Mồ Chôn Những Ký Ức

Chương 5: Người Bạn Đầu Tiên

Ngọc Thảo ngồi trong quán cà phê quen thuộc, nơi mà những kỷ niệm và nỗi đau chồng chéo lên nhau. Mùi cà phê thơm lừng, nhưng tâm trí cô vẫn mơ màng về cái chết của mẹ. Một chiếc ghế đối diện bất chợt được kéo ra, làm cô giật mình. Minh Hoàng, bạn thân của cô, ngồi xuống với nụ cười quen thuộc.

“Cậu vẫn luôn chọn những chỗ buồn bã để ngồi,” Minh Hoàng nói, ánh mắt anh lấp lánh như ánh nắng chiều. “Cần một chút ánh sáng không?”

“Chắc chắn rồi,” Ngọc Thảo đáp, giọng cô không giấu nổi nỗi u uất. “Mình đang nghĩ về mẹ.”

“Có lẽ chúng ta nên nói về di sản mà mẹ để lại,” Minh Hoàng đề nghị, không để cô đi vào những ký ức đau thương. “Có thể đó là chìa khóa để giải quyết mọi chuyện.”

Ngọc Thảo gật đầu, lòng cô trĩu nặng. “Mẹ đã để lại nhiều điều kỳ lạ. Những ký ức mà mình chưa từng hiểu rõ. Nhưng có một điều mình biết: có thứ gì đó bí ẩn đang chờ đợi.”

“Hãy kể cho mình nghe về những điều kỳ lạ mà cậu đã thấy,” Minh Hoàng khích lệ. “Có thể mình có thể giúp cậu.”

Ngọc Thảo bắt đầu kể về những lần cảm nhận được linh hồn, những giấc mơ kỳ lạ, và cả những vật phẩm mà mẹ đã để lại. Khi cô nhắc đến những chiếc bùa chú, ánh mắt Minh Hoàng trở nên nghiêm túc.

“Cậu có nghĩ rằng mẹ cậu đã biết điều gì đó không?” anh hỏi. “Có thể bà ấy đã gặp nguy hiểm?”

“Mình không biết,” Ngọc Thảo thở dài. “Nhưng mình cảm thấy có điều gì đó không ổn. Có một kẻ nào đó đang theo dõi, như thể hắn ta đang chờ đợi thời điểm thích hợp để ra tay.”

“Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ ràng hơn,” Minh Hoàng quyết định. “Mình sẽ giúp cậu. Chúng ta không thể để bất kỳ ai ngăn cản chúng ta tìm ra sự thật.”

“Cảm ơn cậu,” Ngọc Thảo nói, lòng cô ấm áp khi nghĩ đến sự hỗ trợ của bạn bè. “Mình không thể làm điều này một mình.”

Họ rời quán cà phê, hướng về nơi mà mẹ Ngọc Thảo từng sống. Những kỷ niệm ùa về trong tâm trí cô, nhưng lần này, cô không cảm thấy đơn độc. Có Minh Hoàng bên cạnh, một người luôn hiểu và chấp nhận những điều kỳ lạ trong cuộc sống của cô.

Khi họ đến căn nhà cũ, Ngọc Thảo cảm nhận được không khí nặng nề. Cánh cửa gỗ cũ kĩ kêu kẽo kẹt khi cô mở ra, những âm thanh như tiếng thì thầm từ quá khứ. Minh Hoàng nắm tay cô, giúp cô vượt qua nỗi sợ hãi.

“Chúng ta bắt đầu từ đâu?” anh hỏi, ánh mắt anh dò xét từng ngóc ngách trong căn nhà.

“Có một cái hộp ở trên gác,” Ngọc Thảo nói, chỉ tay về phía cầu thang. “Mẹ thường bảo đó là nơi cất giữ những bí mật.”

Họ lên gác, mỗi bước chân đều vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Ngọc Thảo cảm thấy như có ai đó đang theo dõi họ. Khi đến nơi, cái hộp cũ nằm giữa đống bụi bặm, trông như một món đồ cổ.

“Cậu mở nó đi,” Minh Hoàng nói, giọng anh ấm áp nhưng đầy căng thẳng. “Có thể bên trong có điều gì quan trọng.”Ngọc Thảo cẩn thận mở hộp, bên trong là những bức thư cũ, những vật phẩm kỳ lạ và một chiếc bùa chú. Cô chạm tay vào những vật đó, cảm nhận được hơi thở của mẹ. Một làn sóng ký ức ùa về, nhưng cô không thể để nó cuốn trôi mình.

“Đọc thử xem,” Minh Hoàng khuyên, ánh mắt anh đầy mong đợi.

Ngọc Thảo bắt đầu lật từng bức thư, những dòng chữ như xoáy sâu vào tâm trí cô. Mẹ đã viết về những điều bí ẩn, về một thế lực mà bà đã chống lại. Những dòng chữ như những mảnh ghép của một câu đố lớn.

“Có điều gì đó không đúng,” cô thì thầm, giọng run rẩy. “Mẹ đã phải đối mặt với một thứ gì đó rất nguy hiểm.”

“Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ hơn,” Minh Hoàng nói, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt. “Có thể những ký ức này sẽ dẫn chúng ta đến sự thật.”

Bất chợt, một tiếng động mạnh vang lên phía dưới. Ngọc Thảo và Minh Hoàng nhìn nhau, lòng họ thắt lại. Họ không hề đơn độc trong ngôi nhà này. Có ai đó đang chờ đợi họ, và Ngọc Thảo biết rằng họ cần phải nhanh chóng.

“Chúng ta phải đi xuống,” cô nói, giọng tràn đầy quyết tâm. “Hắn không thể ngăn cản chúng ta.”

Khi họ bước xuống, không khí trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Một bóng hình cao lớn đứng ngay ở cửa ra vào, chính là Trần Hữu Phước. Nụ cười của hắn ta như một chiếc lưỡi dao, sắc bén và đáng sợ.

“Chào mừng các bạn,” hắn nói, giọng đầy mỉa mai. “Rất vui khi thấy các bạn đã tìm được những thứ thú vị.”

Ngọc Thảo cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào. “Ngươi đang theo dõi chúng ta?” cô hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Có thể nói vậy,” hắn đáp, ánh mắt lạnh lẽo. “Nhưng các bạn không hiểu điều gì đang chờ đợi phía trước.”

“Chúng tôi sẽ không để ngươi ngăn cản,” Minh Hoàng tuyên bố, đứng chắn trước Ngọc Thảo.

Hữu Phước cười khẩy. “Các người không biết mình đang đối mặt với ai đâu.”

Ngọc Thảo cảm thấy sức mạnh từ những ký ức, những linh hồn đang chờ đợi được giải thoát. Cô biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và không ai có thể ngăn cản cô tìm kiếm sự thật về mẹ.

“Chúng ta sẽ không dừng lại,” Ngọc Thảo hứa, ánh mắt cô sáng rực. “Bất kể điều gì xảy ra.”

Trận chiến giữa ánh sáng và bóng tối đã bắt đầu, và Ngọc Thảo biết rằng những ký ức đau thương đang chờ đợi được giải thoát. Cô không thể để chúng bị chôn vùi mãi mãi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn