Mở Khóa Bí Ẩn Server

Chương 2: Gà Mờ Đụng Siêu Sao

Lâm Đan chưa kịp đáp lời, hệ thống đã tự động chuyển giao diện, kéo cả hai vào quảng trường chính của Server Ẩn. Dòng chữ sáng rực chạy ngang tầm mắt:

[Sự kiện Tân Thủ Đặc Biệt: “Kết Nối Sức Mạnh – Đội Ngũ Ngẫu Nhiên”]

Cô chưa bao giờ thích kiểu nhiệm vụ kiểu này. Đám đông nhốn nháo, tiếng người chơi vang lên liên tục, ai cũng háo hức hoặc lo lắng, như thể chỉ một cái click chuột sai lầm sẽ kéo cả đội xuống vực. ZeroBlaze vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, tay đặt nhẹ lên chuôi kiếm, ánh mắt quét qua từng người như đang chọn lọc mục tiêu.

“Cô có vẻ không quen với mấy trò tập thể?” Anh hỏi, miệng lơ đãng nhếch lên một nụ cười mờ nhạt.

Lâm Đan lắc đầu, bối rối: “Tôi quen làm nhiệm vụ đơn lẻ. Ở đây… mọi thứ đều lạ lẫm.”

Genesis thông báo tiếp:

[Người hướng dẫn tạm bợ: ZeroBlaze. Người chơi mới: DawnHealer. Hoàn thành chuỗi thử thách phối hợp. Điểm thưởng dựa trên mức độ tương tác và kết quả nhóm.]

Cả hai đồng thời bị kéo vào một không gian nhỏ hơn, như phòng chờ trước khi vào trận. Lâm Đan chợt nhớ đến cảm giác lạc lõng khi đứng trước phòng phẫu thuật, chỉ khác là ở đây, cô không đơn độc. ZeroBlaze đứng sát cửa, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía cô, nhưng lại tỏ ra không mấy để tâm.

Một nhóm nhỏ người chơi tụ lại gần, chủ yếu là những tân thủ háo hức, miệng liên tục bàn tán. Dưới chân họ, hiệu ứng ánh sáng nhấp nháy từng đợt, báo hiệu sắp bước vào thử thách đầu tiên.

ZeroBlaze quay sang Lâm Đan, giọng trầm: “Cô dùng kỹ năng gì?”

“Vầng Chữa Lành Vĩnh Cửu. Có thể hồi máu, giải hiệu ứng xấu, tăng kháng.” Cô đáp, mắt nhìn thẳng, không giấu giếm.

“Được. Tôi lo phần quái, cô giữ mạng cho nhóm.”

Lời nói dứt khoát, nhưng giữa hai người vẫn có khoảng cách. Lâm Đan gật đầu, tự nhủ phải giữ bình tĩnh, dù lòng bàn tay đã ướt mồ hôi.

Cánh cửa mở ra. Bên ngoài là đấu trường nhỏ, vách đá dựng đứng, nền đất nứt nẻ, không gian phủ một màu xám nhạt. Nhiệm vụ đầu tiên: Bảo vệ NPC “Trẻ Mồ Côi” khỏi ba đợt tấn công của quái vật.

Genesis nhắc nhở: [Chỉ phối hợp ăn ý mới kích hoạt phần thưởng ẩn.]

ZeroBlaze phất tay, gọi ra Tinh Linh Kiếm, lưỡi kiếm đổi màu liên tục theo thuộc tính. “Bám sát tôi,” anh nói, rồi lao lên trước, động tác nhanh như cắt.

Đám quái đầu tiên tràn tới. ZeroBlaze xoay người, chém ngang một phát, ánh sáng lửa bùng lên. Lâm Đan lập tức niệm chú, vầng sáng bao quanh nhóm NPC. Cứ mỗi lần ZeroBlaze hạ một con, cô lại phải hồi máu cho anh và mấy tân thủ đứng lùi phía sau.

Trận đầu trôi qua khá suôn sẻ, nhưng sang đợt hai, quái vật đổi chiến thuật. Một con Sói Đêm lẩn vào bóng tối, nhắm thẳng Lâm Đan. Cô vừa kịp niệm “Giải Phóng Ký Ức” lên mình, xua tan cảm giác sợ hãi, thì ZeroBlaze đã lao đến, đẩy cô sang một bên.

“Đừng đứng giữa đường!” Anh quát khẽ, ánh mắt đầy trách nhiệm nhưng cũng xen chút khó chịu.

“Tôi cần ở gần để giữ buff cho mọi người!” Lâm Đan đáp, giọng lạc đi vì căng thẳng.

Một tân thủ phía sau vấp ngã, quái lập tức nhào tới. Lâm Đan không nghĩ ngợi, bật kỹ năng “Vầng Chữa Lành” – tia sáng bao trùm cậu bé, hồi máu kịp lúc nhưng cũng khiến cô hết sạch MP.

ZeroBlaze nhận ra, khẽ chửi thầm, rồi vung kiếm chắn trước mặt cả nhóm. “Tập trung lại, đừng phí năng lượng lung tung!” Anh quay đầu, mắt chạm vào ánh nhìn lo lắng của cô, giọng thấp xuống: “Tôi không trách cô, chỉ… làm quen nhịp đã.”

Cả hai phối hợp lúng túng, nhiều lần va vào nhau, kỹ năng chồng chéo hoặc bỏ lỡ thời điểm. Một lần, ZeroBlaze định dùng “Phá Giới” để phá vòng vây, nhưng Lâm Đan lại kích hoạt “Vầng Chữa Lành”, khiến hiệu ứng phòng ngự dày đặc, làm đòn tấn công của anh bật ngược lại.

Cộng đồng bên ngoài theo dõi qua màn hình sự kiện, liên tục spam biểu cảm cười lăn:

[ZeroBlaze trượt kiếm vì buff quá mạnh, DawnHealer loay hoay hết MP, ai cứu hộ?]

[Hai người này đang tập múa hay chơi game vậy?]

Lâm Đan đỏ mặt, tim đập thình thịch. Đôi khi cô muốn bật khóc, nhưng lại tự nhắc mình: Chỉ là một trò chơi. Nhưng cảm giác bị cả thế giới soi mói vẫn khiến ngực cô thắt lại.

Đợt quái cuối cùng xuất hiện. Lần này, chúng chia làm hai nhóm: một đánh thẳng NPC, một tấn công hậu phương. ZeroBlaze dồn sức lao về phía trước, nhưng lại bỏ trống sườn bên. Lâm Đan thấy một con quái nhỏ lẻn qua, nhắm vào tân thủ đang hồi máu.

Không kịp nghĩ, cô bật “Vầng Chữa Lành” lên mức tối đa, rồi lao tới che chắn cho cậu bé. Kỹ năng phản hồi mạnh mẽ, khiến ánh sáng lan tỏa cả đấu trường. Đám quái lùi lại, nhưng cô cũng cạn kiệt năng lượng, ngã quỵ xuống đất.

ZeroBlaze quay lại, trông thấy cảnh đó, mặt tái đi. Anh chạy tới, kéo cô đứng dậy, miệng lầm bầm: “Ngốc quá… Đáng lẽ phải để tôi lo phần đó.”

Lâm Đan gượng cười: “Tôi chỉ làm đúng vai trò.”

Phía xa, NPC “Trẻ Mồ Côi” chạy lại, mắt long lanh: “Cảm ơn chị! Nếu không có chị, em đã không còn ở đây…”

Genesis hiện lên, thông báo: [Nhiệm vụ hoàn thành. Đánh giá phối hợp: 55/100. Điểm cộng vì lòng dũng cảm, trừ vì phối hợp vụng về.]

Bên ngoài, khán giả cười ồ, có người chế ảnh hai người ngã chồng lên nhau, thêm dòng chữ: “Gà mờ đụng siêu sao – cặp đôi hài hước nhất server ẩn!”

ZeroBlaze đứng dậy, phủi bụi áo, cố giấu sự xấu hổ. “Cô… không cần cố gắng quá sức chỉ để được khen đâu.”

Lâm Đan lắc đầu, ánh mắt dịu lại: “Không phải để được khen. Tôi chỉ không muốn ai phải chịu cảm giác bị bỏ lại phía sau.”

Anh im lặng, rồi chậm rãi nói: “Câu đó, trước đây tôi cũng từng nghĩ vậy.”

Cả hai rời khỏi đấu trường, đi vào hành lang ảo dẫn tới nhiệm vụ tiếp theo. Không khí giữa họ đã bớt căng thẳng, nhưng vẫn còn nhiều lúng túng. Genesis gửi tin nhắn riêng cho ZeroBlaze:

[Hướng dẫn tạm bợ, phối hợp chưa đạt yêu cầu. Hoàn thành hai nhiệm vụ nữa để duy trì quyền truy cập Server Ẩn.]

ZeroBlaze thở dài. Anh từng là người dẫn dắt cả đội tuyển quốc gia, giờ lại phải làm “người hướng dẫn tạm bợ” cho một cô gái vụng về, giữa sự soi mói của cả cộng đồng. Nhưng tận sâu, anh nhận ra sự khác biệt nơi Lâm Đan – cô không chỉ chơi để thắng, mà còn vì điều gì đó sâu xa hơn.

Phía cuối hành lang, màn hình lớn hiện lên danh sách nhóm xếp hạng. “DawnHealer – ZeroBlaze: 21/50.” Dưới đó, các đội khác liên tục vọt lên với điểm số vượt trội, nhiều lời châm chọc xuất hiện.

[ZeroBlaze hết thời thật rồi!]

[DawnHealer chắc là fan cuồng, mới vào đã bám lấy idol?][Nhóm này mà qua nổi vòng loại, tôi livestream múa lân!]

Lâm Đan nhìn những dòng chữ ấy, môi mím lại. Cô nhớ đến những lần bị bạn bè ngoài đời chế giễu vì sống khép kín, vì không biết cách “hòa nhập.” Thế giới ảo hóa ra cũng không khác là mấy.

ZeroBlaze nhận ra sự thay đổi trên gương mặt cô. Anh rút kiếm, vung nhẹ, tạo thành đường sáng mảnh trên nền hành lang.

“Đừng để ý những lời đó. Chúng ta chỉ cần vượt qua chính mình là đủ.”

Lâm Đan ngước lên, nở nụ cười nhẹ. “Anh từng… sợ bị chê cười không?”

ZeroBlaze khựng lại, ánh mắt lạc đi trong thoáng chốc. “Từng. Nhưng càng sợ, càng dễ bị cuốn theo. Ở đây, chỉ có hành động mới chứng minh được bản thân.”

Genesis cắt ngang cuộc trò chuyện bằng hiệu ứng âm thanh lạ. Cửa tiếp theo mở ra – lần này là một mê cung đầy cạm bẫy, nhiệm vụ phối hợp: “Tìm Lối Thoát Trong Bóng Tối.”

ZeroBlaze bước trước, kiểm tra từng viên gạch trên nền. Lâm Đan theo sát, trượng sẵn sàng phát sáng mỗi khi phát hiện cạm bẫy. Nhưng chỉ sau vài bước, họ đã dẫm phải bẫy ẩn: một chùm dây leo ảo b*n r*, quấn lấy chân ZeroBlaze, kéo anh lên cao lủng lẳng.

Khán giả lại được phen cười nghiêng ngả, spam icon “cá mập cắn câu.” Lâm Đan loay hoay đọc chú giải bùa, nhưng quên mất phải chọn đúng hệ. Thay vì hóa giải, cô lại kích hoạt “Mưa Hoa Ánh Sáng”, biến đoạn hành lang thành… vườn hoa lấp lánh, thu hút thêm bầy quái vật tuần tra.

ZeroBlaze lắc đầu, treo ngược mà vẫn cố giữ bình tĩnh: “Lần sau, hỏi tôi trước khi dùng phép.”

“Tôi… tôi chỉ muốn giúp.” Lâm Đan bối rối.

“Được rồi, nghe tôi: Dùng phép giải độc hệ đất, không phải ánh sáng!”

Cô lật lại menu kỹ năng, tay run run, cuối cùng cũng chọn đúng. Dây leo tan biến, ZeroBlaze rơi xuống, tiếp đất bằng một cú nhào lộn khá đẹp mắt, nhưng áo choàng đã dính đầy nhựa ảo.

“Nhìn tôi có giống cá mập không?” Anh hỏi, giọng pha chút hài hước bất đắc dĩ.

Lâm Đan bật cười, lần đầu thấy anh bớt nghiêm nghị. “Không, giống… cá voi mắc cạn hơn.”

Cả hai vừa đi, vừa tìm đường trong mê cung. Lâm Đan chủ động hỏi: “Sao anh lại chọn làm người hướng dẫn? Với trình độ đó, lẽ ra không cần phải…”

ZeroBlaze lặng im một lúc, rồi đáp: “Tôi không chọn. Genesis chỉ định. Sau… một số chuyện, tôi bị giáng cấp, phải làm lại từ đầu. Còn cô?”

“Tôi… chỉ muốn tìm lại cảm giác có ích. Ngoài đời, tôi đã từng thất bại với những người mình yêu thương. Ở đây, có thể chữa lành cho người khác, tôi thấy mình vẫn còn có giá trị.”

ZeroBlaze chậm lại, nhìn cô thật lâu. “Cô mạnh hơn nhiều người tưởng.”

Tiếng loa hệ thống vang lên: [Đội DawnHealer – ZeroBlaze phát hiện lối đi bí mật. Cộng thêm 10 điểm.]

Cả hai cùng thở phào, nhưng chưa kịp mừng thì bức tường phía trước chuyển động, lộ ra một con quái vật đầu lâu khổng lồ – “Thủ Lĩnh Bóng Tối.” Đám tân thủ phía sau la hét, chạy tán loạn.

ZeroBlaze rút kiếm, nhìn Lâm Đan: “Cô giữ buff cho tôi. Đừng phí MP cho ai khác, tôi sẽ kéo boss về phía này. Khi tôi ra hiệu, dùng ‘Giải Phóng Ký Ức’ lên tôi.”

Lâm Đan gật đầu, tim đập dồn dập. Boss gầm lên, phóng luồng khí đen về phía họ. ZeroBlaze lao tới, di chuyển như bóng ma, từng nhát kiếm đổi thuộc tính liên tục: lửa, băng, sét. Mỗi lần boss phản công, anh né thoát trong gang tấc, nhưng vẫn bị trúng một cú tát, máu tụt mạnh.

Lâm Đan tập trung, kích hoạt “Vầng Chữa Lành”, vừa hồi máu, vừa tăng kháng hiệu ứng xấu cho ZeroBlaze. Boss chuyển sang tấn công diện rộng, tạo sóng năng lượng đen quét qua mê cung. Một tân thủ không tránh kịp, ngã xuống, máu tụt về 0.

Hệ thống nhắc: [Nếu số người chơi còn lại dưới 3, nhiệm vụ thất bại.]

ZeroBlaze nhìn cô, ra hiệu bằng ánh mắt. Lâm Đan dồn hết MP, sử dụng “Giải Phóng Ký Ức” lên anh.

Một luồng sáng dịu dàng tràn qua, hòa vào dòng máu ZeroBlaze. Anh cảm nhận được ký ức của chính mình – những trận chung kết, nỗi thất vọng khi bị phản bội, cảm giác cô đơn sau scandal. Nhưng cùng lúc, có thứ gì đó ấm áp lan tỏa: sự kiên định của Lâm Đan, mong muốn được giúp đỡ người khác bất chấp bị chế giễu.

ZeroBlaze gầm lên, kích hoạt “Phá Giới”, thanh kiếm hóa thành dòng sét, chém xuyên lớp phòng ngự của boss. Lần đầu tiên, đám đông bên ngoài im bặt. Một đòn nữa, boss gục xuống, tan thành làn khói đen.

Genesis thông báo: [Nhiệm vụ hoàn thành. Điểm phối hợp: 75/100. Đạt tiêu chuẩn, mở khóa phần thưởng ẩn.]

Cả hai cùng th* d*c, nhìn nhau, ánh mắt đã khác trước – không còn ngờ vực, mà là một sự tôn trọng lặng lẽ.

Trên màn hình, điểm số nhóm vọt lên thứ hạng 10. Đám đông chuyển từ chê cười sang ngạc nhiên, rồi tò mò:

[DawnHealer buff kiểu gì mà ZeroBlaze đánh như lên đồng vậy?]

[Cặp này… có khi lại thành hiện tượng mới!]

ZeroBlaze chìa tay ra, giọng nhẹ đi: “Làm lại từ đầu, không dễ. Nhưng nếu cô muốn tiếp tục, tôi sẽ không bỏ rơi cô đâu.”

Lâm Đan ngập ngừng, rồi đặt tay vào bàn tay anh. “Tôi cũng không muốn bỏ rơi ai nữa.”

Genesis gửi tin nhắn: [Thử thách tiếp theo: Đối đầu với Người Chơi Khác. Chuẩn bị tinh thần, đối thủ lần này không phải quái vật.]

Một bóng đen lướt qua góc màn hình – ký hiệu “NightCrow” lóe lên, kèm tiếng cười khẩy mơ hồ. Lâm Đan cảm giác gai lạnh chạy dọc sống lưng.

ZeroBlaze siết nhẹ tay cô, ánh mắt sắc lạnh: “Lần này, tôi sẽ không để ai tổn thương cô.”

Cánh cửa mới mở ra, phía sau là ánh sáng nhấp nháy và tiếng ồn ào của hàng trăm người chơi. Không khí như đặc quánh lại. Cả hai bước vào, vai sát vai. Trận đấu lớn sắp bắt đầu, và lần này, đối thủ không chỉ là quái vật, mà còn là chính những người từng đứng bên cạnh họ.

Một vệt sáng đỏ lướt ngang, báo hiệu thách thức đã khởi động. Mọi người đều hướng ánh mắt về phía DawnHealer và ZeroBlaze. Không còn chỗ cho gà mờ hay siêu sao – chỉ có hai con người, cùng nhau đối mặt với bóng tối phía trước.

Phía sau, một tin nhắn ẩn lặng lẽ hiện lên trong giao diện Lâm Đan:

[“Giải Phóng Ký Ức” đã tiến hóa. Bạn có thể nhìn thấy ký ức đau thương của đối thủ, nếu chấp nhận cái giá.]

Cô nhìn dòng chữ, lòng ngổn ngang. Trước mặt, ánh mắt NightCrow rực lên vẻ đe dọa, như muốn nhấn chìm mọi tia hy vọng vừa nhen nhóm. Trong khoảnh khắc, Lâm Đan biết: thử thách thực sự mới chỉ bắt đầu.