Mở Khóa Bí Ẩn Server

Chương 3: Hội Ngộ Đồng Đội “Lầy Lội”

Bước chân vào đại sảnh đấu trường, Lâm Đan cảm nhận không khí đặc quánh lại bởi tiếng rì rầm pha lẫn hồi hộp. Cô siết nhẹ cây trượng, mắt lướt nhanh qua bản đồ nhỏ. ZeroBlaze đi sát bên, thanh kiếm chuyển sắc xanh lục – trạng thái chuẩn bị chiến đấu.

Chưa kịp định thần, hệ thống báo hiệu: [Đối thủ đầu tiên – Đội hỗn hợp. Thời gian chuẩn bị: 60 giây.]

Dưới ánh sáng nhấp nháy, một bóng người nhỏ nhắn xuất hiện giữa đám đông, mái tóc tém hồng nổi bật như ngọn lửa li ti. Cô gái đeo mặt nạ cáo, nháy mắt với Lâm Đan rồi xoay người một vòng điệu nghệ. LotusFox – Tô Kỳ – đã lên sàn, chẳng cần giới thiệu.

“Chà chà, hai người nổi quá rồi đấy! Cho mình xin chữ ký đi!” Cô nàng dí dỏm, giọng nói vang lên rõ mồn một dù chưa ai bật chat voice.

ZeroBlaze nhíu mày. “Đừng giở trò. Đây là đấu loại, không phải sân khấu.”

Tô Kỳ bật cười khanh khách, lắc đầu: “Cứ căng thẳng là thua chắc! Nhưng thôi, vào việc nhé.”

Cô lao đến, động tác nhanh nhẹn như mèo con. ZeroBlaze lập tức vung kiếm, đường kiếm ánh lên tia điện. Nhưng bóng Tô Kỳ mờ đi, chỉ còn lại dư ảnh. “Tàng Hình Tuyệt Đối” đã kích hoạt.

“Cẩn thận, cô ấy có thể xuất hiện bất cứ lúc nào!” Lâm Đan lên tiếng, đồng thời tăng cường “Vầng Chữa Lành” cho cả hai.

Một nhát dao lóe lên từ phía sau ZeroBlaze. Anh xoay người chắn lại, lưỡi dao sượt qua giáp, để lại vệt sáng nhàn nhạt. Ngay khoảnh khắc ấy, Tô Kỳ nhẹ nhàng chạm vào cánh tay anh, đôi mắt ánh lên vẻ nghịch ngợm. “Cảm ơn nhé!”

Lâm Đan nhận ra, chỉ số của ZeroBlaze trên bảng trạng thái đột ngột nhấp nháy. Một dòng thông báo nhỏ hiện ra: [LotusFox đã sao chép kỹ năng “Bàn Tay Vàng – Tinh Linh Kiếm” trong 60 giây.]

“Cái gì?” ZeroBlaze bật thốt.

Tô Kỳ nhún vai, rút ra một thanh đoản kiếm, bề mặt loang loáng chuyển màu – lửa, băng, rồi ánh tím ma thuật. Cô múa kiếm bắt chước động tác của ZeroBlaze, vừa tấn công vừa… giả vờ vấp ngã.

“Úi! Sao kiếm này nặng thế nhỉ? Dùng quen dao nhỏ rồi, chuyển sang hàng xịn hơi choáng!” Tô Kỳ bật cười, động tác giả vờ lóng ngóng nhưng thực chất vẫn áp sát rất nhanh.

ZeroBlaze chưa từng gặp ai chơi kiểu này. Anh cố giữ khoảng cách, nhưng mỗi lần vừa đỡ xong một đòn, Tô Kỳ lại biến mất khỏi tầm mắt, để lại tiếng cười lanh lảnh. “Anh cũng giỏi thật đấy, chiêu này mà chém hụt là mất mặt lắm nha!”

Lâm Đan tranh thủ buff hồi máu, nhưng vừa kích hoạt “Giải Phóng Ký Ức”, đã thấy Tô Kỳ lướt tới phía cô, chìa tay ra như muốn bắt tay làm quen. “Chị gái, cho em mượn chút phép chữa lành nhé!”

Cô gái vừa dứt lời, bàn tay đã chạm nhẹ vào cánh tay Lâm Đan. Một luồng sáng dịu dàng chuyển sang người Tô Kỳ, giao diện hệ thống hiện lên: [LotusFox đã sao chép kỹ năng “Vầng Chữa Lành Vĩnh Cửu” trong 60 giây.]

“Cô ấy… có thể dùng hai kỹ năng cùng lúc?” Lâm Đan hoang mang.

ZeroBlaze nghiến răng: “Chỉ trong giới hạn thời gian thôi. Đừng để cô ta động vào nữa!”

Tô Kỳ bật mí: “Yên tâm, mỗi lần chỉ lấy được một kỹ năng từ mỗi người, em không tham đâu!”

Không khí trận đấu trở nên kỳ quặc. Thay vì một trận tranh tài căng thẳng, Tô Kỳ biến đấu trường thành sàn diễn trò đùa. Cô chạy vòng quanh, vừa vung kiếm vừa… hát nghêu ngao.

“Đánh cho tử tế vào!” ZeroBlaze rít lên, ánh mắt như tóe lửa.

Tô Kỳ nháy mắt: “Anh phải cảm ơn em mới đúng. Có người đẹp làm nền, anh mới nổi bật chứ!”

Bất ngờ, cô dừng lại, vung đoản kiếm, tạo ra một làn sóng lửa rồi lập tức chuyển sang băng, quét qua vị trí ZeroBlaze. Anh lùi lại, bấm “Phá Giới”, thanh kiếm hóa thành ánh bạc, chém ngang. Hai luồng năng lượng va chạm, tạo ra tiếng nổ nhỏ.

“Ôi, mạnh thật!” Tô Kỳ lùi về, bật “Vầng Chữa Lành” lên bản thân, máu lập tức hồi đầy. “Cảm ơn chị DawnHealer nhé, kỹ năng này ngon thật!”

Lâm Đan vừa buồn cười vừa bất lực. Cô chưa từng gặp ai vừa chiến đấu vừa… bày trò như vậy.

Bỗng một tiếng động lớn vang lên từ góc đấu trường. Một bóng người to lớn xuất hiện, giáp bạc lấp lánh, khiên tròn sáng rực. IronTank – Trịnh Long – gia nhập trận đấu.

“Các nhóc, cãi nhau vui quá nhỉ! Cho chú góp vui chút nào!” Anh cười ha hả, tiếng cười vang vọng cả đấu trường.

ZeroBlaze cau mày. “Lại thêm một người?”

Genesis thông báo: [Đội DawnHealer đã được ghép thêm thành viên. Số lượng đối đầu nâng lên 4v4.]

Tô Kỳ reo lên: “Thêm đồng đội rồi! Chú Long, lại đây đánh hội đồng đi!”

IronTank nhấc khiên, đứng chắn trước mặt Lâm Đan, giọng ấm áp: “Cháu cứ lo buff, đám nhóc nghịch này để chú xử.”

ZeroBlaze nhếch môi: “Cuối cùng cũng có người chịu đánh thật.”

“Yên tâm, chú mà vào là chỉ có thắng!” Trịnh Long gầm lên, đập khiên xuống đất, “Địa Chấn Hộ Vệ” kích hoạt. Một vòng sáng chắn khổng lồ bao trùm nhóm, mọi sát thương nhận vào giảm mạnh.

Tô Kỳ lập tức thử chạm vào khiên, nhưng bị IronTank gõ nhẹ đầu: “Nghịch nữa là chú khóa tài khoản đấy!”

Cô nàng lùi lại, xoa đầu, mặt phụng phịu: “Chú này, chơi gì mà không cho người ta thử kỹ năng!”

Bên phía đối thủ, một nhóm người chơi khác đã vào vị trí, dẫn đầu là một kiếm sĩ tóc trắng, mặt lạnh như băng. NightCrow lặng lẽ quan sát, ánh mắt liếc qua Lâm Đan, môi nhếch lên thành nụ cười nguy hiểm.

Genesis thông báo: [Trận đấu bắt đầu.]

Ngay lập tức, NightCrow biến mất vào bóng tối, hai thành viên còn lại – một pháp sư và một xạ thủ – đồng loạt tấn công.

IronTank giơ khiên chắn đỡ loạt tên, ZeroBlaze lao lên, kiếm chuyển hóa thành lưỡi dao lửa, chém thẳng vào pháp sư. Tô Kỳ dùng “Tàng Hình”, lẻn vòng ra sau xạ thủ, khiến đối phương loạng choạng.

Lâm Đan tập trung buff cho cả nhóm, mắt không rời bản đồ nhỏ. Mỗi lần NightCrow xuất hiện, cô đều cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nhưng lần này, bên cạnh cô không chỉ có ZeroBlaze, mà cả IronTank và LotusFox cũng sẵn sàng ứng phó.

Một đòn chí mạng từ NightCrow bất ngờ nhắm vào ZeroBlaze. Anh chỉ kịp nghiêng người tránh, máu tụt mạnh. Lâm Đan kích hoạt “Vầng Chữa Lành”, đồng thời dùng “Giải Phóng Ký Ức” lên NightCrow.

Dòng ký ức xám xịt tràn vào tâm trí cô. Một đứa trẻ cô độc, ngồi dưới ánh đèn mờ, ánh mắt đầy oán hận. Cảm giác bị bỏ rơi, bị phản bội, rồi một tiếng cười lạnh lẽo vang lên. Cô rùng mình, vội cắt kết nối.ZeroBlaze nhận thấy ánh mắt Lâm Đan bất thường. Anh quát khẽ: “Đừng để hắn ảnh hưởng tới cô!”

NightCrow thoáng khựng lại, ánh mắt nhìn cô sâu hun hút, rồi lập tức biến mất vào bóng tối.

Trận chiến càng lúc càng hỗn loạn. Tô Kỳ vừa tấn công vừa… pha trò, thỉnh thoảng giả vờ vấp ngã, có lúc lại đổi giọng bắt chước ZeroBlaze: “Đánh đi, đừng sợ thua, thua rồi làm lại!” Cả nhóm suýt bật cười giữa trận chiến sinh tử.

IronTank nghiêm mặt, nhưng khóe miệng không giấu nổi ý cười: “Nhóc này mà vào quân đội là bị phạt chạy vòng sân cả ngày.”

Tô Kỳ đáp lại bằng cái bĩu môi: “Chú mà nghiêm quá, đội mình thiếu vitamin cười đấy!”

ZeroBlaze chỉ muốn vung kiếm chém thẳng vào Tô Kỳ cho bõ tức, nhưng thấy cô nàng tươi cười, lại chẳng nỡ. Anh đành dồn hết sức vào đối thủ, dùng “Phá Giới” phá vỡ lá chắn của pháp sư, mở đường cho Tô Kỳ lao vào.

Lâm Đan liên tục buff, mắt nhìn chăm chú chỉ số máu của cả đội. Cô bất ngờ khi nhận ra, dù Tô Kỳ nghịch ngợm, mỗi động tác đều tính toán kỹ. Mỗi lần giả vờ vấp ngã là một lần đánh lạc hướng đối thủ, mỗi câu pha trò đều đúng lúc nhóm sắp căng thẳng cực độ.

NightCrow dần trở nên sốt ruột. Hắn liên tục xuất hiện rồi biến mất, mỗi lần như vậy đều để lại một vết thương nhỏ trên người ZeroBlaze hoặc IronTank. Nhưng “Vầng Chữa Lành” của Lâm Đan cứ liên tục hồi đầy máu, khiến hắn phải gằn giọng: “Đám gà mờ này mà cũng trụ nổi đến giờ?”

Phía đối thủ, xạ thủ và pháp sư đã bắt đầu yếu đi. Tô Kỳ tranh thủ áp sát, bật “Sao Chép Kỹ Năng” lên xạ thủ, bỗng nhiên rút ra một cây cung bạc, vừa nhảy vừa bắn tên loạn xạ. “Ui, trò này vui thật đấy! Anh ZeroBlaze, muốn thử bắn cùng không?”

ZeroBlaze cau có: “Cô mà bắn trúng tôi là xác định luôn!”

IronTank che chắn cho Lâm Đan, vừa đánh vừa lên tiếng: “Cứ tin chú, không ai động vào cháu được đâu.”

Lâm Đan gật đầu, tranh thủ buff mạnh cho IronTank. Cô cảm nhận rõ sự an tâm khi có đồng đội vững chãi bên cạnh.

Đột nhiên, NightCrow xuất hiện ngay sau lưng Lâm Đan, đòn “Ám Sát Tuyệt Đối” chực chờ. Nhưng Tô Kỳ đã kịp thời bật “Tàng Hình”, hiện ra chắn trước mặt cô, nhận thay một phần sát thương, máu tụt mạnh. Cô nhăn mặt: “Này, chơi gì mà bạo lực thế?”

ZeroBlaze lao tới, kiếm hóa thành lưỡi sét, chém văng NightCrow ra xa.

Lâm Đan vội vàng chữa lành cho Tô Kỳ. “Cảm ơn… cô.”

Tô Kỳ nháy mắt: “Có gì đâu, cứu chị xong em có thêm điểm thiện cảm, biết đâu hệ thống tặng quà!”

IronTank bật cười: “Nhóc này, đánh trận mà cũng tranh thủ xin quà.”

Trận đấu nghiêng hẳn về phía nhóm Lâm Đan. Pháp sư đối thủ gục ngã đầu tiên, xạ thủ bị Tô Kỳ bắn hạ sau một pha “bắn nhầm” vào… chân mình rồi bật cười ngặt nghẽo. NightCrow lặng lẽ lùi lại, ánh mắt tối sầm, rồi bất ngờ kích hoạt “Ẩn Thân Bóng Đêm”, biến mất khỏi bản đồ.

Genesis thông báo: [Đội DawnHealer chiến thắng.]

Cả nhóm thở phào. ZeroBlaze thu kiếm, liếc nhìn Tô Kỳ: “Lần sau đừng nghịch kiểu đó, nguy hiểm lắm.”

Tô Kỳ bĩu môi: “Anh cứng nhắc thế thì ai dám chơi cùng?”

IronTank khoác vai cả hai, giọng hào sảng: “Đội mình mà thiếu nhóc này chắc buồn chết! Ai đồng ý lập đội lâu dài nào?”

Lâm Đan cười khẽ, ánh mắt dịu lại. “Tôi đồng ý.”

ZeroBlaze nhìn sang, môi mím chặt rồi gật đầu.

Tô Kỳ giơ tay: “Em là thành viên sáng giá nhất, ai không nhận là thiệt đấy nhé!”

IronTank phá lên cười: “Chú làm đội trưởng, ai phản đối?”

ZeroBlaze nhún vai: “Tùy. Miễn là không bắt tôi hát như ai kia là được.”

Tô Kỳ nháy mắt: “Yên tâm, em hát dở lắm, không ai bắt anh hát đâu!”

Genesis gửi thông báo: [Đội DawnHealer chính thức lập nhóm. Đội trưởng: IronTank. Phó đội: DawnHealer.]

Tô Kỳ hô vang: “Có nhóm rồi, mai sau tha hồ nghịch ngợm!”

Lâm Đan nhìn từng người, cảm giác ấm áp lan khắp lòng ngực. Cô không còn là kẻ lạc lõng đơn độc trong thế giới này nữa.

Nhưng chưa kịp tận hưởng niềm vui, một tiếng chuông báo động vang lên. Genesis thông báo: [Cảnh báo! Server Ẩn xuất hiện biến động. Nhiệm vụ khẩn cấp: Bảo vệ NPC “Ký Ức Gãy Vỡ”. Địa điểm: Làng Dưới Đáy Vực.]

ZeroBlaze siết chặt chuôi kiếm. “Không cho mình nghỉ ngơi à?”

Tô Kỳ reo lên: “Nghe hấp dẫn ghê! Lần này chắc phải chơi lớn rồi!”

IronTank nghiêm mặt: “Làng Dưới Đáy Vực… nơi ấy từng là chiến trường ác liệt nhất. Đội mình phải chuẩn bị kỹ.”

Lâm Đan nhìn lên giao diện, ánh mắt chạm vào dòng chữ: [“Giải Phóng Ký Ức” tiến hóa: có thể chữa lành vết thương tâm lý của NPC, mở khóa kỹ năng ẩn.]

Cô khẽ thì thầm, như nói với chính mình: “Chúng ta sẽ làm được. Chỉ cần cùng nhau.”

Phía xa, bóng NightCrow thấp thoáng giữa làn khói xám. Hắn nhìn về phía họ, ánh mắt lạnh lẽo, rồi biến mất vào bóng tối, để lại dư âm nặng nề.

Cả nhóm lặng lẽ chuẩn bị lên đường. Trước mắt họ, không chỉ là nhiệm vụ mới, mà còn là thử thách của sự gắn kết, của những ký ức chưa lành lặn – nơi mỗi người buộc phải đối diện với bóng tối trong chính mình.

Cửa dịch chuyển lóe sáng, kéo cả bốn người vào sâu thẳm của Server Ẩn. Làng Dưới Đáy Vực đã ở ngay trước mắt, sương mù dày đặc, những bóng đen lấp ló. Genesis lặng lẽ gửi đến họ một lời nhắc nhở: [Mỗi ký ức đều có thể cứu rỗi hoặc nhấn chìm linh hồn. Hãy lựa chọn.]

Lâm Đan siết trượng, bước vào làn sương, lòng tràn ngập một cảm giác vừa run rẩy, vừa quyết tâm. Phía sau, đồng đội nối bước, mỗi người đều mang một nụ cười khác biệt – và một nỗi đau chưa từng nói ra.

Phía trước, bí ẩn Server Ẩn lại vừa mở thêm một cánh cửa mới, chờ họ khám phá – hay gục ngã.