Ngọc Thảo và Minh Hoàng đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ, nơi mà Trần Hữu Phước đã hẹn gặp. Ánh đèn yếu ớt bên trong tạo ra những bóng đổ kỳ lạ, như những linh hồn đang lặng lẽ theo dõi. Cảm giác hồi hộp bao trùm lấy họ, nhưng không ai muốn lùi bước. Ngọc Thảo nắm chặt chiếc vòng cổ của mẹ, như một nguồn sức mạnh trong lúc này.
“Có lẽ chúng ta nên quay lại,” Minh Hoàng nói, giọng cậu tràn đầy lo lắng. “Hắn ta không phải là người dễ đối phó.”
“Không thể,” Ngọc Thảo cương quyết. “Con phải đối diện với hắn để bảo vệ những gì mẹ để lại. Hắn không thể chiếm đoạt di sản của mẹ con.”
Minh Hoàng gật đầu, mặc dù vẫn còn do dự. Họ đẩy cửa bước vào, không khí lạnh lẽo như thấm vào từng thớ thịt. Hắn đứng đó, Trần Hữu Phước, với vẻ ngoài lạnh lùng, ánh mắt như một con thú đang rình rập con mồi.
“Chào mừng các bạn,” hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sự khinh bỉ. “Tôi đã chờ đợi cuộc gặp này lâu rồi.”
“Ngươi định làm gì?” Ngọc Thảo hỏi, giọng kiên quyết nhưng không thể che giấu sự run rẩy trong lòng.
Trần Hữu Phước tiến lại gần, ánh mắt hắn lướt qua Minh Hoàng trước khi dừng lại trên Ngọc Thảo. “Tôi không thích vòng vo. Tôi đến đây để nói về di sản mà mẹ cô để lại.”
“Ngươi không có quyền,” Minh Hoàng tức giận lên tiếng. “Đó là di sản của Ngọc Thảo.”
“Quyền hay không quyền không quan trọng,” hắn cười khẩy. “Điều quan trọng là sức mạnh. Di sản của mẹ cô không chỉ là những vật chất, mà là những ký ức và sức mạnh tiềm ẩn mà nó mang lại.”
Ngọc Thảo cảm thấy nỗi lo lắng dâng cao. “Ngươi muốn gì từ nó?”
“Đơn giản thôi,” hắn nói, giọng điệu tự mãn. “Tôi muốn khai thác sức mạnh đó để tạo ra một thế lực tối thượng. Tôi sẽ không ngần ngại loại bỏ bất kỳ ai cản đường.”
“Ngươi sẽ không làm được đâu,” Ngọc Thảo khẳng định, cảm giác kiên cường trỗi dậy. “Mẹ ta đã bảo vệ nó, và ta sẽ tiếp tục làm như vậy.”
Hắn nhướng mày, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện. “Thật đáng tiếc, cô gái. Mẹ cô đã hy sinh không chỉ cho bản thân mà còn cho cả những linh hồn khác. Những linh hồn đang bị mắc kẹt trong quá khứ. Tôi có thể giải thoát cho chúng nếu cô hợp tác.”
“Giải thoát?” Minh Hoàng nhíu mày, không thể tin vào tai mình. “Ngươi đang nói dối. Ngươi chỉ muốn lợi dụng họ.”
“Lợi dụng? Không, tôi sẽ cho họ tự do,” hắn đáp, giọng điệu đầy thuyết phục. “Nhưng để làm được điều đó, tôi cần di sản của cô. Nó chứa đựng những ký ức có thể khai thác sức mạnh tối thượng.”
“Đừng nghe hắn,” Minh Hoàng khuyên Ngọc Thảo, nhưng lòng cô đã bị xáo trộn. “Ngọc Thảo, hãy giữ vững lòng tin.”
“Những linh hồn đó cần cô,” Trần Hữu Phước tiếp tục. “Cô có thể trở thành một phần của một sức mạnh lớn hơn, không còn phải sống trong nỗi đau và ký ức của quá khứ.”Ngọc Thảo cảm thấy như những lời của hắn đang xâm chiếm tâm trí mình. Những hình ảnh của mẹ, những ký ức đau thương, tất cả như đang dồn nén trong lòng. “Ta không cần sức mạnh đó. Ta chỉ cần sự thật về mẹ.”
“Và sự thật là, mẹ cô đã để lại một di sản không thể tưởng tượng nổi,” hắn nói, giọng điệu như một người dẫn đường. “Hãy để tôi giúp cô hiểu được điều đó.”
“Ngươi không thể thay đổi quyết định của ta,” Ngọc Thảo cương quyết. “Ta sẽ không để ngươi xâm phạm vào quá khứ của mẹ ta.”
“Vậy thì hãy xem điều gì sẽ xảy ra khi tôi không còn kiên nhẫn,” hắn nói, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. “Tôi sẽ không chỉ lấy đi di sản, mà còn cả những ký ức của cô.”
Đột nhiên, không gian như ngưng đọng. Ngọc Thảo cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo âm thanh của những tiếng thét vọng về từ quá khứ. Những linh hồn đau khổ hiện ra xung quanh, ánh mắt họ tràn ngập nỗi sợ hãi và khao khát tự do.
“Ngọc Thảo!” Một giọng nói vang lên, quen thuộc nhưng đầy đau thương. Là mẹ cô. “Con phải cẩn thận! Hắn ta không phải là người mà con nghĩ.”
“Không!” Ngọc Thảo hét lên, cảm thấy như mọi thứ đang sụp đổ. “Mẹ!”
Trần Hữu Phước cười, ánh mắt hắn sáng lên như một kẻ chiến thắng. “Những linh hồn đó đang kêu gọi cô, Ngọc Thảo. Hãy để tôi giúp cô giải thoát họ.”
“Đừng lắng nghe hắn!” Minh Hoàng kêu lên, tay nắm chặt.
Ngọc Thảo đứng giữa, lòng đầy mâu thuẫn. Cô có thể cảm nhận được sức mạnh và nỗi đau từ những linh hồn xung quanh, nhưng cô cũng biết rằng Trần Hữu Phước chỉ muốn lợi dụng điều đó cho mục đích riêng.
“Con không thể để hắn điều khiển mình,” bà Lan từng nói. “Con phải tìm ra sức mạnh bên trong con.”
“Ngọc Thảo!” Một linh hồn khác bước ra, ánh mắt buồn bã nhưng đầy quyết tâm. “Hãy làm điều đúng đắn.”
Cô hít sâu, cảm nhận sức mạnh từ chiếc vòng trên cổ. “Ta sẽ không để ký ức của mẹ và những linh hồn này trở thành công cụ cho sự tham lam của ngươi!”
“Hắn không thể thắng,” Minh Hoàng thêm vào, ánh mắt cậu tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu.”
Trần Hữu Phước nhếch môi, vẻ mặt hắn không hề thay đổi. “Rất tốt, hãy xem các ngươi sẽ làm gì khi đối mặt với sức mạnh tối thượng.”
Ngọc Thảo cảm thấy một luồng khí lạnh bao trùm lấy mình, nhưng cô không lùi bước. “Chúng ta sẽ không để ngươi thắng.”
Cô nắm chặt tay Minh Hoàng, và cùng nhau, họ bước vào cuộc chiến mà không ai có thể ngờ tới. Những ký ức đau thương, những linh hồn khao khát tự do, tất cả sẽ được giải thoát. Họ đã sẵn sàng đối đầu với Trần Hữu Phước, và không gì có thể ngăn cản họ.