Màu Đen Của Ký Ức

Chương 12: Tìm kiếm sự thật

Khi bước ra khỏi ngôi nhà cũ, Vân Anh cảm thấy không khí bên ngoài như thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng cô, sự hồi hộp vẫn chưa nguôi. Cô và Minh Tú đứng giữa con đường tăm tối, những suy nghĩ lộn xộn hiện lên trong đầu. Hình ảnh bức ảnh gia đình mà cô vừa thấy vẫn còn in đậm trong tâm trí.

“Cậu nghĩ Thảo Nguyên đang giấu giếm điều gì?” Minh Tú hỏi, ánh mắt chờ đợi.

“Mình không chắc, nhưng có vẻ như cô ấy từng trải qua một nỗi đau lớn. Đó có thể là lý do cô ấy trở thành người như bây giờ,” Vân Anh trả lời, giọng trầm xuống.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm. Có thể có những ký ức khác mà chúng ta chưa khám phá,” Minh Tú đề nghị, nét mặt kiên quyết.

“Đúng vậy. Nhưng làm thế nào để tiếp cận cô ấy mà không bị phát hiện?” Vân Anh lo lắng.

“Hãy để mình nghĩ một chút. Có thể chúng ta cần phải tìm đến Vũ Hằng,” Minh Tú gợi ý. “Cô ấy có những khả năng đặc biệt, có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về Thảo Nguyên.”

Vân Anh gật đầu, đồng ý với ý kiến của bạn. Họ quyết định quay về nhà để gặp Vũ Hằng. Trên đường đi, Vân Anh cảm thấy những ký ức chồng chéo, như những mảnh ghép chưa hoàn chỉnh. Cô cần tìm ra sự thật, không chỉ vì bản thân mà còn vì Thảo Nguyên.

Khi về đến nhà, Vũ Hằng đang ngồi trên ghế, ánh mắt nhìn xa xăm. Cô có vẻ đang chìm đắm trong suy nghĩ. Khi thấy Vân Anh và Minh Tú, Vũ Hằng đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc.

“Các cậu đến đúng lúc,” Vũ Hằng nói. “Mình vừa có một cảm giác kỳ lạ. Có điều gì đó sắp xảy ra.”

“Mình cần cậu giúp,” Vân Anh nói ngay, không để lỡ thời cơ. “Chúng mình vừa khám phá một ngôi nhà cũ của Thảo Nguyên và thấy được những ký ức đau thương của cô ấy.”

“Cô ấy có vẻ như đang chịu đựng một gánh nặng nào đó,” Minh Tú thêm vào. “Chúng mình muốn tìm hiểu sâu hơn về cô ấy.”

Vũ Hằng gật đầu, đôi mắt sâu thẳm như đang lướt qua những ký ức không thể thấy. “Tôi có thể giúp các bạn kết nối với thế giới tâm linh. Nhưng hãy chuẩn bị tinh thần. Những gì bạn tìm thấy có thể không dễ chịu.”

“Chúng mình đã sẵn sàng,” Vân Anh nói, dù trong lòng vẫn có chút lo lắng.

Họ ngồi thành vòng tròn, Vũ Hằng đưa ra những đồ vật cần thiết để tạo ra không gian thiêng liêng. Cô bắt đầu tụng những câu chú, không khí xung quanh dần trở nên nặng nề hơn. Vân Anh nhắm mắt, cảm nhận được luồng năng lượng đang chảy qua.

“Mình cảm thấy có điều gì đó… một ký ức,” Vân Anh thì thầm. “Nó đang đến gần.”

Ánh sáng bắt đầu mờ dần, và hình ảnh hiện lên trong tâm trí cô. Một cô bé, có lẽ chính là Thảo Nguyên, đang đứng bên cạnh một ngôi mộ. Nước mắt lăn dài trên má cô bé. “Tại sao mẹ không quay lại?” giọng nói trong trẻo vang lên, nhưng đầy đau khổ.

“Mẹ ơi, con nhớ mẹ!” Cô bé khóc, và Vân Anh cảm thấy nỗi đau như thấm vào từng tế bào.

“Cậu thấy gì?” Minh Tú hỏi, giọng đầy lo lắng.“Mẹ của cô ấy… có điều gì đó không ổn. Hình như cô ấy đã mất trong một tai nạn,” Vân Anh đáp, nhưng không thể ngăn được nước mắt mình.

“Chúng ta cần tìm hiểu thêm,” Vũ Hằng nói, đôi mắt cô như sáng lên một cách kỳ lạ. “Có thể có một cách để liên lạc với cô ấy. Hãy để tôi dẫn dắt.”

Vân Anh cảm nhận được sức mạnh của Vũ Hằng, nhưng cũng biết rằng việc này có thể nguy hiểm. Họ cùng nhau bước vào thế giới của những ký ức, nơi mà ánh sáng và bóng tối giao thoa.

Khi hình ảnh tiếp tục hiện lên, một cuộc đối thoại vang lên. Thảo Nguyên đứng trước một người đàn ông lạ mặt, ánh mắt cô đầy hoài nghi. “Ông muốn gì?” cô hỏi, giọng điệu mạnh mẽ nhưng không giấu được sự sợ hãi.

“Ta chỉ muốn giúp con,” người đàn ông nói, giọng trầm ấm. “Ký ức của con là sức mạnh, và ta có thể giúp con lấy lại những gì đã mất.”

“Không! Tôi không muốn,” Thảo Nguyên quát, và Vân Anh cảm nhận được sự bế tắc trong cô.

“Cô ấy đã từ chối sự giúp đỡ,” Vân Anh nhận ra. “Cô ấy không muốn tiếp tục sống trong quá khứ.”

“Nhưng chính quá khứ đã tạo nên cô ấy,” Vũ Hằng nói, ánh mắt nghiêm túc. “Có lẽ cô ấy cần được giúp đỡ để chấp nhận nó.”

Cảnh vật xung quanh họ bắt đầu mờ đi, và Vân Anh cảm thấy như mình đang rơi vào khoảng không vô định. Nhưng trước khi mọi thứ biến mất, cô kịp thấy một hình ảnh cuối cùng: Thảo Nguyên ngồi một mình trong bóng tối, ánh mắt trống rỗng, như đang chờ đợi một điều gì đó.

“Chúng ta cần giúp cô ấy,” Vân Anh nói, khi mọi thứ trở lại bình thường. “Cô ấy cần được chữa lành.”

“Đúng vậy,” Minh Tú đồng tình. “Nhưng làm thế nào?”

“Chúng ta phải tìm cách kết nối với cô ấy, giúp cô ấy hiểu rằng không có gì sai khi chấp nhận quá khứ,” Vũ Hằng gợi ý. “Chỉ có như vậy, cô ấy mới có thể tìm thấy sự bình yên.”

Vân Anh gật đầu, cảm nhận được sức mạnh của quyết định này. “Chúng ta sẽ không từ bỏ. Cô ấy xứng đáng có một cơ hội.”

Họ cùng nhau lên kế hoạch, nhưng trong lòng Vân Anh, một nỗi lo lắng vẫn không ngừng dâng lên. Cuộc chiến này không chỉ là về ký ức mà còn về tình người, và cô biết rằng sẽ không dễ dàng để chạm đến trái tim của Thảo Nguyên.

“Mọi thứ sẽ ổn thôi,” Minh Tú vỗ vai Vân Anh, nhắc nhở cô về sự kiên cường của bản thân.

“Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau,” Vân Anh khẳng định, ánh mắt kiên định. Nhưng trong thâm tâm, cô vẫn cảm nhận được sự rùng mình của những ký ức màu đen đang chờ đợi họ.

Họ quyết định tối mai sẽ tìm đến Thảo Nguyên, và Vân Anh không thể ngăn được sự hồi hộp trong lòng. Những bí mật sẽ dần được hé mở, và hành trình tìm kiếm sự thật mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn