Màu Đen Của Ký Ức

Chương 11: Bước ngoặt

Vân Anh đứng trước gương, ánh mắt tràn đầy lo âu. Hình ảnh Thảo Nguyên hiện lên trong tâm trí cô, không chỉ là một đối thủ mà giờ đây còn là một phần không thể tách rời trong quá khứ của mình. Sự thật như một cú sốc, khiến tim cô đập nhanh hơn. Cô đã nghĩ rằng cuộc chiến này đơn giản là về ký ức, nhưng giờ thì mọi thứ đã phức tạp hơn rất nhiều.

“Cậu có ổn không?” Minh Tú hỏi, đôi mắt nâu sáng ngời của cô bạn dán chặt vào Vân Anh. “Mình thấy cậu có vẻ khác.”

“Không, mình không ổn chút nào,” Vân Anh thở dài, ngồi xuống ghế. “Mình chỉ… không biết phải làm gì với tất cả những điều này.”

Minh Tú ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy tay Vân Anh. “Cậu phải nói cho mình biết chuyện gì đang xảy ra. Có phải vì Thảo Nguyên không?”

“Cô ấy có mối liên hệ với quá khứ của mình, và mình không thể tin được điều đó.” Vân Anh nói, giọng cô run rẩy. “Mình đã cố gắng quên đi, nhưng giờ lại không thể.”

“Chúng ta sẽ tìm ra cách giải quyết. Đừng để ký ức chi phối mình,” Minh Tú khuyến khích, nhưng Vân Anh biết rằng điều đó không dễ dàng.

“Đó không chỉ là ký ức của mình. Mình cảm thấy như cô ấy đang lôi kéo mình vào một cuộc chiến mà mình không muốn tham gia.” Vân Anh thở dài, cảm thấy nỗi đau từ quá khứ tràn về. “Cô ấy đã khiến mình nhớ lại những ký ức mà mình đã cố gắng chôn vùi.”

“Vậy chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với điều đó. Mình sẽ không để cậu một mình,” Minh Tú khẳng định, ánh mắt kiên quyết.

Vân Anh cảm thấy lòng mình ấm lại khi nghe những lời đó. “Cảm ơn cậu, nhưng mình cần biết thêm về Thảo Nguyên. Có thể tìm ra điểm yếu của cô ấy sẽ giúp chúng ta.”

“Chúng ta có thể bắt đầu từ gia đình cô ta,” Minh Tú đề xuất. “Có thể có điều gì đó mà chúng ta chưa biết.”

Vân Anh gật đầu, quyết định đã được đưa ra. Họ cần phải tìm hiểu thật nhiều về Thảo Nguyên, không chỉ để ngăn chặn cô ấy mà còn để hiểu rõ hơn về chính mình. Hành trình này không đơn giản, nhưng họ sẽ không từ bỏ.

---

Họ tới một quán cà phê nhỏ, nơi có nhiều người quen biết Thảo Nguyên. Hơi thở Vân Anh trở nên dồn dập khi nghĩ đến những gì có thể tìm ra. “Mình sẽ hỏi những người ở đây,” cô nói, quyết tâm dâng trào.

“Cẩn thận nhé,” Minh Tú nhắc nhở, ánh mắt vẫn không rời khỏi Vân Anh.

Khi họ bước vào quán, không khí xôn xao với những câu chuyện. Vân Anh cảm nhận được ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía mình. Cô hít một hơi thật sâu, rồi tiến lại bàn của một người phụ nữ trung niên, người được biết đến là bạn cũ của Thảo Nguyên.

“Chào chị, em là Vân Anh. Em muốn hỏi về Thảo Nguyên,” Vân Anh bắt đầu, giọng cô hơi run nhưng vẫn đầy tự tin.

Người phụ nữ nhìn Vân Anh, ánh mắt có chút nghi ngờ. “Cô ấy không phải là người dễ nói chuyện. Tại sao em lại muốn biết về cô ta?”

“Em chỉ muốn hiểu rõ hơn về cô ấy,” Vân Anh thành thật. “Có thể có điều gì đó mà em cần biết.”

Người phụ nữ thở dài, như đang cân nhắc. “Thảo Nguyên không phải là người mà em nghĩ. Cô ấy đã trải qua nhiều điều trong quá khứ.”

“Những điều gì?” Vân Anh hỏi, lòng đầy hi vọng.

“Gia đình cô ấy có những bí mật mà cô ấy luôn cố gắng giấu kín. Có một ký ức mà cô ấy không bao giờ muốn nhắc đến,” người phụ nữ đáp, ánh mắt lấp lánh sự thông thái.

Vân Anh cảm thấy tim mình đập mạnh. “Ký ức gì vậy?”

“Cô ấy từng có một mối quan hệ đau thương, và điều đó đã ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của cô ấy. Nếu em muốn tìm hiểu, hãy tìm đến nơi cô ấy từng sống,” người phụ nữ nói, rồi đứng dậy, rời khỏi bàn.

“Cảm ơn chị,” Vân Anh gọi theo, nhưng người phụ nữ đã đi xa.

“Chúng ta phải đến đó ngay lập tức,” Minh Tú nói, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.“Đúng vậy,” Vân Anh đáp, cảm thấy như một tia sáng đang le lói trong bóng tối.

---

Họ đến một khu phố cũ, nơi những ngôi nhà có vẻ hoang tàn, như thể thời gian đã ngừng trôi. Vân Anh cảm thấy một nỗi bồn chồn trong lòng. Cô không biết điều gì đang chờ đợi họ, nhưng mọi thứ đều có thể xảy ra.

“Cậu có chắc chắn không?” Minh Tú hỏi, cảm nhận được sự hồi hộp từ Vân Anh.

“Mình phải làm điều này,” Vân Anh nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”

Họ bước vào một ngôi nhà cũ kỹ, nơi Thảo Nguyên từng sống. Bên trong, không khí nặng nề và im lìm. Vân Anh cảm thấy như những ký ức đang chờ đợi họ. Cô lướt tay trên những bức tường, cảm nhận được sự tĩnh lặng, như thể mọi thứ đều đang ngủ quên.

“Mình cảm thấy có điều gì đó ở đây,” Vân Anh nói, lòng dâng trào cảm xúc.

“Có thể chúng ta sẽ tìm thấy điều gì đó quan trọng,” Minh Tú khẽ nói.

Họ đi sâu vào trong nhà, tìm kiếm từng ngóc ngách. Vân Anh chạm vào một cái bàn cũ, và ngay lập tức, những hình ảnh lướt qua tâm trí cô. Một ký ức hiện lên, một cô bé đang khóc, tiếng gọi mẹ vang lên trong không gian tĩnh lặng.

“Mẹ ơi, đừng đi,” cô bé khóc, và Vân Anh cảm thấy nỗi đau như thấm vào từng thớ thịt.

“Vân Anh, cậu ổn không?” Minh Tú lay nhẹ vai cô, ánh mắt lo lắng.

“Mình… mình thấy một ký ức,” Vân Anh thở hổn hển. “Cô ấy đã từng mất đi ai đó rất quan trọng.”

Minh Tú nắm chặt tay Vân Anh, “Chúng ta cần tìm ra thêm thông tin.”

Họ tiếp tục tìm kiếm, và một cánh cửa dẫn vào một căn phòng nhỏ hiện ra. Vân Anh cảm thấy như có một sức hút kỳ lạ từ bên trong. Cô mở cửa, và cảnh tượng bên trong khiến cô choáng váng.

Căn phòng đầy những đồ vật cũ kỹ, nhưng điều đặc biệt là một bức ảnh. Bức ảnh của một gia đình, với Thảo Nguyên đứng giữa, đôi mắt buồn bã. Vân Anh cảm thấy như ký ức của Thảo Nguyên đang hiện lên trước mắt mình.

“Mình cần phải lấy bức ảnh này,” cô nói, ánh mắt không rời khỏi bức ảnh. “Đây có thể là manh mối quan trọng.”

Khi Vân Anh cầm bức ảnh lên, cô cảm nhận được một cơn sóng mạnh mẽ từ những ký ức của Thảo Nguyên. Những hình ảnh lướt qua, những giọt nước mắt và nỗi đau. Cô cảm thấy như mình đang sống trong quá khứ của Thảo Nguyên.

“Cậu thấy gì?” Minh Tú hỏi, giọng đầy lo lắng.

“Cô ấy đã trải qua nỗi đau lớn. Có điều gì đó mà cô ấy không muốn ai biết,” Vân Anh đáp, cảm xúc dâng trào.

Cánh cửa căn phòng khép lại sau lưng họ, như thể ngăn cản những ký ức tràn về. Vân Anh biết rằng cuộc chiến này không chỉ là về việc đánh bại Thảo Nguyên, mà còn là việc giúp cô ấy chữa lành những vết thương.

“Chúng ta cần phải làm gì đó,” Vân Anh nói, lòng đầy quyết tâm. “Mình không thể để cô ấy tiếp tục sống trong đau khổ.”

“Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau giúp cô ấy,” Minh Tú đáp, ánh mắt kiên định.

Họ rời khỏi ngôi nhà cũ, nhưng trong lòng Vân Anh cảm thấy như một hành trình mới đang bắt đầu. Những ký ức màu đen không chỉ là sức mạnh, mà còn là một phần của câu chuyện mà họ cần phải giải mã.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Vân Anh khẳng định, lòng tràn đầy hy vọng.

Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng Vân Anh biết rằng họ sẽ tìm thấy ánh sáng trong bóng tối. Mỗi bước đi sẽ dẫn họ đến gần hơn với sự thật, và cô sẵn sàng đối mặt với những thử thách phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn