Mồ Chôn Những Ký Ức

Chương 4: Phát triển và leo thang xung đột

Ngọc Thảo và Minh Hoàng bước vào ngôi nhà của bà Lan, nơi mà ánh đèn dầu le lói soi sáng những bức tường cũ kỹ. Mùi hương của thuốc bắc và mùi nén hương hòa quyện trong không khí, tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa kỳ bí. Ngọc Thảo cảm nhận được sự bình yên nơi đây, nhưng nỗi lo âu vẫn không buông tha cô.

“Bà đang ở đâu?” Minh Hoàng hỏi, ánh mắt anh quét quanh tìm kiếm.

“Bà có thể đang ở trong phòng bùa,” Ngọc Thảo trả lời, lòng cô nôn nao. Cô biết bà Lan thường dành thời gian cho những nghi lễ tâm linh, nhất là khi có điều gì đó bất thường xảy ra.

Họ bước vào phòng, nơi bà Lan ngồi bên bàn thờ, ánh đèn lập lòe như nhịp tim của những linh hồn đang chờ đợi. Bà ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm như biển cả, chứa đựng những bí mật mà Ngọc Thảo không thể hiểu hết.

“Con đã trở về,” bà Lan nói, giọng nhẹ nhàng nhưng trầm lắng. “Có điều gì khiến con lo lắng?”

Ngọc Thảo không thể giấu được sự bồn chồn. “Bà, chúng con cần biết thêm về Trần Hữu Phước. Mẹ đã từng nhắc đến hắn trong nhật ký.”

Bà Lan nhíu mày, sự nghiêm trọng trong ánh mắt khiến Ngọc Thảo cảm thấy lạnh sống lưng. “Hắn ta là một kẻ nguy hiểm. Đừng để hắn tiếp cận con.”

“Chúng con sẽ không để điều đó xảy ra,” Minh Hoàng khẳng định, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Cần phải hành động ngay lập tức,” bà Lan tiếp tục. “Hắn ta không chỉ muốn di sản mà còn có thể tìm cách giải phóng những linh hồn bị mắc kẹt. Đó là sức mạnh mà hắn khao khát.”

Ngọc Thảo cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Có cách nào để ngăn hắn lại không, bà?”

“Có thể,” bà Lan nói, “nhưng sẽ cần một nghi lễ mạnh mẽ. Con cần phải chuẩn bị tâm lý cho những điều khủng khiếp sắp diễn ra.”

Minh Hoàng và Ngọc Thảo nhìn nhau, họ biết rằng cuộc chiến này không chỉ là với Trần Hữu Phước mà còn là với những ký ức và linh hồn đã bị chôn vùi. Ngọc Thảo cảm thấy như có một sức mạnh nào đó đang kéo cô vào vòng xoáy của quá khứ.

“Chúng ta sẽ chuẩn bị cho nghi lễ,” Ngọc Thảo quyết định. “Con không thể để mẹ phải chịu đựng thêm nữa.”

“Nhưng con cần phải cẩn thận,” bà Lan nhấn mạnh. “Đừng để cảm xúc dẫn dắt con.”

Khi họ bắt đầu thu thập những vật phẩm cần thiết cho nghi lễ, không khí trở nên dày đặc. Ngọc Thảo cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn xung quanh, họ đang chờ đợi một cơ hội để được giải thoát. Cô cảm thấy một nỗi đau đớn, như thể họ đang cầu xin sự giúp đỡ.

“Cậu có cảm thấy không?” Ngọc Thảo hỏi Minh Hoàng, giọng cô run rẩy.

“Cảm giác như có ai đó đang dõi theo chúng ta,” Minh Hoàng đáp, ánh mắt anh không rời khỏi cánh cửa. “Hắn có thể đã biết chúng ta đang ở đây.”“Chúng ta phải nhanh chóng,” Ngọc Thảo nói, cô không thể để Trần Hữu Phước có cơ hội ra tay.

Khi họ hoàn tất việc chuẩn bị, một tiếng động bất ngờ vang lên ở cửa. Ngọc Thảo và Minh Hoàng đồng loạt quay lại, lòng họ thắt lại. Cánh cửa khẽ mở ra, và một bóng hình cao lớn xuất hiện. Đó chính là Trần Hữu Phước.

“Chào mừng các bạn,” hắn ta nói, giọng điệu đầy tự mãn. “Tôi đã cảm thấy có điều gì đó không ổn. Thật thú vị khi tìm thấy hai người ở đây.”

Ngọc Thảo cảm thấy một nỗi sợ hãi dâng trào. “Hắn ta đang ở đây,” cô thì thầm.

“Các người đang tìm kiếm điều gì?” Hữu Phước hỏi, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá. “Có lẽ tôi có thể giúp các người.”

“Không cần,” Minh Hoàng cắt ngang, giọng anh kiên quyết. “Chúng tôi biết rõ về mưu đồ của ngươi.”

“Hừ, thật đáng tiếc,” Hữu Phước cười khẩy. “Các người không biết mình đang đối mặt với ai đâu.”

Ngọc Thảo cảm thấy như có một sức mạnh tối tăm bao quanh. Những linh hồn, những ký ức, tất cả đều đang chờ đợi. Cô phải nhanh chóng thực hiện nghi lễ trước khi quá muộn.

“Chúng ta phải bắt đầu ngay bây giờ,” Ngọc Thảo nói, quyết tâm trỗi dậy trong cô. “Bà, con cần bà giúp.”

Bà Lan gật đầu, và họ bắt đầu chuẩn bị cho nghi lễ. Ngọc Thảo cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể những ký ức đang chờ đợi được giải thoát. Hữu Phước đứng đó, ánh mắt hắn ta như những chiếc lưỡi dao sắc bén, sẵn sàng chặt đứt mọi nỗ lực của họ.

Khi họ bắt đầu, những âm thanh kỳ lạ vang lên, như những tiếng thì thầm từ quá khứ. Ngọc Thảo cảm thấy mọi thứ xung quanh bắt đầu biến đổi. Những hình ảnh mờ ảo hiện ra, những linh hồn bị mắc kẹt đang cầu xin được giải thoát. Cô không thể ngăn bản thân cảm thấy đồng cảm với họ.

“Ngọc Thảo, tập trung,” Minh Hoàng nhắc nhở, giọng anh như một mũi tên bắn xuyên qua sự hỗn loạn. “Đừng để hắn làm mất tập trung.”

“Hắn sẽ không thể ngăn cản chúng ta,” Ngọc Thảo nói, lòng cô tràn đầy quyết tâm.

Nhưng Hữu Phước chỉ đứng đó, một nụ cười mỉa mai trên môi. “Các người không thể thoát khỏi số phận của mình.”

Khi họ tiến sâu vào nghi lễ, không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Ngọc Thảo cảm nhận được sức mạnh của những ký ức đang trỗi dậy, và cô biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Cô sẽ không để những bí mật chôn vùi mãi mãi, và không ai có thể ngăn cản cô tìm kiếm sự thật về mẹ.

“Chúng ta sẽ không dừng lại,” Ngọc Thảo hứa, ánh mắt cô sáng rực. “Cho dù có chuyện gì xảy ra.”

Hành trình giải cứu những ký ức đau thương vẫn tiếp tục, và Ngọc Thảo biết rằng, sự thật đang chờ đợi ở phía trước, cùng với những bóng ma của quá khứ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn