ngăn cản ta?” Cổ Thần cười lớn, từng tiếng cười như đâm thẳng vào lòng họ.
Hạ Thiên nắm chặt vũ khí, “Chúng ta sẽ chiến đấu. Không còn gì để mất.”
“Chỉ với hai người các ngươi?” Cổ Thần giễu cợt, “Hãy xem sức mạnh của ta!”
Với một cử động tay, mặt đất bắt đầu rung chuyển. Những mảnh đá vụn nứt ra, tạo thành những cột đá đen ngòm lao về phía họ. Tiêu Vân lập tức sử dụng sức mạnh không gian, dịch chuyển nhanh chóng sang bên cạnh, né tránh đòn tấn công.
“Cẩn thận!” anh hét lên, kéo Hạ Thiên ra khỏi tầm công kích.
“Hãy tạo ảo ảnh!” Hạ Thiên nói, ánh mắt lấp lánh. “Chúng ta cần phân tán lực chú ý của hắn.”
Tiêu Vân gật đầu, nhanh chóng tạo ra những hình ảnh phản chiếu của mình, khiến Cổ Thần bối rối. Nhưng sức mạnh của Cổ Thần vẫn không ngừng gia tăng. Hắn quát lớn, “Đừng mơ tưởng! Ta là một vị thần!”
Bỗng dưng, một cơn lốc mạnh mẽ xuất hiện, cuốn lấy Hạ Thiên và Tiêu Vân. Họ cố gắng giữ vững vị trí, nhưng sức mạnh của Cổ Thần khiến cả hai gần như không thể đứng vững.
“Chúng ta không thể chỉ dựa vào sức mạnh của mình!” Tiêu Vân hét lên. “Cần phải tìm cách khác!”“Tôi sẽ tạo ra một ánh sáng mạnh mẽ,” Hạ Thiên nói, đôi mắt cô chớp sáng. “Hãy chuẩn bị!”
Cô tập trung năng lượng, tạo ra một quả cầu ánh sáng rực rỡ, tỏa ra năng lượng chói lóa. Cổ Thần giật mình, ánh mắt hắn chuyển từ kiêu ngạo sang lo lắng. “Không! Không thể!”
Họ nhanh chóng tấn công, sử dụng cơ hội này để lao về phía hắn. Nhưng ngay khi gần tới nơi, Cổ Thần phản công bằng một cơn địa chấn, khiến cả hai ngã ngửa ra đất.
“Chúng ta không đủ mạnh!” Hạ Thiên thở hổn hển. “Hắn quá mạnh!”
Tiêu Vân nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một giải pháp. “Có lẽ chúng ta cần đến sự giúp đỡ từ những người khác. Chúng ta không thể làm một mình.”
“Nhưng ai sẽ giúp chúng ta?” Hạ Thiên lo lắng hỏi.
“Lý Nhạn!” Tiêu Vân nói, ánh mắt bừng sáng. “Cô ấy có thể gọi hồn, có thể giúp chúng ta tìm ra những sức mạnh cổ xưa.”
“Nhưng làm sao chúng ta có thể thoát khỏi đây?” Hạ Thiên nhìn Cổ Thần đang tiến lại gần, ánh mắt hắn như lửa thiêu đốt.
“Chúng ta phải liều!” Tiêu Vân quyết đoán. “Chỉ cần một cơ hội nhỏ cũng đủ.”
Hạ Thiên gật đầu, cùng Tiêu Vân đứng dậy. Họ dồn hết sức lực vào một cú tấn công cuối cùng, quyết định không lùi bước. “Chúng ta sẽ không từ bỏ!”
Cả hai lao vào giữa cơn bão lửa, ánh sáng và bóng tối giao tranh một cách điên cuồng. Nhưng khi gần như chạm tới Cổ Thần, một cột đá khổng lồ từ trên trời rơi xuống, chặn đứng mọi thứ.
“Tôi không thể!” Hạ Thiên kêu lên, nhưng Tiêu Vân đã kịp thời dịch chuyển, kéo cô ra khỏi nguy hiểm.
“Chúng ta phải chạy!” Tiêu Vân nói, không còn thời gian để suy nghĩ. “Lùi lại!”
Và khi họ quay lưng chạy trốn, Cổ Thần gầm lên, “Chạy đi! Nhưng ta sẽ tìm thấy các ngươi!”
Bỏ lại phía sau một cuộc chiến chưa kết thúc, Tiêu Vân và Hạ Thiên lao nhanh ra khỏi khu rừng. Họ không thể quay lại, nhưng trong lòng, một quyết tâm mới đã hình thành. Họ cần tìm kiếm đồng minh, sức mạnh, và những bí mật đã bị chôn vùi trong bóng tối.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Tiêu Vân nói, đôi mắt anh bừng bừng lửa. “Hắn có thể mạnh, nhưng ta sẽ không để hắn thắng.”
“Đúng vậy,” Hạ Thiên đồng ý, “Chúng ta sẽ tìm cách đánh bại hắn.”
Họ bước vào đêm tối, lòng đầy quyết tâm và lo lắng về những gì sắp tới. Những thử thách còn lại phía trước sẽ là điều quyết định số phận của họ.