Hạ Thiên ngồi bên bờ suối, ánh mắt dõi theo dòng nước chảy. Tâm trí cô vẫn còn lưu luyến về cuộc chiến vừa qua. Tiêu Vân đứng gần đó, ánh mắt hướng về phía xa xăm, như thể đang tìm kiếm điều gì đó trong bóng tối của quá khứ.
“Anh đang nghĩ gì vậy?” Hạ Thiên hỏi, phá vỡ không gian tĩnh lặng.
“Về cha mình,” Tiêu Vân trả lời, giọng trầm lắng. “Tôi không biết nhiều về ông. Chỉ biết rằng ông đã từng là một người mạnh mẽ.”
Hạ Thiên gật đầu, cảm nhận được nỗi trăn trở trong lòng Tiêu Vân. “Có thể chúng ta nên tìm hiểu thêm về ông. Biết đâu có những manh mối quan trọng.”
“Có thể,” Tiêu Vân đồng ý, nhưng ánh mắt anh vẫn ngập tràn sự hoài nghi. “Tôi chỉ sợ rằng quá khứ sẽ mang đến những nỗi đau không thể chấp nhận.”
“Nỗi đau nào cũng có lý do của nó,” Hạ Thiên nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên định. “Nếu không đối mặt, chúng ta sẽ không bao giờ tìm thấy sự thật.”
Tiêu Vân im lặng, sự mâu thuẫn trong lòng anh nổi lên. Anh muốn tìm hiểu, nhưng đồng thời cũng sợ hãi trước những gì có thể xảy ra. Cuối cùng, anh hít một hơi thật sâu. “Được rồi, chúng ta sẽ tìm hiểu.”
Họ quyết định đến thăm một ngôi làng cổ, nơi cha của Tiêu Vân từng sống. Hạ Thiên dẫn đường, đôi mắt sáng rực đầy quyết tâm. Khi đến nơi, không khí im lặng bao trùm, những ngôi nhà xập xệ như đang lắng nghe từng bước chân của họ.
“Có vẻ như nơi này đã bị lãng quên,” Tiêu Vân nhận xét, ánh mắt anh lướt qua những bức tường đã mục nát.
“Đừng để vẻ bề ngoài đánh lừa,” Hạ Thiên nói, “Còn rất nhiều điều ẩn chứa bên trong.”
Họ đi sâu vào trong làng, tìm kiếm dấu vết của cha Tiêu Vân. Một người phụ nữ lớn tuổi xuất hiện, ánh mắt bà như chứa đựng cả một câu chuyện. Bà nhìn Tiêu Vân với vẻ tò mò, rồi chậm rãi tiến lại gần.
“Cậu có phải là con của Tiêu Hạo không?” bà hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng có chút run rẩy.
Tiêu Vân gật đầu, cảm giác như có một sợi dây vô hình kéo anh lại gần bà. “Bà biết ông ấy?”
“Biết chứ,” bà đáp, ánh mắt bỗng trĩu nặng. “Ông ấy là một người tốt. Nhưng... đã có chuyện xảy ra.”
“Chuyện gì?” Tiêu Vân hỏi, lòng dâng lên sự hồi hộp.
“Có những thế lực không muốn ông ấy tồn tại,” bà nói, giọng bà trở nên căng thẳng. “Họ đã làm điều gì đó khủng khiếp.”“Khủng khiếp như thế nào?” Hạ Thiên chen vào, cảm giác như câu chuyện đang dẫn dắt họ vào một mê cung.
“Ông ấy đã phát hiện ra một bí mật. Một bí mật có thể thay đổi cả thế giới này,” bà nói, ánh mắt bà nhìn Tiêu Vân như đang truyền tải một thông điệp sâu sắc.
“Bí mật gì?” Tiêu Vân khẩn trương hỏi.
“Điều đó... tôi không thể nói. Chỉ có thể bảo cậu hãy cẩn thận. Có những bóng tối vẫn đang rình rập.” Bà nhìn quanh, như thể sợ có ai đó nghe thấy.
Tiêu Vân cảm thấy như có một lớp sương mù dày đặc bao phủ tâm trí mình. Những câu hỏi không ngừng hiện lên. Cha anh đã làm gì? Tại sao lại có những thế lực muốn tiêu diệt ông?
“Cảm ơn bà,” Tiêu Vân nói, nhưng trong lòng anh vẫn còn quá nhiều điều chưa rõ ràng.
Khi rời khỏi ngôi làng, bầu không khí càng thêm nặng nề. Hạ Thiên đi bên cạnh, nhưng ánh mắt cô dường như đang hướng về một điều gì đó xa xăm. “Anh có cảm thấy... có điều gì đó đang chờ đợi chúng ta không?” cô hỏi.
“Có lẽ,” Tiêu Vân đáp, “Nhưng giờ chúng ta cần phải tìm hiểu rõ hơn về bí mật đó.”
Khi họ quay lại, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước mắt. Đường Tử Vân, với nụ cười lạnh lẽo, đứng chờ sẵn. “Thật thú vị khi thấy các ngươi đã tìm được một số thông tin,” hắn nói, giọng điệu đầy mỉa mai.
Tiêu Vân ngay lập tức cảm thấy sự căng thẳng trong không khí. “Tại sao ngươi lại ở đây?” anh hỏi.
“Ta chỉ đến để nhắc nhở các ngươi rằng quá khứ luôn có cách tìm đến chúng ta,” Đường Tử Vân nói, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Và sẽ không có cách nào thoát khỏi những gì đã xảy ra.”
Hạ Thiên nắm chặt tay, ánh sáng từ tay cô lại bùng lên. “Chúng ta sẽ không để ngươi làm hại bất kỳ ai nữa!”
“Thật đáng tiếc, nhưng các ngươi đang ở sai bên,” Đường Tử Vân cười, tiếng cười vang vọng như tiếng vỡ của một chiếc gương.
“Chúng ta sẽ thấy ai là người sai,” Tiêu Vân nói, lòng anh dâng lên quyết tâm.
Đường Tử Vân lùi lại, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi họ. “Chờ xem, bóng tối sẽ đến. Và khi nó đến, các ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngốc nghếch này.”
Khi hắn biến mất, không khí xung quanh dường như nặng nề hơn. Tiêu Vân và Hạ Thiên nhìn nhau, một cảm giác hồi hộp lướt qua. Họ biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu. Những bí mật từ quá khứ đang chờ đợi để được khám phá, và bóng tối từ Đường Tử Vân vẫn đang rình rập.