Màu Đen Của Ký Ức

Chương 13: Sát cánh bên nhau

Vân Anh đứng trước gương, lặng lẽ nhìn vào đôi mắt của mình. Mỗi lần soi gương, cô lại thấy hình ảnh của mẹ hiện lên, như một ký ức ấm áp nhưng cũng đầy đau thương. Minh Tú từ phía sau gọi lớn: “Vân Anh, mau lên! Chúng ta không còn thời gian nữa đâu!”

Vân Anh quay lại, thấy bạn mình đang nhảy nhót, đầy năng lượng. “Mình biết, nhưng…” cô ngập ngừng.

“Không ‘nhưng’ gì cả! Hôm nay là ngày chúng ta phải thử thách bản thân!” Minh Tú cười tươi, kéo Vân Anh ra khỏi những suy nghĩ lộn xộn.

Họ đang chuẩn bị cho một buổi huấn luyện thể lực mà Minh Tú đã sắp xếp. Đây không chỉ là một hoạt động thể thao đơn thuần mà còn là cơ hội để Vân Anh thoát khỏi những ký ức nặng nề. “Cứ coi như đây là một cách để xóa đi mọi thứ không vui,” Minh Tú nói, ánh mắt đầy quyết tâm.

Khi tới công viên, không khí trong lành và những tiếng cười vang vọng xung quanh khiến Vân Anh cảm thấy nhẹ lòng hơn. Họ bắt đầu với những bài tập chạy bộ. Minh Tú dẫn đầu, còn Vân Anh cố gắng theo kịp.

“Cảm giác thế nào?” Minh Tú hỏi, thở hổn hển.

“Cũng không tệ,” Vân Anh đáp, mặc dù mồ hôi đã bắt đầu ướt đẫm áo. Cô cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh hơn, không chỉ vì mệt mà còn vì sự phấn khích.

Họ chạy xong một vòng thì dừng lại, th* d*c. “Cảm ơn cậu,” Vân Anh thở ra, một nụ cười nở trên môi. “Mình cần điều này.”

“Luôn sẵn sàng!” Minh Tú nháy mắt. “Giờ thì đến phần thử thách thực sự.”

Vân Anh nhìn theo ánh mắt bạn, cảm thấy hồi hộp. “Thử thách gì?”

“Leo núi giả!” Minh Tú chỉ về phía một bức tường leo núi nhân tạo. “Chúng ta sẽ thử sức với nó.”

“Cậu điên à?” Vân Anh lắp bắp. “Mình chưa bao giờ làm cái này cả!”

“Chính vì vậy nên mới thú vị!” Minh Tú khích lệ. “Đừng lo, mình sẽ ở bên cạnh cậu.”

Họ tiến đến bức tường leo núi. Minh Tú nhanh chóng bắt đầu leo lên, trong khi Vân Anh đứng ở dưới, đôi chân run rẩy. “Cậu làm được mà!” Minh Tú gọi xuống.

Vân Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi sự lo lắng. Cô đặt chân lên bậc đầu tiên, tay nắm chặt vào những chỗ bám. Dần dần, cô bắt đầu leo lên, cảm giác hồi hộp xen lẫn với sự phấn khích.“Nhìn cậu kìa!” Minh Tú reo lên. “Cậu đang làm rất tốt!”

Khi Vân Anh leo cao hơn, một cảm giác tự do tràn ngập trong lòng. Cô quên đi mọi nỗi đau, ký ức về mẹ, những lo lắng trong cuộc sống. Chỉ còn lại cô và bức tường đá trước mặt.

Cuối cùng, khi chạm tới đỉnh, Vân Anh hét lên đầy phấn khích. “Mình làm được rồi!” Cô nhảy xuống, mặt mày rạng rỡ.

“Thấy chưa? Cậu có thể làm được!” Minh Tú ôm chầm lấy cô. “Giờ thì chúng ta có thể đối mặt với bất cứ điều gì!”

Sau buổi huấn luyện, họ ngồi bên một gốc cây lớn, uống nước và trò chuyện. “Cậu biết không, mình thấy như mình đã bỏ lại một phần nào đó ở trên đỉnh,” Vân Anh nói, giọng trầm tư.

“Đó chính là điều mà cậu cần,” Minh Tú đáp. “Buông bỏ những ký ức đau thương và sống cho hiện tại.”

“Cảm ơn cậu đã luôn bên cạnh,” Vân Anh thì thầm, ánh mắt cô ánh lên sự biết ơn.

“Chúng ta là bạn mà! Không ai bỏ rơi ai cả,” Minh Tú mỉm cười. “Và mình sẽ không để cậu một mình trong cuộc chiến này.”

Khi hoàng hôn buông xuống, hai cô gái ngồi dưới gốc cây, cảm nhận được sự gắn kết ngày càng sâu sắc. Họ đã vượt qua thử thách cùng nhau, và dường như tình cảm giữa họ đã nảy nở hơn bao giờ hết.

“Cậu nghĩ chúng ta có thể giúp Thảo Nguyên không?” Vân Anh hỏi, suy tư về kế hoạch tiếp theo.

“Chắc chắn rồi! Nhưng chúng ta phải chuẩn bị kỹ lưỡng. Cô ấy không dễ bị chạm đến đâu,” Minh Tú đáp.

“Chúng ta cần tìm hiểu thêm về cô ấy,” Vân Anh gật đầu, quyết tâm trong ánh mắt. “Có thể những ký ức của cô ấy cũng cần được chữa lành.”

“Chúng ta sẽ làm điều đó cùng nhau. Không có gì là không thể!” Minh Tú khẳng định, nắm chặt tay Vân Anh.

Họ đứng dậy, ánh hoàng hôn chiếu rọi lên con đường phía trước. Mỗi bước đi, họ cảm nhận được sức mạnh của tình bạn và hy vọng. Hành trình phía trước không dễ dàng, nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Khi rời khỏi công viên, Vân Anh cảm thấy một điều gì đó mới mẻ đang hình thành trong lòng. Có lẽ những ký ức không còn là gánh nặng mà sẽ trở thành động lực giúp cô tiến bước. Giữa những màu sắc ấm áp của hoàng hôn, cô biết rằng họ sẽ sát cánh bên nhau, tìm kiếm ánh sáng trong bóng tối.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn