Mộng Giới Thần Thoại

Chương 12: Cuộc gặp gỡ định mệnh

Tiêu Vân và Hạ Thiên tiếp tục băng qua những con đường mờ mịt, dẫn họ đến một khu vực hoang vắng, nơi chỉ có âm thanh của tiếng gió rít lên như tiếng gọi từ một thế giới khác. Họ đã rời xa cuộc đối đầu với Đường Tử Vân, nhưng cảm giác hồi hộp không hề giảm bớt. Tiêu Vân ngừng lại, đôi mắt anh nhìn về phía xa, như thể có điều gì đó đang chờ đợi họ.

“Chúng ta cần tìm một nơi an toàn,” Hạ Thiên nói, ánh mắt cô lướt qua những bóng cây đổ dài. “Không thể để Đường Tử Vân phát hiện ra chúng ta.”

“Đúng,” Tiêu Vân đồng ý, nhưng trong lòng anh lại không ngừng suy nghĩ về những điều họ đã trải qua. Hắn ta mạnh mẽ hơn anh tưởng. Một cơn sóng lo lắng dâng lên, nhưng Tiêu Vân cố gắng kiềm chế. Anh thầm nghĩ, nếu không có sự chuẩn bị, họ sẽ không có cơ hội nào.

Khi họ tiếp tục đi, một bóng người xuất hiện từ phía sau những tảng đá lớn. Huyền Âm, cô gái bí ẩn trong chiếc áo choàng đen, từ từ bước ra. Khuôn mặt cô vẫn bị che khuất, nhưng đôi mắt sáng rực lên trong bóng tối.

“Huyền Âm!” Tiêu Vân thận trọng nói, tay anh nắm chặt lại, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào. “Ngươi đến đây để làm gì?”

“Ta có thông tin quý giá về Cổ Thần,” Huyền Âm đáp, giọng nói lạnh lùng nhưng chứa đựng một sức hút kỳ lạ. “Thông tin mà các ngươi cần nếu muốn ngăn chặn hắn.”

“Ngươi nghĩ chúng ta sẽ tin tưởng ngươi?” Hạ Thiên lên tiếng, giọng cô có phần nghi ngờ. “Ngươi là ai mà đưa ra đề nghị này?”

Huyền Âm cười nhẹ, một nụ cười không thể đoán được. “Ta là một phần của thế giới này, như các ngươi. Và ta biết rằng, trong cuộc chiến này, chúng ta cần liên minh. Không thể chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân.”

Tiêu Vân không dễ dàng bị thuyết phục. “Liên minh với ngươi có nghĩa là chấp nhận nguy hiểm. Ngươi có thể đang âm thầm phục vụ cho Đường Tử Vân.”

“Ta không có lý do gì để làm vậy,” Huyền Âm trả lời, giọng điệu vẫn bình thản. “Ngươi không thể hiểu được những gì ta đã trải qua. Ta cũng từng là nạn nhân của bóng tối.”

“Và giờ đây ngươi muốn chúng ta tin tưởng ngươi?” Tiêu Vân hỏi, đôi mắt anh nheo lại, không rời khỏi Huyền Âm. “Ngươi cần chứng minh rằng ngươi không phải kẻ thù.”

“Chứng minh? Ta không cần làm điều đó,” Huyền Âm đáp, sự tự tin trong giọng nói khiến Tiêu Vân cảm thấy khó chịu. “Ta chỉ cần cho các ngươi thấy rằng mối nguy hiểm đang đến gần. Cổ Thần không chỉ là một kẻ thù. Hắn là một thực thể không thể bị ngăn cản.”

“Ngươi biết gì về hắn?” Hạ Thiên hỏi, sự tò mò vượt qua nỗi nghi ngờ. “Tại sao hắn lại trở lại?”Huyền Âm tiến lại gần hơn, giọng nói hạ thấp. “Hắn đã bị phong ấn từ lâu, nhưng giờ đây sức mạnh cổ xưa đã được giải phóng. Hắn đang tìm kiếm những kẻ đồng minh, và nếu không có sự chuẩn bị, hắn sẽ tiêu diệt tất cả.”

Tiêu Vân cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Nếu ngươi thật sự có thông tin, hãy nói cho chúng ta biết. Chúng ta không có thời gian để lãng phí.”

“Ta biết vị trí của những cổ vật có thể giúp các ngươi chống lại Cổ Thần,” Huyền Âm nói, ánh mắt cô sắc bén. “Nhưng ta không thể đơn giản cho các ngươi. Ta cần một thỏa thuận.”

“Thỏa thuận gì?” Hạ Thiên hỏi, không che giấu sự cẩn trọng.

“Giúp ta lấy lại sức mạnh mà ta đã mất. Một khi ta có được nó, ta sẽ giúp các ngươi,” Huyền Âm đáp, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm.

Tiêu Vân cảm thấy một nỗi hoài nghi mạnh mẽ. “Ngươi muốn chúng ta mạo hiểm vì ngươi?”

“Ngươi có thể từ chối,” Huyền Âm nói, “Nhưng nếu các ngươi không chấp nhận, ta không thể giúp các ngươi chống lại Cổ Thần. Hãy suy nghĩ kỹ.”

Hạ Thiên nhìn Tiêu Vân, sự do dự hiện rõ trên khuôn mặt cô. “Em không biết có nên tin cô ta hay không.”

“Chúng ta không có nhiều lựa chọn,” Tiêu Vân đáp, nhưng trong lòng anh lại trăn trở. Huyền Âm có thể là một con dao hai lưỡi.

“Được,” cuối cùng Hạ Thiên thốt lên, “Nhưng nếu có bất kỳ điều gì xảy ra, chúng ta sẽ không ngần ngại cắt đứt liên minh này.”

Huyền Âm mỉm cười, như thể cô đã biết trước kết quả. “Vậy thì hãy bắt đầu hành trình này. Thời gian không chờ đợi ai cả.”

Cả ba người hướng về phía một con đường mờ mịt, nơi họ phải đối mặt với những thử thách khó khăn. Tiêu Vân cảm thấy gánh nặng trên vai ngày càng nặng nề hơn, nhưng anh biết rằng đây là con đường duy nhất để ngăn chặn Cổ Thần. Cuộc gặp gỡ này có thể là định mệnh, nhưng liệu họ có thể vượt qua nó?

Khi họ tiếp tục bước đi, một cảm giác lạnh lẽo lướt qua, như thể có điều gì đó đang theo dõi họ từ xa. Tiêu Vân cảm nhận được sự hiện diện ấy, một mối nguy hiểm không thể thấy nhưng lại rất gần. Họ cần phải nhanh chóng hành động, bởi cuộc chiến sắp đến không chỉ là cuộc chiến chống lại Cổ Thần, mà còn là cuộc chiến với chính những bóng ma trong quá khứ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn