Ngọc Thảo và Minh Hoàng đứng bất động, ánh mắt dán chặt vào Trần Hữu Phước, người đang đứng chắn giữa cánh cửa như một bóng ma từ quá khứ. Sự hiện diện của hắn làm cho không khí xung quanh như đặc quánh lại, nỗi sợ hãi len lỏi vào từng tế bào của Ngọc Thảo.
“Các người thật sự nghĩ mình có thể tìm hiểu điều gì mà không có tôi sao?” Hữu Phước nói, nụ cười lạnh lẽo không hề thay đổi. “Những ký ức ấy không dành cho những kẻ yếu đuối như các người.”
“Chúng tôi không yếu đuối,” Minh Hoàng đáp, giọng anh quyết liệt. “Chúng tôi sẽ không để ngươi chiếm đoạt những gì thuộc về Ngọc Thảo.”
“Thật đáng tiếc,” Hữu Phước lắc đầu, ánh mắt hắn chợt tối lại. “Đừng quên, tôi có sức mạnh mà các người không thể tưởng tượng nổi.”
Ngọc Thảo cảm nhận được cơn gió lạnh lẽo từ hắn tỏa ra, nhưng cô không cho phép bản thân bị khuất phục. “Ngươi không thể kiểm soát những ký ức của mẹ tôi,” cô nói, mặc dù giọng nói vẫn có phần run rẩy. “Tôi sẽ tìm ra sự thật.”
“Thực sự thú vị,” hắn cười khẩy, “Vậy hãy thử xem. Nhưng hãy nhớ, không phải mọi ký ức đều đẹp đẽ.”
Hữu Phước bước tới, từng bước chân nặng nề như đè nặng lên không khí. Ngọc Thảo và Minh Hoàng lùi lại một bước, cảm giác như một cơn bão sắp ập đến. “Chúng ta không thể đứng đây mãi,” Minh Hoàng thì thầm. “Chúng ta cần phải tìm cách đối phó.”
“Đúng vậy,” Ngọc Thảo gật đầu. “Có thể những bức thư trong hộp sẽ giúp chúng ta.”
“Hãy nhanh lên,” Minh Hoàng nói, “Tôi sẽ giữ hắn ở đây.”
Ngọc Thảo lao về phía cái hộp, cảm giác hồi hộp dâng trào. Cô lật lại những bức thư, tìm kiếm thông tin nào đó có thể giúp họ đối phó với Hữu Phước. Những dòng chữ hiện lên trong tâm trí cô như những ký hiệu bí ẩn, khiến cô hồi tưởng về mẹ.
“Mẹ từng viết về một cách để phá vỡ sức mạnh của hắn,” Ngọc Thảo nói, giọng cô trở nên quyết đoán hơn. “Nếu chúng ta có thể tìm thấy cái bùa chú mẹ để lại, có thể chúng ta sẽ có cơ hội.”
“Mẹ đã để lại cho chúng ta điều gì?” Minh Hoàng hỏi, ánh mắt sắc bén.
“Có một loại bùa chú có thể bảo vệ chúng ta khỏi những thế lực đen tối,” Ngọc Thảo đáp. “Nó nằm trong một cuốn sách cổ mà mẹ từng nói tới.”
Hữu Phước nghe thấy những lời của họ, ánh mắt hắn chợt lóe lên sự giận dữ. “Các người không thể thoát khỏi số phận của mình đâu,” hắn quát, nhưng Ngọc Thảo đã kịp thời tìm thấy một bức thư có đề cập đến cuốn sách.
“Ở góc khu vực bên trái của nhà,” cô nói, lòng tràn đầy hy vọng. “Mẹ đã giấu nó ở đó.”
“Để tôi kéo dài thời gian cho,” Minh Hoàng nói, chuẩn bị đối đầu với Hữu Phước.“Cẩn thận!” Ngọc Thảo kêu lên, khi Minh Hoàng tiến tới, quyết tâm hiện rõ trong từng bước đi của anh. Cô chạy nhanh xuống cầu thang, lòng đầy lo lắng nhưng cũng dũng cảm. Mỗi bước chân như nặng trĩu bởi trách nhiệm phải tìm ra sự thật.
Khi đến góc khu vực, Ngọc Thảo cảm thấy một hơi thở lạnh lẽo. Cô tìm kiếm trong những vật dụng cũ kỹ, cuối cùng chạm phải một cuốn sách dày. Mặt sách phủ bụi nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Cô mở ra, những trang giấy vàng ố hiện ra trước mắt.
“Mẹ đã viết rất nhiều,” Ngọc Thảo thầm thì, lòng tự hỏi liệu có điều gì đó trong đây có thể giúp cô cứu mẹ và giải thoát những linh hồn đau khổ.
Đột nhiên, tiếng la hét của Minh Hoàng vang lên từ trên lầu. “Ngọc Thảo! Cẩn thận!”
Ngọc Thảo giật mình, cô vội vàng lật trang sách. Những ký tự kỳ lạ xuất hiện, ánh sáng từ cuốn sách dường như lấp lánh như một dấu hiệu. Cô cảm nhận được sức mạnh đang dâng lên từ bên trong.
“Có!” Ngọc Thảo thốt lên khi tìm thấy hình ảnh của chiếc bùa chú. “Đây rồi!”
Cô nhanh chóng ghi lại những chi tiết cần thiết, trong khi trên lầu, tiếng động ngày càng lớn hơn. Minh Hoàng đang phải đối mặt với Hữu Phước, và Ngọc Thảo biết thời gian không còn nhiều.
“Ngọc Thảo!” Minh Hoàng gào lên, “Nhanh lên đi!”
“Chờ một chút!” Ngọc Thảo hét lên, không dám ngẩng đầu. Cô cảm thấy nỗi sợ hãi nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Cô không thể để mọi thứ kết thúc ở đây.
Khi cô chuẩn bị rời khỏi góc khu vực, một tiếng động mạnh vang lên. Cánh cửa bỗng bật mở, Hữu Phước đứng đó, ánh mắt như một con thú hoang đang rình rập.
“Các người nghĩ có thể chạy trốn sao?” hắn cười, nhưng lần này âm thanh không còn mang tính châm biếm, mà tràn đầy sự giận dữ.
Ngọc Thảo, không còn thời gian để do dự, cầm cuốn sách trong tay, quyết tâm chờ đợi giây phút này từ lâu. “Chúng tôi sẽ không để ngươi kiểm soát nữa!” cô hét lên, nắm chặt cuốn sách.
Nhưng Hữu Phước đã nhanh chóng lao tới, hắn đưa tay ra như một cơn bão muốn nuốt chửng mọi thứ. Ngọc Thảo cảm thấy không khí xung quanh trở nên nặng nề, nhưng cô không lùi bước.
“Bùa chú!” cô thét lên, và một ánh sáng từ cuốn sách bùng lên, chói lòa như một tia chớp giữa đêm tối.
“Hãy cẩn thận!” Minh Hoàng kêu lên, nhưng Ngọc Thảo đã sẵn sàng. Hơi thở của những linh hồn xung quanh cô như tiếp thêm sức mạnh, và giờ đây, cô không còn đơn độc nữa.
Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối đã chính thức bắt đầu.