Mộng Giới Thần Thoại

Chương 10: Giải mã bí ẩn cổ xưa

Tiêu Vân và Hạ Thiên đứng trước cánh cửa vào Địa Ngục, nơi bóng tối dày đặc như một tấm màn che giấu mọi sự thật. Một cảm giác lạnh lẽo xuyên thấu vào da thịt họ. Hạ Thiên nhìn sang Tiêu Vân, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm nhưng cũng không khỏi lo lắng.

“Chúng ta đã chuẩn bị đủ chưa?” Hạ Thiên hỏi, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy lo âu.

“Không có thời gian để chần chừ,” Tiêu Vân đáp, ánh mắt anh sắc bén. “Chúng ta cần phải vào trong trước khi Cổ Thần kịp hành động.”

Hạ Thiên gật đầu, đôi tay nắm chặt lại, cô cảm nhận được sức mạnh từ ánh sáng trong người, mặc dù nó nhỏ bé so với những gì họ sắp phải đối mặt. Cả hai bước qua cánh cửa, sự u ám của Địa Ngục bao trùm lấy họ, như thể một thế giới hoàn toàn khác đang chờ đợi.

Bên trong, không gian như bị bóp nghẹt, từng âm thanh đều trở nên vang vọng. Những tiếng r*n r*, tiếng cười khúc khích của những linh hồn lầm lạc vang lên từ khắp nơi. Tiêu Vân cố gắng giữ vững tâm trí, từng bước chân của họ trở nên nặng nề hơn. Hạ Thiên cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, cô siết chặt tay lại.

“Phía trước có gì không?” Hạ Thiên hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

“Chúng ta cần tìm kiếm dấu hiệu của những bí mật đã bị chôn vùi,” Tiêu Vân trả lời. “Theo lời linh hồn, nơi đó có thể giúp chúng ta đối phó với Cổ Thần.”

Khi họ đi sâu vào trong, bỗng dưng, một ánh sáng nhấp nháy xuất hiện ở phía xa. Tiêu Vân và Hạ Thiên tiến lại gần, ánh sáng đó từ một tảng đá lớn, nơi có những ký hiệu cổ xưa được khắc sâu. Tiêu Vân cảm thấy một sức mạnh mãnh liệt tỏa ra từ đó, như thể nó đang kêu gọi anh.

“Đây chính là nơi,” anh thì thầm, đôi mắt anh sáng lên. “Những ký hiệu này có thể chứa đựng bí mật về sức mạnh cổ xưa.”

Hạ Thiên cúi xuống, chạm vào những ký hiệu. “Nhưng chúng ta cần phải giải mã nó. Thời gian không chờ đợi.”

“Để làm được điều đó, chúng ta cần sự tập trung,” Tiêu Vân nói, nhắm mắt lại. Anh cảm nhận dòng năng lượng xung quanh, cố gắng kết nối với sức mạnh từ những ký hiệu. Một hình ảnh mờ ảo hiện lên trong tâm trí anh: một con đường dẫn đến một nơi bí ẩn, nơi sức mạnh cổ xưa đang chờ đợi.

Bỗng, một tiếng động lớn vang lên, không gian xung quanh họ bắt đầu rung chuyển. Một sinh vật khổng lồ từ bóng tối xuất hiện, mắt nó rực lửa, miệng há ra, lộ ra những chiếc răng sắc nhọn. Tiêu Vân cảm thấy nỗi sợ trào dâng nhưng lập tức trấn tĩnh lại.

“Chúng ta phải chiến đấu,” anh nói, chuẩn bị tư thế.

“Để bảo vệ bí mật này, không ai được phép qua đây,” sinh vật gầm lên, giọng nói vang vọng như sấm rền.

“Chúng ta không đến đây để gây hấn,” Tiêu Vân trả lời, nhưng sinh vật đã không còn kiên nhẫn. Nó lao về phía họ, sức mạnh của nó như một cơn bão. Tiêu Vân nhanh chóng dịch chuyển, tránh khỏi cú đập mạnh mẽ, trong khi Hạ Thiên tập trung ánh sáng, tạo ra một ảo ảnh để đánh lạc hướng.

“Chúng ta cần phối hợp!” Hạ Thiên kêu lên, ánh sáng từ tay cô bùng nổ, tạo thành một vòng sáng chói lòa.

“Giữ vững, đừng để nó đánh lạc hướng chúng ta,” Tiêu Vân nhấn mạnh, tập trung vào sinh vật. Anh dùng sức mạnh không gian, tạo ra một lỗ hổng, khiến sinh vật lảo đảo.“Giờ!” Hạ Thiên hô to, ánh sáng của cô bùng lên, chiếu thẳng vào sinh vật. Ánh sáng rực rỡ như xé tan bóng tối, khiến sinh vật gầm lên đau đớn. Nhưng nó không dễ dàng chịu thua, nó lao tới, quyết tâm hủy diệt hai người.

Tiêu Vân cảm nhận được nguồn sức mạnh trong người. Anh tập trung, dùng sức mạnh không gian của mình để giữ cho sinh vật không thể tiếp cận. “Hạ Thiên, hãy giữ ánh sáng đó!” anh quát.

Hạ Thiên gật đầu, ánh sáng từ tay cô càng lúc càng mạnh mẽ. Tiêu Vân cảm nhận được sức mạnh trong lòng, anh không thể để mọi thứ dừng lại ở đây. “Ta sẽ không để ngươi cản trở chúng ta!” Tiêu Vân hét lên, dùng sức mạnh của mình để làm cho sinh vật chao đảo.

Một cú đấm mạnh mẽ từ sinh vật suýt đánh trúng Tiêu Vân, nhưng anh đã kịp thời dịch chuyển sang bên. “Chúng ta cần phải đánh bại nó ngay bây giờ!” anh nói, lòng quyết tâm dâng trào.

“Để tôi!” Hạ Thiên nói, ánh sáng từ tay cô tỏa ra như một tia chớp, chiếu thẳng vào sinh vật. Tiêu Vân cảm thấy sức mạnh từ Hạ Thiên, nó như một dòng điện chạy qua cơ thể anh, tiếp thêm sức mạnh cho anh.

“Chúng ta sẽ cùng nhau!” Tiêu Vân nói, và họ đồng loạt tấn công. Ánh sáng và không gian hòa quyện, tạo thành một sức mạnh khổng lồ, đánh trúng sinh vật. Nó gầm lên, ánh sáng chiếu rọi cả không gian, và cuối cùng, sinh vật tan biến vào trong bóng tối.

Họ thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán. “Chúng ta đã làm được,” Hạ Thiên thở phào.

“Nhưng điều đó chưa kết thúc,” Tiêu Vân nói, ánh mắt anh dõi về phía những ký hiệu trên tảng đá. “Chúng ta vẫn còn nhiều việc phải làm.”

Khi họ quay lại, những ký hiệu trên tảng đá bắt đầu phát sáng. Một luồng sức mạnh ấm áp tỏa ra, như thể những bí mật cổ xưa đang dần được hé lộ. Tiêu Vân cảm thấy một cảm giác kỳ lạ, như thể sức mạnh này đang gọi tên anh.

“Chúng ta cần phải khai thác sức mạnh này,” anh nói, quyết tâm trong giọng nói. “Đây chính là cơ hội của chúng ta.”

Hạ Thiên gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn còn chút lo lắng. “Nhưng nếu Cổ Thần phát hiện ra…”

“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Tiêu Vân khẳng định. “Chúng ta phải tìm cách giải mã nó trước khi quá muộn.”

Cả hai bắt đầu tập trung vào những ký hiệu, từng dòng năng lượng chảy vào họ, từng bí mật đang từ từ được giải mã. Cảm giác hồi hộp dâng lên, họ biết rằng một cuộc chiến lớn hơn đang chờ đợi phía trước. Sức mạnh cổ xưa đang dần hiện hữu, nhưng liệu họ có đủ sức mạnh để kiểm soát nó?

“Chúng ta sẽ không đơn độc trong cuộc chiến này,” Hạ Thiên thì thầm, ánh mắt cô tràn đầy quyết tâm.

“Đúng vậy,” Tiêu Vân đáp, “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách.”

Khi những bí mật dần được hé lộ, một bóng đen từ phía xa đã bắt đầu tiến lại gần, mùi hương của sự tăm tối lan tỏa. Họ biết rằng thời gian không còn nhiều, và cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn