Mồ Chôn Những Ký Ức

Chương 12: Ám Ảnh Từ Quá Khứ

Ngọc Thảo đứng giữa căn phòng tối tăm, ánh đèn nhấp nháy trên trần nhà như những ký ức bị chôn vùi. Cô cảm thấy nỗi đau từ quá khứ lại dâng trào, như một cơn sóng dữ dội muốn cuốn trôi mọi thứ. Hình ảnh mẹ cô, người phụ nữ từng đầy sức sống, giờ đây chỉ còn là những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí cô. Ngọc Thảo nắm chặt chiếc vòng cổ, món quà cuối cùng mẹ để lại, và cảm giác lạnh lẽo từ nó khiến cô rùng mình.

"Mẹ ơi, tại sao mẹ không nói với con?" Ngọc Thảo lẩm bẩm, giọng cô run rẩy. Những ký ức đau thương từ ngày mẹ ra đi lại hiện về, như những con quái vật lẩn khuất trong bóng tối, chực chờ nuốt chửng cô. Cô cảm thấy mình đang dần mất kiểm soát, không chỉ vì những ký ức ấy, mà còn bởi sự hoang mang về thực tại.

Minh Hoàng, đứng bên cạnh, nhìn cô với ánh mắt lo lắng. "Ngọc Thảo, em phải đối diện với nó. Nếu không, nó sẽ ám ảnh em mãi mãi."

Cô quay sang, thấy sự chân thành trong ánh mắt của cậu. "Nhưng em sợ. Sợ những gì em sẽ tìm thấy." Giọng cô nhỏ lại, như thể những lời nói ra có thể làm sống dậy những ký ức mà cô không muốn nhớ.

"Đối diện với quá khứ là cách duy nhất để em tìm được tự do," Minh Hoàng nói, giọng cậu đầy kiên định. "Hãy để anh giúp em. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua."

Ngọc Thảo gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn chất chứa nỗi lo âu. Cô cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã ba đường, nơi mà mỗi bước đi có thể dẫn đến những ký ức đau thương hoặc ánh sáng của sự thật. Cô cần phải tìm hiểu về cái chết của mẹ, nhưng cũng không biết liệu mình có đủ sức để đối diện.

"Bà Lan đã nói về những linh hồn khác. Nếu chúng ta không giải thoát cho họ, có thể họ sẽ kéo em xuống vực thẳm," Minh Hoàng tiếp tục, cố gắng thuyết phục cô.

Lời nói của cậu như một lời nhắc nhở, Ngọc Thảo biết rằng không chỉ mình cô đang phải vật lộn với những ký ức. Cô thở sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. "Được rồi, chúng ta sẽ bắt đầu. Nhưng anh phải ở bên em."

"Luôn luôn," Minh Hoàng khẳng định.

Họ ra khỏi căn phòng, lòng đầy quyết tâm nhưng cũng không kém phần lo lắng. Ánh sáng từ những ngọn đèn đường bên ngoài chiếu vào, tạo nên những bóng đổ kỳ quái trên tường. Ngọc Thảo cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ, như thể có ai đó đang theo dõi họ. Cô liếc nhìn xung quanh, nhưng chỉ thấy những bóng cây gầy guộc.

Khi họ đến nhà bà Lan, không khí càng trở nên nặng nề. Bà ngồi đó, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một thế giới bí ẩn. "Các con đã sẵn sàng chưa?" Bà hỏi, giọng trầm ấm nhưng có phần nghiêm nghị.

Ngọc Thảo gật đầu, nhưng trong lòng lại dấy lên nỗi sợ hãi. "Chúng con muốn biết thêm về mẹ và những ký ức mà bà đã nói."

"Những ký ức ấy không dễ dàng, Ngọc Thảo. Chúng sẽ đưa con vào những nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn," bà Lan cảnh báo. "Con cần phải chuẩn bị tâm lý."

Ngọc Thảo cảm thấy tim mình đập mạnh. "Con không thể để mình bị ám ảnh mãi như vậy. Con muốn giải thoát cho mẹ."Bà Lan nhìn cô, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Được rồi. Hãy nắm chặt chiếc vòng, và để nó dẫn dắt con. Nó sẽ mở ra những ký ức mà con cần."

Ngọc Thảo làm theo, nắm chặt chiếc vòng trong tay. Một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo hơi thở của quá khứ. Cô cảm nhận được sự kết nối giữa mình và những linh hồn đang chờ đợi. "Con sẽ không từ bỏ," cô nói, và cảm thấy một sức mạnh mới dâng trào trong lòng.

Bà Lan bắt đầu tụng một câu thần chú, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Ngọc Thảo nhắm mắt lại, và khi bà dứt lời, mọi thứ xung quanh bắt đầu biến đổi. Những hình ảnh mờ ảo dần hiện ra, như những bức tranh sống động từ quá khứ.

Cô thấy mẹ mình, nhưng không phải trong hình ảnh tươi sáng mà là một phiên bản khác. Mẹ cô đang đứng giữa một cánh đồng hoang tàn, ánh mắt đầy lo âu. "Ngọc Thảo, con phải cẩn thận," mẹ cô nói, nhưng âm thanh như bị bóp nghẹt bởi nỗi đau.

"Con sẽ không để mẹ phải cô đơn!" Ngọc Thảo hét lên, nhưng hình ảnh mẹ cô dần mờ đi. Cô cảm thấy như mình đang bị kéo xuống một vực thẳm, nơi mà những ký ức đau thương ùa về. Những tiếng thét, những hình ảnh tang thương, tất cả đều hiện lên như một cơn ác mộng.

"Ngọc Thảo!" Minh Hoàng gọi, nhưng giọng cậu như xa dần. Cô cảm thấy mình đang mất kiểm soát, mọi thứ trở nên hỗn loạn. "Không!" Cô hét lên, nhưng không ai có thể nghe thấy.

Trong khoảnh khắc tăm tối ấy, một hình dáng mờ ảo xuất hiện, đôi mắt buồn bã nhưng thông thái. "Ta là Lê Văn Khải," linh hồn nói, giọng khàn khàn. "Ta đã bị mắc kẹt trong ký ức này. Ngọc Thảo, con phải giúp ta."

"Nhưng ta còn phải tìm mẹ!" Ngọc Thảo đáp, lòng đầy hoang mang. "Ta không thể mất thêm người nữa."

Khải chỉ tay về phía những hình ảnh đau thương đang diễn ra. "Nếu con không giúp ta, những ký ức này sẽ g**t ch*t con."

Ngọc Thảo cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô biết rằng đây là một cuộc chiến không chỉ để tìm kiếm sự thật mà còn để giải thoát chính mình. Cô nhìn về phía Minh Hoàng, ánh mắt cậu tràn đầy quyết tâm. "Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau."

"Đúng vậy," Minh Hoàng nói, và trong khoảnh khắc ấy, Ngọc Thảo cảm thấy có một sức mạnh mới dâng trào. Cô hít một hơi thật sâu, chuẩn bị đối diện với những ký ức đau thương mà cô không thể trốn tránh.

"Đưa ta về," cô nói với Khải, lòng kiên quyết. "Ta sẽ giúp ông, nhưng hãy cho ta biết tất cả."

Khải gật đầu, và trong tích tắc, hình ảnh xung quanh lại chuyển động. Những ký ức đau thương đang chờ đợi, nhưng Ngọc Thảo đã sẵn sàng. Cô sẽ không để quá khứ ám ảnh mình thêm nữa. Cô sẽ tìm ra sự thật, không chỉ về mẹ mà còn về những linh hồn khác đang khao khát được giải thoát.

Hành trình tìm kiếm sự thật chỉ mới bắt đầu, và những điều bí ẩn vẫn đang chờ đợi phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn