Mộng Giới Thần Thoại

Chương 3: Lời triệu hồi từ Mộng Giới

Hạ Thiên đứng trước một bức tường đá cổ xưa, nơi những ký hiệu bí ẩn khắc sâu vào mặt đá. Cô đưa tay sờ vào những hình vẽ, cảm nhận được hơi ấm kỳ lạ như từ một nguồn năng lượng nào đó phát ra. Tiêu Vân đứng bên cạnh, ánh mắt chăm chú quan sát. Họ đã theo dấu những manh mối dẫn đến Mộng Giới, nơi được cho là chứa đựng sức mạnh cổ xưa.

“Ngươi nghĩ rằng những ký hiệu này có ý nghĩa gì không?” Hạ Thiên hỏi, nét mặt cô thể hiện sự tò mò.

“Có thể là một loại ngôn ngữ cổ, hoặc một dạng triệu hồi,” Tiêu Vân trả lời, tay anh lướt qua bề mặt của bức tường. “Chúng ta cần tìm hiểu kỹ hơn.”

Hạ Thiên gật đầu, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm. “Chúng ta không thể chậm trễ. Thế lực của Đường Tử Vân đang lớn mạnh từng ngày.”

“Phải,” Tiêu Vân đồng ý. “Nhưng chúng ta cần phải có đồng minh. Nếu không, khó lòng đối mặt với hắn.”

Chưa kịp hoàn thành câu, một tiếng bước chân vang lên. Vương Bảo xuất hiện, dáng vẻ cứng rắn cùng ánh mắt nghiêm nghị. “Hai người đang tìm kiếm điều gì?” Ông hỏi, giọng nói trầm ấm.

“Chúng tôi đang tìm hiểu về Mộng Giới,” Tiêu Vân đáp, không giấu được sự kính trọng trong ánh mắt.

Vương Bảo tiến lại gần, ánh mắt ông dò xét. “Mộng Giới không phải nơi đơn giản. Nó chứa đựng sức mạnh mà người bình thường không thể kiểm soát. Các người có chắc chắn muốn tìm hiểu không?”

“Chúng tôi không thể đứng yên khi thế lực hắc ám đang trỗi dậy,” Hạ Thiên khẳng định, giọng nói mạnh mẽ.

“Rất tốt,” Vương Bảo cười nhẹ. “Tôi sẽ giúp các người. Nhưng trước tiên, hãy hiểu rằng sức mạnh không chỉ đến từ khả năng mà còn từ sự chuẩn bị tâm lý.”

Tiêu Vân và Hạ Thiên nhìn nhau, họ biết rằng đây sẽ là một hành trình đầy thử thách. “Ông có thể cho chúng tôi biết thêm về cuộc chiến sắp tới không?” Tiêu Vân hỏi.

“Đường Tử Vân không chỉ đơn thuần là một kẻ thù. Hắn đang tìm cách triệu hồi Cổ Thần, một sức mạnh đáng sợ từ Mộng Giới. Nếu hắn thành công, mọi thứ sẽ bị hủy diệt,” Vương Bảo nói, giọng ông trở nên nghiêm túc.

“Cổ Thần?” Hạ Thiên nhíu mày. “Hắn là ai?”

“Là một trong những vị thần cổ xưa, bị phong ấn từ hàng ngàn năm trước. Hắn có sức mạnh điều khiển nguyên tố đất, có khả năng tạo ra động đất và biến đổi địa hình. Hắn sẽ không ngừng lại cho đến khi đạt được mục tiêu của mình,” Vương Bảo giải thích.

“Vậy chúng ta phải làm gì?” Tiêu Vân hỏi, lòng dâng lên sự lo lắng.

“Chúng ta cần tìm kiếm các cổ vật để ngăn chặn hắn. Những cổ vật này có thể giúp các người kết nối với sức mạnh từ Mộng Giới, nhưng cũng phải cẩn thận, vì không phải ai cũng có thể kiểm soát được chúng,” Vương Bảo nhấn mạnh.

“Ông biết chúng ở đâu không?” Hạ Thiên hỏi, ánh mắt cô đầy hy vọng.

“Có một nơi,” Vương Bảo đáp, “Nhưng nó được bảo vệ bởi những sinh vật mạnh mẽ. Chỉ những ai thực sự kiên cường mới có thể vượt qua.”“Chúng tôi sẵn sàng,” Tiêu Vân khẳng định, quyết tâm trong lòng. “Chúng tôi sẽ không từ bỏ.”

Vương Bảo mỉm cười. “Tốt. Hãy chuẩn bị. Chúng ta sẽ lên đường ngay.”

***

Hành trình dẫn họ đến một khu rừng rậm rạp, nơi cây cối mọc um tùm, ánh sáng mặt trời không thể len lỏi qua những tán lá dày đặc. Họ di chuyển cẩn thận, mỗi bước đi đều tính toán kỹ lưỡng. Tiêu Vân cảm nhận được sự hiện diện của điều gì đó không bình thường.

“Có điều gì đó ở đây,” anh thì thầm, ánh mắt quét quanh.

“Cẩn thận!” Hạ Thiên cảnh báo, ánh sáng từ tay cô bắt đầu tỏa ra, tạo thành những hình ảnh ảo giác xung quanh họ.

Đột nhiên, một tiếng gầm vang lên từ sâu trong rừng. Một sinh vật khổng lồ xuất hiện, lông lá rậm rạp, đôi mắt đỏ rực như lửa. Tiêu Vân cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Chúng ta phải chiến đấu!”

“Để tôi tạo ra ảo ảnh, anh tấn công từ phía bên trái!” Hạ Thiên chỉ đạo, sự bình tĩnh của cô khiến Tiêu Vân cảm thấy yên tâm hơn.

“Được!” Tiêu Vân gật đầu, lòng quyết tâm trỗi dậy. Anh tập trung sức mạnh nguyên tố không gian, chuẩn bị cho đòn tấn công.

Hạ Thiên bắt đầu di chuyển, ánh sáng từ tay cô biến thành những hình ảnh lung linh, khiến sinh vật kia bối rối. Tiêu Vân tranh thủ thời gian đó, lao về phía trước, nhắm thẳng vào mục tiêu.

“Giờ!” Hạ Thiên hét lên, ánh sáng từ tay cô bùng nổ, làm cho sinh vật ngẩn ra.

Với một cú đâm mạnh mẽ, Tiêu Vân chạm vào cơ thể khổng lồ của sinh vật. Tuy nhiên, nó không dễ dàng bị đánh bại. Sinh vật gầm lên, quật mạnh một chiếc vuốt về phía anh. Tiêu Vân nhanh chóng dịch chuyển, né tránh được đòn tấn công nhưng không thể không cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập.

“Đừng để nó tiếp cận!” Hạ Thiên nhắc nhở, ánh sáng từ tay cô như một bức tường kiên cố, giữ sinh vật lại.

“Chúng ta cần phối hợp!” Tiêu Vân hét lên, cảm giác áp lực đè nặng lên vai. “Hãy tấn công vào điểm yếu của nó!”

Hạ Thiên gật đầu, ánh mắt cô sáng rực. “Tôi sẽ tạo ra ảo ảnh để đánh lạc hướng nó, còn anh sẽ tấn công.”

Tâm trí Tiêu Vân trở nên sáng suốt hơn bao giờ hết. Anh cảm nhận được sự hòa hợp giữa hai người, sức mạnh của họ kết nối như một dòng chảy. Họ không chỉ là đồng minh, mà còn là những chiến hữu thực sự.

“Giờ!” Anh lại hét lên, lao vào cuộc chiến với quyết tâm không gì có thể lay chuyển. Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng, nhưng không gì có thể ngăn cản họ.

Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, và không ai biết rằng, chỉ một quyết định sai lầm có thể khiến mọi thứ sụp đổ. Những bí mật trong bóng tối đang chờ đợi được khám phá, và Tiêu Vân biết rằng, hành trình của họ mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn