Tiêu Vân và Hạ Thiên tiến sâu vào rừng rậm, nơi mà tiếng gió thổi qua tán cây tạo ra những âm thanh kỳ lạ. Ánh sáng từ tay Hạ Thiên vẫn lấp lánh, như một ngọn đèn dẫn lối trong bóng tối. Nhưng không khí ở đây nặng nề, như có điều gì đó chực chờ.
“Đừng để lơ là,” Tiêu Vân thì thầm, đôi mắt anh sắc bén, quét qua từng bóng dáng xung quanh. Anh cảm nhận được sự hiện diện của những sinh vật mạnh mẽ đang ẩn nấp.
“Chúng ta phải tìm thấy cổ vật nhanh chóng,” Hạ Thiên đồng ý, sự quyết tâm hiện rõ trên khuôn mặt cô. “Mỗi giây trôi qua đều quan trọng.”
Đột nhiên, một tiếng gầm vang lên từ phía bên trái, âm thanh như tiếng sét xé rách không gian. Tiêu Vân lập tức dừng lại, cơ thể anh cứng đờ. Hạ Thiên cũng đã sẵn sàng, ánh sáng từ tay cô bừng sáng hơn.
“Tôi sẽ tạo ra ảo ảnh để đánh lạc hướng,” Hạ Thiên nói, giọng điệu bình tĩnh, “Còn anh tấn công từ phía sau.”
“Được,” Tiêu Vân gật đầu, cảm giác hồi hộp trỗi dậy trong lòng. Anh tập trung vào sức mạnh nguyên tố không gian, sẵn sàng cho cú tấn công.
Nhưng trước khi họ kịp hành động, một sinh v*t t* l*n xuất hiện. Nó có bộ lông dày, đôi mắt đỏ rực, và những chiếc vuốt sắc nhọn như dao. Tiêu Vân cảm nhận được hơi thở của cái chết.
“Lùi lại!” Hạ Thiên hét lên, ánh sáng từ tay cô vọt ra, tạo thành một bức tường chặn đứng sinh vật.
Tiêu Vân không do dự, anh lao về phía trước, tâm trí tập trung vào sinh vật đang gầm rú. “Giờ!” Hạ Thiên chỉ đạo, ánh sáng của cô như một làn sóng xô đẩy sinh vật ra xa.
Tiêu Vân nắm lấy cơ hội, lao đến tấn công. Anh sử dụng sức mạnh của không gian, đẩy mạnh cú đâm thẳng vào hông sinh vật. Nhưng nó không dễ dàng bị đánh bại. Sinh vật gầm lên, quật mạnh chiếc vuốt về phía anh. Tiêu Vân nhanh chóng dịch chuyển, né được đòn tấn công nhưng cảm giác nguy hiểm vẫn rình rập.
“Chúng ta cần phối hợp tốt hơn!” Tiêu Vân kêu lên, mồ hôi lấm tấm trên trán. “Hãy tấn công vào điểm yếu của nó!”
Hạ Thiên gật đầu, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Tôi sẽ làm cho nó mất phương hướng. Anh hãy tấn công ngay sau đó!”
Họ bắt đầu giao tiếp bằng ánh mắt, như thể không cần lời nói. Một sự hòa hợp kỳ lạ xuất hiện giữa họ, sức mạnh của họ kết nối như một dòng chảy. Tiêu Vân cảm nhận được sự tự tin lan tỏa trong lòng.
“Giờ!” Hạ Thiên hét lên, ánh sáng từ tay cô bùng nổ, khiến sinh vật bối rối. Tiêu Vân không chần chừ, lao vào tấn công với tất cả sức mạnh. Anh phóng một cú đấm mạnh mẽ, cảm nhận được sức mạnh từ Mộng Giới chảy qua cơ thể.Nhưng sinh vật đã kịp phản ứng. Nó lùi lại, gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Tiêu Vân. “Không thể để nó chạy trốn!” Hạ Thiên hét lên, ánh sáng từ tay cô như một lưới chặt chẽ, không cho sinh vật có cơ hội thoát thân.
“Để tôi!” Tiêu Vân quyết định, anh tập trung năng lượng, chuẩn bị cho cú tấn công quyết định. Mọi cảm xúc dâng trào, anh nhận ra rằng đây không chỉ là một cuộc chiến, mà còn là cuộc chiến của niềm tin và tình bạn.
“Giờ!” Tiêu Vân hét lên, sử dụng sức mạnh không gian để dịch chuyển vào vị trí của sinh vật. Anh tập trung toàn bộ sức mạnh vào cú đấm cuối cùng, đâm thẳng vào trái tim nó.
Cú đấm mạnh mẽ vỡ tan không khí, sinh vật gầm lên một tiếng thảm thiết rồi ngã gục xuống đất, hơi thở dần yếu đi. Tiêu Vân thở hổn hển, cảm giác tự hào tràn ngập trong lòng.
“Chúng ta đã làm được!” Hạ Thiên mỉm cười, ánh sáng từ tay cô bắt đầu dịu lại. “Nhưng hãy cẩn thận, có thể còn nhiều kẻ khác đang ẩn nấp.”
Tiêu Vân gật đầu, vừa mới thở phào một hơi thì một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía xa. Một bóng người xuất hiện, mái tóc bạc trắng, ánh mắt sắc lạnh. Đường Tử Vân.
“Thật ấn tượng,” hắn nói, giọng điệu châm biếm. “Nhưng các người không thể thoát khỏi số phận của mình.”
“Hắn không thể ngăn cản chúng ta!” Tiêu Vân đáp, sự quyết tâm lại bùng lên trong lòng. “Chúng ta sẽ không dừng lại.”
Đường Tử Vân bước tới, nụ cười trên môi hắn ngày càng tươi hơn, như thể đang thưởng thức một vở kịch. “Thế thì hãy xem các người có thể đi được bao xa.”
“Chúng ta sẽ chiến đấu,” Hạ Thiên nói, ánh sáng từ tay cô lại bùng lên, chuẩn bị cho cuộc chiến mới.
“Chắc chắn rồi,” Tiêu Vân khẳng định, sức mạnh trong lòng anh dâng trào. “Nhưng chúng ta không chỉ chiến đấu vì bản thân. Chúng ta chiến đấu cho tất cả những người bị áp bức.”
“Thật ngây thơ,” Đường Tử Vân cười lớn, đôi mắt hắn lóe lên sự tàn nhẫn. “Hãy chờ xem, bóng tối sẽ nuốt chửng tất cả.”
Cảm giác hồi hộp trỗi dậy trong lòng Tiêu Vân. Hắn là một mối đe dọa, và cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Họ sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, và những bí mật vẫn đang chờ được khám phá. Hành trình của họ chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu những khó khăn chờ đón.