Tiêu Vân và Hạ Thiên vẫn đang mải mê với những ký hiệu phát sáng, thì bỗng một cơn gió lạnh lẽo quét qua. Họ dừng lại, cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Một tiếng cười khinh bỉ vang lên từ phía xa, và hình bóng của Đường Tử Vân xuất hiện, mang theo sự tự mãn không thể che giấu.
“Thật ngạc nhiên khi thấy các ngươi vẫn còn sống,” hắn nói, ánh mắt lạnh lẽo như băng. “Nhưng thật tiếc, mọi nỗ lực của các ngươi sẽ chỉ dẫn đến thất bại mà thôi.”
“Ngươi đến đây để làm gì?” Tiêu Vân nghiến răng, giọng nói không giấu được sự căm phẫn. Anh cảm nhận được sức mạnh hắc ám từ Đường Tử Vân, nó như một làn sóng vỡ vụn đang dâng lên, đe dọa nuốt chửng mọi thứ.
“Ta chỉ đến để chào tạm biệt,” Đường Tử Vân đáp, giọng điệu đầy mỉa mai. “Cái mà các ngươi đang tìm kiếm, sẽ không bao giờ thuộc về các ngươi. Nó thuộc về ta.”
Hạ Thiên không thể kiềm chế được sự tức giận. “Ngươi không thể làm gì được chúng ta! Chúng ta sẽ ngăn chặn ngươi!”
“Ngăn chặn?” Hắn bật cười, âm thanh đầy châm biếm. “Các ngươi thật sự nghĩ rằng mình có thể ngăn cản ta? Hãy xem điều này!”
Đường Tử Vân giơ tay lên, và bóng tối xung quanh bắt đầu quay cuồng, hình thành nên những quái thú ghê rợn. Chúng gầm rú, ánh mắt rực lửa như đang khao khát máu tươi. Tiêu Vân và Hạ Thiên nhìn nhau, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt họ.
“Chúng ta không thể để hắn thắng!” Tiêu Vân quát, âm thanh của anh tràn đầy quyết tâm. “Hạ Thiên, chuẩn bị!”
“Được!” Cô gật đầu, ánh sáng từ tay cô lại bùng lên, tạo thành một bức tường bảo vệ trước mặt họ. Nhưng sức mạnh của Đường Tử Vân quá lớn, những quái thú lao vào như vũ bão, khiến ánh sáng của Hạ Thiên chao đảo.
“Giữ vững!” Tiêu Vân hét lên, anh sử dụng sức mạnh không gian để dịch chuyển nhanh chóng, xuất hiện bên cạnh một con quái thú. Một cú đấm mạnh mẽ từ anh khiến nó lảo đảo, nhưng không đủ để hạ gục.
“Cùng nhau!” Hạ Thiên kêu lên, cô tạo ra những ảo ảnh, khiến cho những con quái thú lúng túng. Tiêu Vân cảm nhận được sự kết nối giữa họ, một mạch năng lượng dâng trào, thúc đẩy sức mạnh của cả hai.
“Chúng ta có thể làm được!” Tiêu Vân khẳng định, anh dùng sức mạnh không gian để tạo ra những lỗ hổng, khiến cho quái thú không thể tiếp cận. Hạ Thiên tấn công từ xa, ánh sáng rực rỡ như vũ bão, đâm xuyên qua bóng tối.
Từng tiếng gầm rú vang lên, nhưng không một quái thú nào có thể vượt qua hàng rào sức mạnh mà họ tạo ra. Đường Tử Vân bắt đầu cảm thấy bực bội. “Các ngươi có vẻ mạnh mẽ hơn ta nghĩ,” hắn thừa nhận, nhưng vẫn không từ bỏ ý định.
“Nhưng ta sẽ không để các ngươi sống thêm một phút nào nữa!”
Hắn giơ tay, và một làn sóng bóng tối mạnh mẽ tràn ra. Tiêu Vân cảm thấy sức mạnh đó đè nặng lên vai, như thể cả thế giới đang dồn vào anh. “Hạ Thiên, không được để nó chạm vào chúng ta!”
“Em biết!” Cô thét lên, ánh sáng từ tay cô tăng cường, nhưng sức mạnh của Đường Tử Vân vẫn đang dâng cao.“Chúng ta cần phải rút lui!” Tiêu Vân quyết định, anh cảm thấy tình thế đã không còn kiểm soát được. “Chúng ta không thể đối mặt với hắn lúc này.”
“Nhưng…” Hạ Thiên do dự, nhưng ánh mắt quyết tâm của Tiêu Vân đã thuyết phục cô. Họ bắt đầu lùi lại, cố gắng giữ vững hàng phòng thủ.
Nhưng Đường Tử Vân không để họ thoát dễ dàng. Hắn giơ tay lên, và những con quái thú lại lao tới, như một cơn lũ cuốn đi mọi thứ.
“Chạy!” Tiêu Vân quát, anh kéo Hạ Thiên chạy về phía những tảng đá. Họ không thể để bị bắt lại. Ánh sáng và bóng tối va chạm, tạo ra những tiếng nổ chói tai.
Khi họ đến gần những tảng đá, Tiêu Vân cảm nhận được một luồng sức mạnh từ những ký hiệu trên bề mặt. “Chúng ta có thể dùng nó để thoát!” anh hô lớn.
Hạ Thiên lập tức hiểu ý, cô nhanh chóng tập trung vào những ký hiệu, ánh sáng từ tay cô hòa quyện với sức mạnh của Tiêu Vân. Họ tạo ra một lỗ hổng không gian, và cả hai lao vào.
Khi họ xuất hiện ở một nơi khác, Tiêu Vân thở hồng hộc. “Chúng ta đã thoát.”
“Nhưng không thể kéo dài mãi như vậy,” Hạ Thiên nói, giọng cô có phần lo lắng. “Đường Tử Vân sẽ không từ bỏ dễ dàng.”
Tiêu Vân gật đầu, nhưng trong lòng anh cũng cảm thấy bất an. “Chúng ta cần phải chuẩn bị cho những gì sắp đến. Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội.”
Sự căng thẳng giữa họ dần dâng cao. Tiêu Vân cảm nhận được sự khác biệt trong ánh mắt của Hạ Thiên, như thể một khoảng cách vô hình đang hình thành. “Em không sao chứ?” anh hỏi, lo lắng.
“Em chỉ… không chắc chúng ta có thể vượt qua được hắn,” cô thừa nhận. “Cảm giác như chúng ta đang đi vào bẫy.”
Tiêu Vân không biết nói gì. Anh đã quen với việc phải chịu đựng một mình, nhưng giờ đây, sự lo lắng của Hạ Thiên khiến anh cảm thấy bất an. “Chúng ta sẽ tìm cách. Không có gì là không thể.”
“Nhưng…” Hạ Thiên ngập ngừng, “Nếu chúng ta không thể ngăn cản hắn? Nếu hắn thực sự mạnh mẽ như vậy?”
“Chúng ta phải tin tưởng vào nhau,” Tiêu Vân khẳng định, ánh mắt anh kiên định. “Điều quan trọng là chúng ta không đơn độc.”
Hạ Thiên nhìn anh, rồi từ từ gật đầu. “Được, em sẽ cố gắng.”
Khi họ tiếp tục hành trình, một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, mang theo cảm giác như một điềm báo. Tiêu Vân biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và họ cần phải chuẩn bị cho những thử thách khắc nghiệt hơn sắp đến. Nhưng điều khiến anh lo lắng hơn cả chính là sự bất hòa đang hình thành giữa họ, như một vết nứt nhỏ, có thể khiến tất cả sụp đổ bất cứ lúc nào.