Mở Khóa Bí Ẩn Server

Chương 5: Trịnh Long

Không gian lập lòe giữa ánh sáng tím của viên ngọc và màn đêm nén chặt, từng người dần lấy lại ý thức sau khi bị cuốn vào bóng tối. Lâm Đan mở mắt đầu tiên. Dưới chân cô là nền đá lạnh, xung quanh là vách tường phủ rêu, không gian khép kín như lòng giếng sâu. Giao diện hiện lên một dòng đỏ: [Phòng Ký Ức Bị Phong Ấn – Giai đoạn 1: Đối diện nỗi đau].

ZeroBlaze chống kiếm đứng dậy, mắt đảo quanh dò xét. Tô Kỳ ngồi thụp xuống, hai tay ôm gối, gương mặt căng thẳng. IronTank lồm cồm bò dậy, râu ria xù lên, ánh mắt vẫn giữ nét hóm hỉnh dù có chút bối rối.

Một âm thanh trầm vang lên, như từ dưới lòng đất vọng lại: “Các ngươi đã sẵn sàng chưa?”

Genesis xuất hiện, hình ảnh lập lòe trên không trung, chất giọng vô cảm nhưng lạnh đến sống lưng: [Thử thách cá nhân bắt đầu. Chỉ khi đối diện ký ức đau thương, các ngươi mới tìm được chìa khóa mở cổng.]

ZeroBlaze lặng lẽ nhìn vào bóng mình in trên vách. Bóng đó bỗng tách ra, hóa thành hình người – cao lớn, khuôn mặt mờ nhòe, đôi mắt tối như vực sâu. Hàn Kiệt không giấu nổi sự căng cứng trong hàm. Anh siết chặt cán kiếm, giọng khàn: “Lại là ông…”

Lâm Đan khẽ chạm vào vai anh: “Nếu anh muốn, tôi sẽ ở ngay sau lưng.”

ZeroBlaze không trả lời, chỉ gật nhẹ. Bóng tối quanh anh dày lên, tiếng gầm trầm đục vang vọng: “Mày chỉ là kẻ thất bại. Mày có tư cách gì để bảo vệ ai?”

Cùng lúc đó, Tô Kỳ rúm người, môi mím chặt. Trước mặt cô, một hình bóng nhỏ hơn hiện ra – gương mặt trẻ con, đôi mắt to tròn, nhưng trống rỗng. Bóng ấy thì thầm: “Chị đã bỏ em lại. Em sợ lắm. Chị sẽ lại đi nữa phải không?”

Tô Kỳ run rẩy, lùi sát vào góc. IronTank đặt tay lên vai cô, giọng trầm vững: “Không ai bỏ em đâu. Nhìn chú này, chú còn chưa bỏ chạy mà!”

Tô Kỳ ngẩng lên, ánh mắt lay động giữa nỗi sợ và tia tin cậy. Cô thì thào: “Chú đừng đi đâu đấy. Đừng giống mẹ em…”

IronTank cười lớn, tiếng cười vang vọng cả căn phòng: “Chú mà đi thì ai đỡ đạn cho tụi con chứ? Yên tâm, chú còn đây.”

Ngay lúc đó, phía IronTank, một hình bóng khác xuất hiện – cao lớn, mặc quân phục, khuôn mặt phủ bóng. Hình bóng ấy nhìn anh, ánh mắt nghiêm khắc: “Anh tưởng mình là ai mà nghĩ có thể bảo vệ tất cả? Lần trước, anh đã thất bại rồi.”

IronTank cứng người, đôi vai rộng run nhẹ. Đôi mắt anh tối lại, nhưng vẫn giữ nụ cười gượng. Lâm Đan nhìn anh, cảm nhận được sự day dứt sau vẻ ngoài thản nhiên.

Genesis nhắc lại: [Để vượt qua, các ngươi phải thừa nhận nỗi đau và tha thứ cho chính mình.]

Không khí đặc quánh lại, mọi người chìm trong ký ức riêng. Lâm Đan nhắm mắt, tập trung ý niệm, cảm nhận nhịp đập dồn dập trong lồng ngực. Một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy tay cô – hình bóng người thân cũ hiện về, đôi mắt đầy ám ảnh: “Tại sao không cứu được tôi?”

Lâm Đan nuốt nghẹn, nỗi dằn vặt năm xưa ùa về như sóng dữ. Cô run rẩy, rồi thì thầm: “Em xin lỗi… Em đã cố hết sức rồi…”

Bên cạnh, ZeroBlaze nhắm mắt, hơi thở dồn dập. Anh nhìn thẳng vào bóng hình kia, giọng khàn đặc: “Tôi đã sai, tôi không mạnh như ông nghĩ. Nhưng tôi sẽ không trốn nữa.”

Tô Kỳ nước mắt lăn dài, cố đưa tay chạm vào hình bóng nhỏ bé: “Em không phải lỗi của chị. Chị sẽ không đi đâu hết. Chị sẽ ở đây.”

IronTank nhìn hình bóng người đồng đội cũ, ánh mắt đau đáu. Anh trầm ngâm, rồi bật cười: “Tôi không hoàn hảo. Nhưng tôi sẽ không để ai bị bỏ rơi thêm lần nào nữa.”

Ánh sáng yếu ớt từ viên ngọc trên tay Lâm Đan lan tỏa, dần quét sạch bóng tối quanh từng người. Genesis thông báo: [Giai đoạn 1 hoàn thành. Đã mở khóa “Ký ức đã lành”. Chuẩn bị chuyển sang phòng tiếp theo.]

Bức tường trước mặt rung chuyển, mở ra một hành lang sáng mờ. Cả nhóm bước vào, vai ai cũng nhẹ đi phần nào, nhưng ánh mắt đều đượm vẻ trầm tư.

IronTank là người bước ra đầu tiên. Anh vươn vai, quay lại nhìn cả nhóm, miệng nở nụ cười rộng như mặt trăng rằm: “Thấy chưa, chú bảo rồi mà. Khó cỡ nào cũng qua được hết!”

Tô Kỳ bĩu môi, nhưng khóe miệng cong lên: “Chú mà không ở đây chắc em khóc toáng lên rồi.”

ZeroBlaze thở dài, cất kiếm, giọng dịu đi thấy rõ: “Có lẽ chúng ta cần chú nhiều hơn mình nghĩ.”

Lâm Đan mỉm cười, ánh mắt lấp lánh biết ơn. “Cảm ơn anh, IronTank.”

IronTank khoát vai từng người, tiếng cười sảng khoái vang vọng: “Vậy thì từ nay, ai cần đỡ đạn cứ gọi chú. Ở ngoài đời chú cũng làm ‘xe tăng’ quen rồi!”

Hệ thống đột ngột hiện thông báo: [Chúc mừng! Người chơi IronTank đã gia nhập nhóm chính thức. Kích hoạt kỹ năng nhóm: “Địa Chấn Hộ Vệ” – tất cả thành viên nhận khiên bảo hộ tăng 20% kháng sát thương trong nhiệm vụ chữa lành.]

Dưới chân mỗi người hiện lên vòng sáng màu vàng cam, cảm giác ấm áp lan tỏa. Tô Kỳ reo lên: “Được buff rồi! Lần này chắc không ai dám bắt nạt bọn mình nữa đâu!”

ZeroBlaze nhếch môi: “Chưa chắc. Có khi càng đông lại càng dễ dính họa.”

IronTank vỗ ngực: “Dính gì thì dính, chú bảo vệ tới cùng. Cứ để chú lo phần nguy hiểm!”

Lâm Đan bật cười, lần đầu cảm nhận rõ rệt một cảm giác an toàn, dù biết phía trước còn nhiều thử thách.

Genesis xuất hiện, giọng đều đều: [Nhiệm vụ phụ: Bảo vệ làng đã hoàn thành. Thưởng: 5000 điểm kinh nghiệm, Rương Ký Ức (Sơ cấp), và danh hiệu “Người Chữa Lành Ký Ức”.]

Một chiếc rương nhỏ xuất hiện giữa hành lang. Tô Kỳ háo hức chạy tới, lục lọi rồi giơ lên một chiếc nhẫn bạc: “Cái này đẹp nha! Ai lấy?”

IronTank nháy mắt: “Để mấy đứa con gái đi, chú không hợp đeo nhẫn xinh xắn.”

ZeroBlaze lắc đầu: “Đưa cho DawnHealer đi, cô ấy là người duy trì kết nối của nhóm mà.”

Lâm Đan nhận chiếc nhẫn, cảm nhận dòng năng lượng nhẹ nhàng chảy qua tay. Giao diện hiện dòng chú thích: [Nhẫn Ký Ức: Tăng hiệu quả kỹ năng “Giải Phóng Ký Ức” 10%.]

Cô mỉm cười: “Cảm ơn mọi người.”

IronTank chống nạnh, cười ha hả: “Cảm ơn gì. Từ giờ cứ để chú đỡ hết đòn, mấy đứa chỉ việc lo phần phép thuật, kỹ năng gì thì bung ra hết!”

Genesis đột ngột chen vào: [Cảnh báo: Quái vật cảm xúc cấp độ hai xuất hiện. Tất cả thành viên sẵn sàng.]

Một tiếng gầm rền vang. Cuối hành lang, bóng đen khổng lồ lù lù xuất hiện – hình thù méo mó, đôi mắt đỏ rực, từng bước nện xuống đất rung chuyển. Trên đầu hiện rõ dòng chữ: [Ác Mộng Tích Tụ – Boss cấp trung.]

Tô Kỳ nắm chặt dao găm, bước lùi lại: “Đây mới là ‘boss thật’ hả?”

ZeroBlaze nhíu mày: “Chú IronTank, chú đỡ trước được không?”

IronTank giơ khiên chắn trước ngực, lưng thẳng như tường đồng vách sắt: “Yên tâm. Cứ để chú nhận hết sát thương, mấy đứa tập trung đánh mạnh vào điểm yếu sau lưng nó!”

Boss lao tới, vung tay quét ngang. IronTank lao lên, khiên sáng rực, kích hoạt “Khiên Phản Lực” – mỗi cú đánh của boss dội ngược lại, khiến nó gầm lên tức tối. ZeroBlaze lướt sau lưng, chớp mắt đã vung kiếm, ánh sáng tím lóe lên xé toạc lớp vảy dày.

Tô Kỳ lẩn như chớp, tàng hình tiến sát, chạm nhẹ vào chân boss rồi cười khúc khích: “Sao Chép Kỹ Năng – Đập Đất nè!” Cô lướt qua, vỗ xuống đất, mặt đất rung chuyển nhẹ, khiến boss lảo đảo.

Lâm Đan đứng lùi lại, nâng trượng, vòng sáng “Vầng Chữa Lành Vĩnh Cửu” lan tỏa, mọi người liên tục hồi phục dù boss điên cuồng tấn công. Cô tập trung, kích hoạt “Giải Phóng Ký Ức” – một quầng sáng dịu dàng bao phủ, khiến boss chậm lại, đôi mắt đỏ chuyển sang màu xám đục.Boss khựng lại, gầm vang, rồi đột ngột phân thân – ba bóng nhỏ hơn tách ra, mỗi bóng mang hình ảnh một người trong nhóm.

IronTank nhíu mày: “Coi chừng, nó biến thành mình rồi!”

ZeroBlaze lao lên, chém thẳng vào bản sao của chính mình, cảm giác như đâm xuyên qua làn khói đặc. Tô Kỳ đối mặt với bản sao nhỏ bé, đôi mắt nó ánh lên nỗi cô đơn sâu thẳm.

Lâm Đan run nhẹ, nhìn thấy hình bóng mình – đôi mắt u buồn, gương mặt nhợt nhạt. Cô hít sâu, thì thầm: “Mình đã tha thứ cho bản thân rồi.” Bóng kia tan biến trong làn sáng, hòa vào cơ thể cô, cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập.

IronTank gầm lên, giơ khiên đập mạnh vào bản sao, tiếng vang vọng cả căn phòng. “Chú còn mạnh hơn cả ký ức xấu xí của mình!” Bản sao vỡ vụn, tan biến thành ánh sáng.

ZeroBlaze và Tô Kỳ cũng lần lượt vượt qua bản sao của mình. Boss chính gào lên, thân hình co lại, mắt đỏ tắt hẳn.

Genesis thông báo: [Boss Ác Mộng Tích Tụ bị đánh bại. Tất cả thành viên nhận phần thưởng – Điểm kinh nghiệm, Rương Ký Ức (Trung cấp), và kỹ năng nhóm “Tăng kháng cảm xúc tiêu cực 15%”.]

Tô Kỳ nhảy cẫng lên: “Lên cấp rồi! Cảm giác như vừa chạy marathon!”

IronTank cười sảng khoái, bế bổng cô lên xoay vòng: “Nhóc làm tốt lắm! Lần sau còn dám khóc nữa không?”

Tô Kỳ đỏ mặt, vùng vẫy: “Chú thả em xuống! Đừng làm em xấu hổ giữa chốn đông người!”

ZeroBlaze lắc đầu, nhưng ánh mắt ánh lên nét nhẹ nhõm. Lâm Đan nhìn mọi người, lòng dâng trào cảm giác ấm áp. Cô lặng lẽ kiểm tra chỉ số, nhận thấy kỹ năng “Giải Phóng Ký Ức” đã tăng hiệu quả rõ rệt.

IronTank đặt Tô Kỳ xuống, khoác vai cả nhóm, kéo lại gần: “Mấy đứa thấy không, đi chung có chú thì không phải sợ gì hết!”

ZeroBlaze cười khẽ: “Chú mà cứ ồn ào thế này, mai mốt quái vật chưa kịp tới đã chạy hết rồi.”

Tô Kỳ bật cười, lắc đầu: “Chú mà bị ai dụ, tụi em cũng không cứu đâu nha!”

IronTank giả vờ giận dữ, xoa đầu cả hai: “Tụi con đúng là… Nhưng thôi, đi tiếp thôi, còn nhiều chuyện phía trước.”

Genesis xuất hiện, lần này với biểu tượng cảnh báo màu cam: [Cảnh báo! Phát hiện tín hiệu ngoại lai xâm nhập Server Ẩn. Các ngươi bị theo dõi.]

ZeroBlaze cau mày: “NightCrow?”

Lâm Đan cảm nhận luồng gió lạnh lướt qua gáy. Cô khẽ nói: “Chúng ta không thể lơ là được nữa.”

IronTank vung khiên: “Cứ để chú đi trước. Có gì chú chắn hết. Ai dám động tới nhóm mình, chú cho biết tay!”

Tô Kỳ nhìn quanh, mắt lóe lên tia tinh ranh: “Để em đi trước trinh sát một vòng cho chắc.”

ZeroBlaze gật đầu: “Cẩn thận, đừng manh động.”

Tô Kỳ kích hoạt tàng hình, lướt nhẹ vào bóng tối phía trước. IronTank dẫn đầu nhóm, vừa đi vừa kể chuyện tiếu lâm, tiếng cười át đi phần nào nỗi sợ. Lâm Đan đi sau cùng, ánh mắt vẫn dõi về phía sau, cảm giác bất an len lỏi.

Một hồi lâu, Tô Kỳ quay lại, thì thào: “Có dấu vết của NightCrow. Hắn để lại bẫy ảo giác trên đường đi.”

IronTank vỗ vai cô: “Không sao, có chú ở đây, bẫy gì cũng phá được hết!”

ZeroBlaze nhìn bản đồ, trầm ngâm: “Nếu NightCrow thực sự ở gần, chúng ta phải thay đổi cách di chuyển. Đừng đi thành hàng, đề phòng bị tấn công bất ngờ.”

Lâm Đan gật đầu, kích hoạt kỹ năng bảo hộ, một lớp sáng nhạt phủ lên mọi người. Cô thì thầm: “Chúng ta phải tin nhau.”

Đoàn tiếp tục tiến sâu vào hành lang, bầu không khí căng như dây đàn. Đột ngột, một làn khói đen bốc lên từ dưới chân IronTank. Anh khựng lại, mặt biến sắc, nhưng kịp thời giơ khiên, ánh sáng phản lực dội ngược làn khói, khiến bẫy ảo giác tan biến.

Tô Kỳ nhanh nhẹn lao tới, phá hủy những ký hiệu lạ dưới đất. “Đây là bẫy của CodeWitch. Cẩn thận, có thể cô ta cũng đang ở quanh đây.”

ZeroBlaze siết chặt kiếm, ánh mắt lạnh lùng: “Hai kẻ đó phối hợp, chẳng phải chuyện đùa.”

IronTank cười khùng khục: “Càng đông càng vui. Có chú thì không lo.”

Lâm Đan liếc sang IronTank, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ. Ẩn dưới vẻ vui nhộn của anh là một sức mạnh trầm ổn, một niềm tin khó lay chuyển. Nhờ anh, cô và mọi người như được chống lưng vững chãi hơn bao giờ hết.

Nhóm đi tiếp, cẩn trọng hơn, thi thoảng lại dừng lại kiểm tra bẫy. IronTank luôn là người bước đầu tiên, sẵn sàng hứng chịu mọi nguy hiểm. Những lúc ấy, anh lại quay lại cười động viên: “Thấy chưa, chú vẫn còn nguyên vẹn nè!”

Tô Kỳ thi thoảng trêu: “Chú mà bẹp thì em bán khiên chú lấy tiền đấy!”

IronTank giả bộ giận, nhưng ai cũng biết, trong nhóm này, anh là người không thể thiếu.

Một khúc quanh hiện ra phía trước, ánh sáng tím hắt lên từ mặt đất. Genesis lại xuất hiện, giọng vang vọng: [Nhiệm vụ chính: Tiến vào “Phòng Thử Thách Đa Nhân Cách”. Mỗi thành viên phải phối hợp, đối đầu với phiên bản tiêu cực nhất của chính mình. Cảnh báo: Nếu một người thất bại, cả nhóm bị loại.]

ZeroBlaze nhíu mày: “Lần này không chỉ đối diện nỗi đau, mà còn là bản thân tệ nhất.”

IronTank vỗ vai anh: “Đừng lo, chú ở đây rồi. Dù bản thân có xấu xí cỡ nào, chú cũng đỡ hết cho mấy đứa!”

Tô Kỳ chép miệng: “Chú nói nghe dễ ghét ghê!”

Lâm Đan mỉm cười, bước lên đầu tiên: “Nếu bản thân tệ nhất cũng cần được chữa lành, thì chính chúng ta phải làm điều đó cho nhau.”

Genesis thông báo: [Chuẩn bị chuyển cảnh. 10… 9… 8…]

Cả nhóm nắm lấy tay nhau, ánh mắt quyết tâm, sẵn sàng đối diện thử thách mới.

Ngay khoảnh khắc Genesis đếm đến một, bóng tối lại nuốt chửng mọi thứ. Nhưng lần này, họ không còn đơn độc – giữa bóng tối, tiếng cười của IronTank vang lên, kéo theo những lời động viên, ánh sáng ấm áp len lỏi qua từng ngón tay đang siết chặt.

Tuy nhiên, từ bên ngoài, một luồng khí lạnh lẽo áp sát. Ở góc khuất hành lang, bóng NightCrow lướt qua, ánh mắt như lưỡi dao sắc lạnh. Phía sau hắn, màn hình ảo của CodeWitch hiện lên những dòng mã hóa chằng chịt, từng bẫy ảo giác sẵn sàng sập xuống bất cứ lúc nào.

Genesis khẽ thì thầm: [Thử thách thực sự, chỉ vừa bắt đầu.]

Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Lâm Đan nhận ra – dù có IronTank ở bên, bóng tối của ký ức và hiểm nguy phía trước vẫn chưa hề tan biến. Nhưng nhờ anh, họ đã có thêm một lý do để không lùi bước.

Tiếng cười sảng khoái của IronTank vang vọng, kéo dài đến tận khi cảnh vật xung quanh biến dạng, mở ra một không gian mới – nơi cả nhóm sẽ phải đối diện chính mình, và cả những kẻ thù đang rình rập trong bóng tối.