Mồ Chôn Những Ký Ức

Chương 15: Sự Thật Đau Đớn

Ngọc Thảo đứng giữa những linh hồn đang vờn quanh, cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào từng tế bào trong cơ thể. Ánh mắt cô tìm kiếm hình bóng quen thuộc, nhưng chỉ thấy những gương mặt đau khổ. Mẹ cô, người đã hy sinh để bảo vệ cô, vẫn chưa xuất hiện. Sự trống rỗng đè nặng lên trái tim cô.

“Chúng ta phải làm gì đó,” Minh Hoàng nói, giọng anh lộ vẻ lo lắng. “Thời gian không chờ đợi.”

“Cậu nghĩ mình có thể giúp được không?” Ngọc Thảo hỏi, lòng đầy nghi ngờ. “Đây không phải trò chơi.”

“Chúng ta đã đến đây rồi, không thể lùi lại được,” Minh Hoàng đáp, ánh mắt anh kiên định. “Chúng ta phải tìm cách giải thoát cho họ.”

Những linh hồn quanh họ bắt đầu thì thầm, những tiếng nói như gió thoảng qua. “Giải thoát… giải thoát cho chúng tôi…” Cảm giác đau thương của họ lan tỏa, khiến Ngọc Thảo không thể đứng yên. Cô cảm nhận được sức mạnh của những ký ức đang dồn nén, khao khát được tự do.

“Mẹ, mẹ ở đâu?” Ngọc Thảo kêu lên, nhưng chỉ nhận được sự im lặng. Cô quay về phía Minh Hoàng, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Chúng ta phải tìm hiểu sự thật về mẹ. Bà đã hy sinh vì chúng ta, và giờ là lúc chúng ta đòi lại công bằng.”

“Đúng vậy,” Minh Hoàng gật đầu. “Nhưng điều đó không dễ dàng. Trần Hữu Phước đang ở đây. Hắn sẽ không để chúng ta làm điều đó.”

“Chúng ta phải tìm ra điểm yếu của hắn. Nếu hắn đang tìm kiếm sức mạnh từ những ký ức này, có thể chúng ta có thể dùng chính điều đó để chống lại hắn,” Ngọc Thảo nói, âm thanh trong trẻo nhưng đầy quyết tâm.

Bất chợt, một bóng đen xuất hiện từ phía xa, hình dáng cao lớn và lạnh lẽo. Trần Hữu Phước. Ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, nụ cười của hắn khiến Ngọc Thảo rùng mình. “Ồ, các người thật dũng cảm khi dám đến đây,” hắn nói, giọng điệu chế giễu. “Nhưng đây là nơi mà những ký ức tăm tối bị chôn vùi. Các người không thể giải thoát cho ai cả.”

“Ngươi không có quyền quyết định điều đó!” Ngọc Thảo khẳng định, lòng cô dâng trào sức mạnh. “Mẹ tôi đã hy sinh để bảo vệ tôi, và tôi sẽ không để ngươi làm tổn thương những linh hồn này nữa!”

“Ngươi thật sự nghĩ mình có sức mạnh để chống lại ta?” Trần Hữu Phước cười khẩy. “Hãy xem, những ký ức này sẽ trở thành của ta.”

Ngọc Thảo cảm nhận được sự lạnh lẽo tỏa ra từ hắn. Cô thầm nhủ phải tìm ra cách để chinh phục nỗi sợ hãi, để không chỉ giải cứu những linh hồn mà còn làm sáng tỏ sự thật về mẹ.“Mọi thứ đều có giá của nó, Ngọc Thảo,” hắn nói tiếp, ánh mắt thách thức. “Ngươi có dám trả giá không?”

“Chúng ta sẽ không để ngươi chiến thắng!” Minh Hoàng bước lên, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ chiến đấu vì những linh hồn và cả mẹ Ngọc Thảo!”

“Rất tốt,” Trần Hữu Phước gật đầu, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc. “Hãy để ta xem các ngươi có đủ sức mạnh hay không.”

Ngọc Thảo cảm nhận được luồng năng lượng từ những linh hồn xung quanh. “Chúng ta hãy bắt đầu,” cô nói, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói. “Đừng để ký ức bị chôn vùi nữa.”

Họ bước về phía bóng đen của Trần Hữu Phước, lòng tràn đầy sức mạnh. Những linh hồn bắt đầu tụ tập xung quanh họ, ánh mắt họ lấp lánh như những ngôi sao trong đêm tối. Ngọc Thảo biết rằng đây là lúc để giải thoát cho những ký ức đau thương, và cô không thể lùi bước.

“Chúng ta sẽ chiến đấu!” Ngọc Thảo hét lên, quyết tâm dâng cao. Cô nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh từ những linh hồn, từ chính mẹ mình. Họ sẽ không để ký ức trở thành công cụ cho sự tham lam của kẻ khác.

Trần Hữu Phước tiến về phía họ, đôi mắt lạnh lùng của hắn như muốn nuốt chửng tất cả. “Hãy xem ai sẽ là kẻ chiến thắng,” hắn thì thầm, và không khí xung quanh trở nên ngột ngạt.

Ngọc Thảo cảm thấy từng dây thần kinh trong cơ thể căng lên. Cô biết rằng đây không chỉ là một cuộc chiến cho chính mình, mà còn cho tất cả những linh hồn đã phải chịu đựng trong im lặng. Mẹ cô đã hy sinh, và giờ là lúc để cô đứng lên, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người đã mất.

Cô nhìn về phía Minh Hoàng, thấy ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta không đơn độc,” Ngọc Thảo nói, lòng tràn đầy hy vọng. “Họ đang cần chúng ta.”

“Đúng vậy,” Minh Hoàng đồng tình, gương mặt anh sáng lên. “Chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau.”

Bầu không khí trở nên căng thẳng, như một trận bão sắp ập đến. Ngọc Thảo cảm nhận được sức mạnh từ những ký ức, từ nỗi đau và cả những khao khát được tự do. Cô không thể để chúng phải tiếp tục chịu đựng.

“Bắt đầu nào!” Ngọc Thảo hét lên, và cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn