Thiên An ngồi lặng lẽ trong phòng, ánh đèn mờ ảo chiếu lên cuốn sách cổ mà cô đã tìm thấy. Những ký tự cổ xưa lấp lánh dưới ánh sáng, như đang thì thầm những bí mật từ ngàn xưa. Cô cảm nhận được sự nặng nề trong không khí, như một lời cảnh báo đang âm thầm vang lên. Minh Tuấn ngồi bên cạnh, ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt cô.
“Cậu có cảm thấy gì không?” Thiên An hỏi, giọng cô nhẹ như gió thoảng.
“Cảm thấy... như có điều gì đó không ổn.” Minh Tuấn gật đầu, đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên sự lo lắng. “Có lẽ chúng ta nên đi gặp bà ngoại ngay bây giờ.”
Thiên An đồng ý, lòng cô nặng trĩu. Bà Mỹ Linh luôn là người có thể giúp họ trong những lúc khó khăn. Khi hai người bước ra khỏi nhà, bầu không khí u ám bao trùm lấy họ. Những cơn gió lạnh như thấu vào da thịt, khiến lòng Thiên An thêm phần hồi hộp.
Tới nhà bà ngoại, họ thấy bà đang ngồi bên bàn thờ, ánh nến lung linh phản chiếu lên gương mặt hiền hậu. Bà Mỹ Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt bà có vẻ lo lắng. “Con về rồi à? Đã xảy ra chuyện gì?”
“Bà ơi, chúng con cảm thấy có điều gì đó không bình thường,” Thiên An nói, lòng cô tràn đầy bất an. “Chúng con muốn biết thêm về Nguyễn Văn Hưng.”
Bà Mỹ Linh im lặng một lúc, rồi thở dài. “Hắn là một kẻ nguy hiểm, Thiên An. Hắn không chỉ đơn thuần là một kẻ lừa đảo trong phong thủy. Hắn có sức mạnh điều khiển linh hồn, và hắn sẽ không ngần ngại làm tổn thương những người mà hắn coi là kẻ thù.”
“Chúng con cần tìm cách đối phó với hắn,” Minh Tuấn khẳng định.
“Có một nghi lễ cổ xưa mà ta đã nghe, có thể giúp con chống lại hắn. Nhưng con phải rất mạnh mẽ và kiên định,” bà nói, giọng điệu nghiêm túc.
Thiên An cảm thấy một luồng hy vọng. “Chúng con sẵn sàng. Bà hãy dạy cho chúng con.”
Bà Mỹ Linh bắt đầu kể về nghi lễ, từng từ từ đi vào tâm trí của Thiên An như một ánh sáng le lói giữa đêm tối. “Nhưng hãy nhớ, trong khi thực hiện nghi lễ, con phải giữ vững tâm trí. Hắn sẽ không ngần ngại dùng mọi chiêu trò để làm con phân tâm.”
“Chúng con sẽ không để hắn thắng,” Minh Tuấn nói, ánh mắt anh kiên định.
Khi họ rời khỏi nhà bà ngoại, lòng Thiên An tràn đầy quyết tâm. Họ đã có một kế hoạch, nhưng cô biết rằng cuộc chiến này sẽ không hề dễ dàng. Hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng.
“Chúng ta hãy chuẩn bị cho nghi lễ ngay tối nay,” Thiên An quyết định. “Thời gian không chờ đợi ai cả.”
Khi màn đêm buông xuống, cả nhóm tụ tập trong phòng khách của Thiên An. Họ sắp xếp những vật phẩm cần thiết cho nghi lễ: những nhánh cây khô, một bát nước, và một tấm vải trắng. Không khí trở nên căng thẳng, nhưng cũng đầy quyết tâm.“Chúng ta sẽ bắt đầu thôi,” Thiên An nói, giọng cô chắc chắn. Cô bắt đầu đọc những câu thần chú từ cuốn sách cổ, từng âm thanh vang lên như một lời cầu nguyện.
Khi những từ ngữ thoát ra khỏi miệng, không gian xung quanh bắt đầu chuyển động. Một cơn gió lạnh lướt qua, làm tắt ngúm ngọn nến trên bàn. Tất cả mọi người đều im lặng, một cảm giác rợn người len lỏi trong lòng họ.
“Cẩn thận!” Minh Tuấn nhắc nhở, ánh mắt anh quét xung quanh. “Hắn có thể đang theo dõi chúng ta.”
Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau. “Tại sao các ngươi lại làm như vậy?”
Thiên An quay lại, tim đập thình thịch. Một linh hồn, với ánh mắt trong suốt và một nụ cười bí ẩn, đứng đó. Cô nhận ra đó là hình ảnh của một người phụ nữ, có vẻ quen thuộc.
“Là mẹ!” Thiên An thốt lên, nhưng ngay lập tức cảm thấy nỗi sợ hãi chực chờ.
“Con gái, hãy nghe ta,” giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại mang theo sức nặng. “Nguy hiểm đang đến gần. Hắn sẽ không từ bỏ cho đến khi con phải trả giá.”
“Nhưng chúng con có thể làm gì?” Thiên An hỏi, nước mắt chực trào.
“Cần phải chuẩn bị tâm lý. Hắn sẽ không dễ dàng buông tha. Hãy tin vào sức mạnh của tình bạn và lòng can đảm,” linh hồn mẹ cô nói, ánh mắt như thấu suốt mọi nỗi lòng.
Khi hình ảnh mẹ cô dần mờ đi, Thiên An cảm thấy một nỗi lo lắng tràn ngập. “Chúng ta phải tìm ra sự thật!” Cô quát lên.
“Đúng vậy, chúng ta sẽ không để mẹ cô một mình,” Minh Tuấn nói, nắm chặt tay cô.
Họ quyết tâm không để Nguyễn Văn Hưng chiếm ưu thế. Cuộc chiến này không chỉ là để bảo vệ chính mình mà còn là để tìm kiếm sự thật về những bí mật mà gia đình cô đã che giấu.
“Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau,” Minh Tuấn khẳng định, ánh mắt anh sáng lên một niềm tin mới.
Thiên An gật đầu, lòng đầy quyết tâm. Họ sẽ không để nỗi sợ hãi ngăn cản bước chân họ. Mọi thứ đều đang chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi, và trong sâu thẳm, Thiên An cảm nhận được điều gì đó đang chờ đợi họ.