Sương mù trong Làng Dưới Đáy Vực vây lấy bốn người như một lớp khăn lạnh lẽo. Trước mặt họ, cánh cổng gỗ mục nát của làng khẽ hé, để lộ ánh sáng vàng nhạt lập lòe như sợi dây leo quấn quanh ký ức đã hoen rỉ. Genesis gửi một thông báo lạnh lùng vào tâm trí từng người: [Nhiệm vụ “Chữa Lành Ký Ức” bắt đầu. Tìm và giúp NPC “Ký Ức Gãy Vỡ” vượt qua nỗi đau quá khứ. Mỗi thành viên đều có thể ảnh hưởng kết cục. Cảnh báo: Quái vật cảm xúc đang xâm nhập.]
IronTank đi đầu, tấm khiên lớn đẩy sương sang hai bên. Dưới chân anh, nền đá sụt lún, lổn nhổn dấu vết của cuộc chiến xưa. Tô Kỳ len lỏi phía sau, mắt đảo quanh, ngón tay sờ lên chuỗi ngọc tàng hình. ZeroBlaze trầm ngâm, một tay đặt lên chuôi kiếm, mắt sắc như quét qua từng mảng tối.
Lâm Đan bước cuối cùng, bàn tay bám lấy trượng Ánh Sáng. Mỗi bước chân, cô cảm nhận rõ nhịp đập của chính mình – vừa mong đợi, vừa thấp thỏm. Trong không khí, cảm giác đau thương như quấn lấy, nặng trĩu đến nghẹt thở.
Đột ngột, Genesis hiển thị bản đồ ảo trước mắt nhóm: một chấm sáng nhỏ ở giữa làng, ký hiệu cho NPC “Ký Ức Gãy Vỡ”. Bên cạnh đó là ba vệt đỏ nhấp nháy, hình thù vặn vẹo – cảnh báo về quái vật cảm xúc.
Tô Kỳ khẽ huýt sáo: “Nhìn bản đồ như mê cung, có khi nào NPC này chính là mồi nhử không?”
IronTank cười lớn, nhưng tiếng cười vang lên lại lạc lõng giữa làng hoang: “Có tôi đây, mồi nhử nào cũng thành sắt vụn.”
ZeroBlaze liếc sang Lâm Đan: “Cậu ổn chứ?”
“Ổn,” Lâm Đan đáp nhỏ, mắt vẫn dán vào điểm sáng trên bản đồ. “Nhưng hãy cẩn thận. Genesis không bao giờ cho không thứ gì.”
Họ lặng lẽ tiến sâu vào làng. Hai bên đường, những căn nhà đổ nát, mái ngói vỡ nát, vách tường đầy vết xước như móng vuốt cào. Từ xa, tiếng nức nở vang vọng, trộn lẫn tiếng gió như lời thì thầm của người đã khuất.
Tô Kỳ vung tay, kích hoạt “Tàng hình tuyệt đối”, biến mất khỏi tầm mắt. IronTank giơ khiên, ZeroBlaze sẵn sàng kiếm trong tay. Lâm Đan rảo bước, mắt khép hờ, cảm nhận luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Một bóng người nhỏ thó ngồi co ro dưới gốc cây cổ thụ giữa làng. Cậu bé NPC, mái tóc bạc xõa rối, khuôn mặt lem luốc, đôi mắt trống rỗng nhìn ra khoảng không. Bên cạnh là một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, nắp hé mở, bên trong lấp lánh những mảnh gương vỡ vụn.
Lâm Đan tiến lại gần, khẽ quỳ xuống. “Em tên gì?”
Cậu bé không đáp, chỉ ôm chặt chiếc hộp, bàn tay run rẩy. Đột nhiên, trên đầu cậu hiện ra một dải chữ: [NPC “Ký Ức Gãy Vỡ” – Trạng thái: Đau buồn cực độ.]
ZeroBlaze nhíu mày: “Hệ thống không ghi tên, chỉ gọi là ‘Ký Ức Gãy Vỡ’… Lạ thật.”
Tô Kỳ hiện hình ngay phía sau, thì thầm: “Em kiểm tra rồi, không thấy bẫy. Nhưng quanh đây có gì đó không ổn. Cảm xúc tiêu cực dày đặc quá.”
IronTank nhẹ nhàng đặt khiên xuống, ngồi xổm cạnh cậu bé: “Nhóc, có chuyện gì buồn à? Kể cho chú nghe với?”
Cậu bé vẫn im lặng, nước mắt chảy dài xuống má. Bỗng nhiên, không gian xung quanh bốn người nhòe đi, những mảng ký ức vụn vỡ như sóng tràn vào tâm trí họ.
[Chú thích hệ thống: “Quái vật cảm xúc” đã xâm nhập – Bước đầu tiên để chữa lành, phải tiếp cận nỗi đau gốc rễ.]
Lâm Đan nhắm mắt, vận dụng “Vầng Chữa Lành Vĩnh Cửu”. Một vầng sáng lan tỏa nhẹ quanh nhóm, giảm bớt áp lực tâm lý, nhưng ký ức vẫn tràn về: tiếng la hét, bóng người ngã gục, những mảnh ký ức đan xen giữa thực và ảo.
Bất ngờ, mặt đất dưới chân rung chuyển. Từ bóng tối, một hình hài kỳ quái trồi lên: cơ thể lốm đốm sắc đỏ, đôi mắt to bè phủ màn sương, miệng há rộng đến tận mang tai, phát ra tiếng khóc không dứt. Trên đầu nó, một dòng chữ đỏ rực: [Quái vật cảm xúc – “Nỗi Sợ Bị Bỏ Rơi” – Cấp độ: Hiểm họa.]
IronTank bật dậy, chắn trước mặt mọi người: “Cả đội vào vị trí!”
ZeroBlaze lao lên, kiếm ánh tím xé toạc không khí, chém thẳng vào quái vật. Lưỡi kiếm chỉ để lại một vết xước mờ trên da nó, rồi làn da tự liền lại như chưa từng bị tổn thương.
“Không tác dụng!” ZeroBlaze lùi lại, thở gấp. “Nó hồi phục tức thì.”
Tô Kỳ nhảy lên mái nhà, kích hoạt “Sao Chép Kỹ Năng”, chạm nhẹ vào vai IronTank rồi biến mất. “Em sẽ thử tấn công từ phía sau!”
Lâm Đan chăm chú nhìn quái vật. Từ nó, từng luồng khí lạnh dày đặc phả ra, quấn lấy mọi người, thì thầm vào tai những câu nói xé lòng: “Ngươi không ai cần… Ngươi mãi mãi cô đơn…”
Cô siết trượng, thì thầm: “Đây là nỗi sợ của NPC – cũng là nỗi sợ của chúng ta.”
Genesis nhắc nhở: [Chỉ khi chữa lành ký ức cho NPC, quái vật cảm xúc mới yếu đi.]
IronTank gồng mình, giơ khiên chắn trước, chịu đựng từng đợt sóng cảm xúc tấn công. “DawnHealer, nhóc này cần cậu!”
Lâm Đan đặt trượng xuống, ngồi đối diện cậu bé. “Em có muốn kể cho chị nghe không? Chị ở đây rồi, không ai bỏ em đâu.”
Cậu bé nhìn cô, đôi mắt long lanh nước. Chiếc hộp gỗ trong tay run lên, một mảnh gương rơi ra, lóe sáng giữa đất bẩn.
“Đây… là ký ức của em…” Giọng cậu bé nhỏ như tiếng gió.
Một cảnh tượng hiện lên trong đầu Lâm Đan: cậu bé chơi đùa giữa làng cùng bạn bè, rồi đột ngột, lửa cháy, tiếng người la hét, tất cả biến mất. Cậu bé bị bỏ lại, chỉ còn chiếc hộp ôm vào lòng.
Nỗi đau dội về, kéo theo cảm giác bất lực, trống rỗng.
Lâm Đan run rẩy đưa tay chạm vào mảnh gương, thì thầm: “Giải Phóng Ký Ức.”
Một làn sáng dịu dàng lan ra từ tay cô, bao lấy cậu bé. Ký ức dần hiện rõ: tiếng cười, những vòng tay, rồi vụt tắt, chỉ còn lại cô độc.
Cậu bé bật khóc nức nở, ôm chặt lấy cô.
Bên ngoài, quái vật cảm xúc gào lên, thân hình vặn vẹo, một phần cơ thể bắt đầu tan chảy thành khói xám.
ZeroBlaze không bỏ lỡ cơ hội, lao tới, tung ra chiêu “Phá Giới”. Lưỡi kiếm chém xuyên lớp phòng ngự, để lại vết rách sâu trên thân quái vật. Nó gào lên, lùi lại mấy bước.
IronTank gầm lớn: “Tiếp tục đi, DawnHealer! Nó yếu rồi!”
Tô Kỳ từ trên cao lao xuống, mượn sức IronTank, tung một cú “Sao Chép Kỹ Năng” – Khiên Phản Lực – đánh bật một phần cơ thể quái vật về phía tường làng.
Lâm Đan nhìn cậu bé, dịu dàng: “Em có muốn nhớ lại những điều tốt đẹp không? Dù đau, chị sẽ ở đây cùng em.”Cậu bé ngẩng đầu, đôi mắt long lanh: “Em… sợ lắm. Nhưng em không muốn quên.”
Cô mỉm cười: “Chỉ khi dám đối diện, ký ức mới trở thành sức mạnh.”
Cô kích hoạt “Giải Phóng Ký Ức” lần nữa. Những mảnh gương trong hộp tỏa sáng, từng ký ức nhỏ vụn ghép lại thành hình ảnh hoàn chỉnh: một gia đình hạnh phúc, bạn bè sát cánh, rồi biến cố ập đến. Nhưng ở giữa tất cả, vẫn còn ánh sáng – tình thương không mất đi.
Cậu bé nức nở, nhưng dần bình tĩnh lại, bàn tay nắm lấy tay cô thật chặt.
Genesis thông báo: [NPC “Ký Ức Gãy Vỡ” đã tiến vào giai đoạn chấp nhận. Quái vật cảm xúc suy yếu 50%.]
Quái vật giờ chỉ còn một nửa kích thước, tiếng gào thét hóa thành tiếng r*n r* ai oán. Nó lao về phía Lâm Đan, đôi mắt đỏ ngầu, miệng há rộng định nuốt trọn cô.
IronTank quát lớn, dùng “Địa Chấn Hộ Vệ” tạo vòng bảo hộ quanh Lâm Đan và cậu bé. Tô Kỳ tàng hình, lẻn ra phía sau, dùng dao găm tấn công liên tục vào điểm yếu lộ ra sau lưng quái vật.
ZeroBlaze không ngừng chém xả, lửa phép cháy rực trên kiếm, từng đòn đánh như hòa vào nhịp tim của cả nhóm.
Lâm Đan vẫn giữ chặt tay cậu bé, nhẹ nhàng nói: “Em không một mình đâu. Chị và mọi người ở đây với em.”
Cậu bé ngẩng lên, đôi mắt lần đầu ánh lên tia sáng: “Em… muốn sống tiếp. Em muốn nhớ về họ, dù đau.”
Vầng sáng từ trượng Ánh Sáng rực rỡ hơn, bao trùm cả làng. Những mảnh ký ức vụn vỡ bay lên, ghép lại thành hình ảnh đẹp đẽ, ôm lấy cậu bé.
Genesis báo: [NPC “Ký Ức Gãy Vỡ” đã chữa lành. Quái vật cảm xúc tiến vào trạng thái tan rã.]
Quái vật rú lên một tiếng cuối, rồi tan thành hàng trăm sợi khói trắng, hòa vào không trung. Trên nền đất, chỉ còn lại một viên ngọc sáng tím – phần thưởng hệ thống.
Tô Kỳ nhảy phắt xuống, nhặt viên ngọc đưa cho Lâm Đan: “Nhờ chị mà em không bị nó nuốt mất cái tai rồi đó!”
IronTank cười vang: “Nhóc con này, giỏi lắm. Chữa lành kiểu gì mà quái vật cũng phải bỏ chạy.”
ZeroBlaze thở phào, nhìn Lâm Đan, ánh mắt dịu lại: “Khả năng của cậu… thực sự đặc biệt.”
Lâm Đan mỉm cười, bàn tay vẫn nắm lấy tay cậu bé. Cô cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong lòng – không chỉ cứu NPC, mà còn phần nào chữa lành cho chính mình.
Genesis gửi thông báo: [Chúc mừng nhóm DawnHealer hoàn thành nhiệm vụ “Chữa Lành Ký Ức” đầu tiên. Mỗi thành viên nhận: +1 điểm thiện cảm hệ thống, +1 kỹ năng đặc biệt, mở khóa hòm phần thưởng “Ký Ức Lành Lặn”.]
Cậu bé NPC đứng dậy, đôi mắt lấp lánh nước. “Cảm ơn mọi người… Nếu không có các anh chị, em đã mãi mãi kẹt lại trong nỗi sợ. Em sẽ trở thành người dẫn đường, giúp các anh chị tìm bí mật sâu hơn của làng này.”
Một con đường nhỏ hé mở phía sau gốc cây, ánh sáng tím dẫn sâu vào lòng làng.
IronTank vỗ vai cậu bé: “Em dũng cảm lắm. Dẫn đường đi, cả nhóm theo sau.”
Tô Kỳ lém lỉnh: “Nhóc này còn biết làm hướng dẫn viên nữa, lời quá ha!”
ZeroBlaze trầm giọng: “Đừng chủ quan, nhiệm vụ này mới chỉ bắt đầu.”
Cả nhóm tiến vào con đường sáng tím, không khí loãng dần, cảm giác nặng nề cũng nhẹ đi. Lâm Đan đi bên cạnh cậu bé, lòng chợt dịu lại. Nhìn bạn đồng hành, cô nhận ra mỗi người đều đã thay đổi chút ít – ánh mắt bớt đi sự dè chừng, nụ cười chân thành hơn.
Tới cuối đường, một cánh cổng đá hiện ra, trên mặt khắc những ký hiệu lạ. Genesis xuất hiện, giọng vang vọng: [Chào mừng đến với “Phòng Ký Ức Bị Phong Ấn”. Để mở cánh cửa tiếp theo, mỗi người phải đối diện một phần ký ức chưa lành của chính mình. Cảnh báo: Quái vật cảm xúc sẽ tiến hóa theo nỗi đau riêng từng người.]
Tô Kỳ thở dài, giọng bỡn cợt nhưng bàn tay siết chặt: “Chơi kiểu này không vui đâu nha, Genesis.”
IronTank khoanh tay, mặt trầm tư: “Chỉ cần cả nhóm cùng nhau, tôi không sợ gì hết.”
ZeroBlaze nhìn cánh cổng, ánh mắt vụt qua một tia lo lắng. “Chúng ta không thể quay đầu nữa rồi.”
Lâm Đan chạm vào ký hiệu trên cổng, cảm nhận luồng khí lạnh thấm vào tận xương. Trong mắt cô, ký ức về đêm mưa năm ấy – giây phút mất đi người thân, cảm giác bất lực, tội lỗi – lại hiện về, rõ ràng đến đau nhói. Cô rùng mình, nhưng không rút tay lại.
Genesis thông báo: [Kích hoạt thử thách cá nhân. Chuẩn bị đối diện ký ức đau thương.]
Tô Kỳ bỗng im bặt, đôi mắt dao động, miệng lẩm bẩm: “Đừng mà… Đừng bỏ em lại nữa…”
IronTank nắm vai cô, giọng dịu lại: “Có chú ở đây, không ai bỏ nhóc đâu.”
ZeroBlaze siết chặt kiếm, ánh mắt tối lại. Một bóng người cao lớn, khuôn mặt mờ nhòe xuất hiện phía sau anh – ký ức về người thầy cũ, về sự phản bội, thất bại, gánh nặng danh dự đè nặng lên vai.
Lâm Đan hít sâu, cảm nhận sức mạnh từ đồng đội. Cô lặng lẽ nói: “Chúng ta đã giúp NPC đối diện nỗi đau, giờ đến lượt chính mình. Đừng quên, dù ký ức có đau thế nào, chúng ta vẫn còn nhau.”
Genesis lặng lẽ gửi dòng nhắc nhở cuối: [Nỗi đau là khóa, nhưng cũng là chìa. Cửa sẽ chỉ mở khi các ngươi dám đối diện chính mình.]
Trong khoảnh khắc, cả bốn người đứng trước cánh cổng đá, mỗi người đều cảm nhận rõ sự tồn tại của bóng tối và ánh sáng trong lòng mình. Từ xa, tiếng chân ai đó vọng lại – tiếng bước chân rất nhẹ, nhưng mang theo hơi lạnh của sự đe dọa.
Tô Kỳ ngẩng lên, nheo mắt: “Có ai đó đang tới…”
IronTank giơ khiên, ZeroBlaze rút kiếm, Lâm Đan siết trượng. Trên giao diện, một ký hiệu lạ xuất hiện – bóng của NightCrow lướt qua, rồi biến mất trong làn sương.
Genesis thì thầm: [Thử thách kế tiếp bắt đầu. Sẵn sàng.]
Cánh cổng đá hé mở, bóng tối ùa ra, nuốt chửng từng người một. Chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp, nhịp tim dồn dập và lời hứa sẽ không bỏ rơi nhau – dù phía trước là gì.
Phía sau, viên ngọc sáng tím trong tay Lâm Đan khẽ rung lên, ánh sáng yếu ớt, như một linh cảm về thử thách còn dài – và một bí ẩn mới đang chờ đợi, khi cánh cửa ký ức thực sự được mở ra.