Mồ Chôn Những Ký Ức

Chương 14: Ký Ức Bị Chôn Vùi

Ngọc Thảo đứng trước ngôi mồ hoang vu, nơi từng bị lãng quên giữa những câu chuyện rùng rợn. Cô cảm nhận được hơi lạnh từ lòng đất, như một lời nhắc nhở về những ký ức đau thương đang bị chôn vùi. Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tắt dần, bóng tối dần bao trùm lấy mọi thứ xung quanh. Cô đưa tay lên, chạm vào bề mặt lạnh lẽo của ngôi mồ, cảm thấy như có một sức mạnh vô hình đang cuốn hút cô vào trong.

“Mình vào đây làm gì?” Minh Hoàng đứng bên cạnh, đôi mắt cậu ánh lên nỗi lo lắng. “Nơi này có vẻ không an toàn.”

“Cậu không cảm thấy gì sao?” Ngọc Thảo hỏi, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên định. “Có điều gì đó ở đây. Những ký ức, những linh hồn… họ cần được giải thoát.”

“Nhưng nếu có kẻ thu gom ký ức ở đây…” Minh Hoàng không dám nói hết câu. Cậu biết rõ sức mạnh mà những kẻ đó có thể mang lại, nhưng cũng hiểu được sự nguy hiểm mà chúng gây ra.

Ngọc Thảo quay lại nhìn cậu, đôi mắt cô ánh lên quyết tâm. “Chúng ta không thể đứng yên. Chúng ta phải tìm hiểu. Nếu không, những ký ức này sẽ mãi mãi bị chôn vùi.”

Cô chậm rãi mở nắp ngôi mồ, một mùi ẩm mốc xộc lên khiến cả hai cảm thấy nhói lòng. Bên trong, những vật dụng cũ kỹ, những mảnh vỡ của ký ức, tất cả đều lấp lánh như những vì sao trong bóng tối. Cô cúi xuống, một chiếc vòng cổ cũ bỗng thu hút sự chú ý của Ngọc Thảo. Nó giống hệt với chiếc vòng mà mẹ cô từng đeo.

“Mẹ…” Ngọc Thảo thì thầm, nước mắt lăn dài trên má. Cô cảm nhận được sự hiện diện của mẹ, như một sức mạnh vô hình đang kéo cô về phía chiếc vòng. Minh Hoàng đứng lặng lẽ, chứng kiến sự chuyển động của Ngọc Thảo.

“Ngọc Thảo, cẩn thận!” Cậu lên tiếng, nhưng cô đã nhấc chiếc vòng lên khỏi mặt đất. Ngay khi cô chạm vào nó, một luồng ánh sáng chói lòa bỗng bùng lên, khiến cả hai phải nhắm mắt lại.

Khi ánh sáng tắt dần, họ thấy mình đứng trong một không gian khác, một thế giới đầy những hình ảnh mờ ảo, nơi những ký ức đau thương hiện lên như những mảnh ghép vụn vỡ. Những linh hồn đang vờn quanh họ, ánh mắt họ tràn ngập nỗi buồn và khao khát được giải thoát.

“Đây là… nơi nào?” Minh Hoàng lo lắng hỏi, nhưng Ngọc Thảo đã nhận ra. “Đây chính là nơi những ký ức bị chôn vùi.”

Cô bước về phía trước, cảm nhận được từng linh hồn đang nhìn về phía mình. “Mẹ! Mẹ ở đây không?” Cô kêu lên, hy vọng tìm thấy bóng dáng quen thuộc giữa những hình ảnh đẫm nước mắt.

Bỗng một giọng nói vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy đau thương. “Ngọc Thảo, con đã đến đây… nhưng con phải cẩn thận.”

“Mẹ!” Ngọc Thảo kêu lên, lòng tràn đầy mong mỏi. “Mẹ có thể cho con biết điều gì đã xảy ra không?”

“Con không thể ở đây lâu,” giọng nói ấy nói tiếp, “có những kẻ thu gom ký ức đang tìm kiếm sức mạnh từ những ký ức này. Chúng muốn chiếm đoạt những gì thuộc về con.”“Con sẽ không để điều đó xảy ra!” Ngọc Thảo khẳng định, ánh mắt cô trở nên sắc bén. “Con sẽ giải thoát cho những linh hồn này.”

“Nhưng con không thể làm một mình,” giọng nói của mẹ cô trở nên mơ hồ. “Hãy tìm những người bạn đáng tin cậy, họ sẽ giúp con.”

“Minh Hoàng!” Ngọc Thảo quay lại, thấy cậu đang đứng gần đó, vẻ mặt đầy lo lắng. “Chúng ta phải giúp những linh hồn này.”

“Cậu nghĩ chúng ta có thể làm được sao?” Minh Hoàng hỏi, vẫn chưa hoàn toàn tin vào những gì đang diễn ra. “Chúng ta chỉ là hai người.”

“Chúng ta không đơn độc,” Ngọc Thảo đáp, nhìn vào những linh hồn đang chờ đợi. “Họ đang cần chúng ta.”

Những linh hồn đồng loạt tiến về phía họ, ánh mắt lấp lánh như những ngôi sao trong đêm tối. Ngọc Thảo cảm nhận được sức mạnh từ những ký ức đau thương, những nỗi buồn được chôn vùi bấy lâu. Cô biết rằng đây chính là thời điểm để giải thoát cho họ.

“Chúng ta hãy bắt đầu,” Ngọc Thảo nói, quyết tâm lộ rõ trong giọng nói. “Hãy để ký ức không còn bị chôn vùi nữa.”

Bất ngờ, một tiếng động vang lên từ phía xa. Một bóng đen xuất hiện, đe dọa tất cả. Trần Hữu Phước, kẻ thù bí mật của Ngọc Thảo, bước vào không gian này với nụ cười lạnh lẽo. “Rất tốt, các người đã đến đúng lúc. Nhưng đây không phải là nơi để giải thoát, mà là nơi để bị chôn vùi.”

Ngọc Thảo cảm thấy một cơn gió lạnh lướt qua, nhưng cô không lùi bước. “Tôi sẽ không để ngươi làm điều đó!”

“Chúng ta sẽ không để ngươi chiến thắng,” Minh Hoàng thêm vào, ánh mắt cậu tràn đầy quyết tâm.

Trần Hữu Phước nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Hãy xem các người có đủ sức mạnh để chống lại tôi.”

Ngọc Thảo nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh từ những linh hồn xung quanh. “Chúng ta sẽ không để ký ức của mẹ và những linh hồn này trở thành công cụ cho sự tham lam của ngươi!”

Cô không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn cho tất cả những ký ức đang bị chôn vùi trong bóng tối. Sự thật về mẹ, những linh hồn đau khổ, tất cả sẽ được giải thoát. Cuộc chiến này không chỉ là cho Ngọc Thảo, mà còn là cho tất cả những người đã phải chịu đựng trong im lặng.

“Hãy chuẩn bị!” Ngọc Thảo hét lên, quyết tâm tràn đầy. Cô và Minh Hoàng cùng nhau đứng vững, sẵn sàng đối mặt với thử thách khủng khiếp phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn