Thiên An và Minh Tuấn quyết định trở về nhà sau buổi nghi lễ. Không khí nặng nề bao trùm, nhưng trong lòng Thiên An lại tràn đầy quyết tâm. Họ cần phải tìm hiểu thêm về Nguyễn Văn Hưng, kẻ đã từng hại gia đình cô. Mọi thứ đều bắt đầu từ hắn.
“Chúng ta nên tìm hiểu về quá khứ của hắn,” Minh Tuấn đề xuất khi cả hai ngồi trong quán cà phê quen thuộc. “Có thể hắn đã để lại dấu vết gì đó.”
“Đúng vậy,” Thiên An gật đầu, “hắn là kẻ lừa đảo, nhưng không phải người dễ bị đánh bại. Mẹ từng nói về hắn, rằng hắn có sức mạnh lớn trong lĩnh vực phong thủy, nhưng lại dùng nó cho mục đích xấu.”
Huyền Trang và Quốc Cường tham gia vào cuộc trò chuyện. “Tôi có nghe nói về một số người từng bị hắn lừa. Họ nói hắn có khả năng thao túng tâm lý, khiến người ta dễ dàng tin tưởng vào những điều hắn nói,” Quốc Cường chia sẻ.
“Chúng ta cần phải cẩn thận. Hắn không đơn giản như vẻ bề ngoài,” Thiên An nhấn mạnh. “Mọi thông tin đều quan trọng.”
Huyền Trang bỗng nhiên nhíu mày. “Chắc chắn hắn sẽ không ngồi yên. Nếu hắn biết chúng ta đang điều tra, có thể hắn sẽ hành động.”
Minh Tuấn cười, nhưng ánh mắt anh nghiêm túc. “Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống. Hắn không thể biết được chúng ta đang tìm hắn.”
Khi buổi chiều dần trôi, cả nhóm bắt đầu tìm kiếm thông tin về Nguyễn Văn Hưng. Họ lục tìm trong các trang mạng xã hội, các bài báo cũ và cả những lời đồn đại từ những người từng tiếp xúc với hắn. Cuối cùng, họ phát hiện ra một bài viết cũ nói về một buổi lễ phong thủy mà Hưng đã tổ chức. Điều kỳ lạ là những người tham gia buổi lễ đó đều mất tích.
“Đây rồi,” Thiên An nói, chỉ vào màn hình máy tính. “Chúng ta cần tìm hiểu về buổi lễ này. Có thể có điều gì đó liên quan đến mẹ tôi.”
“Chúng ta phải tìm người từng tham gia buổi lễ,” Quốc Cường đề xuất. “Họ có thể biết được điều gì đó.”
“Đúng, nhưng phải cẩn thận,” Minh Tuấn nhắc nhở. “Hắn có thể đang theo dõi chúng ta.”
Đêm buông xuống, ánh đèn đường mờ ảo. Thiên An cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ trong lòng. Hắn sẽ không tha cho họ, cô biết điều đó. Nhưng lòng quyết tâm lại thúc giục cô phải tiếp tục.
“Cô thấy sao?” Minh Tuấn hỏi, ánh mắt anh đầy lo lắng khi họ đi bộ về nhà.
“Chúng ta không thể lùi bước,” Thiên An đáp, “mẹ tôi đã mất tích quá lâu. Tôi phải tìm ra sự thật.”
“Vậy thì chúng ta sẽ làm điều đó cùng nhau,” Minh Tuấn nắm chặt tay cô, khiến cô cảm thấy vững vàng hơn.
Sáng hôm sau, họ quyết định đến tìm một người từng tham gia buổi lễ phong thủy của Nguyễn Văn Hưng. Cô ta tên là Mai, một phụ nữ trung niên sống ở ngoại ô thành phố. Theo thông tin, Mai đã có một cuộc sống bình thường cho đến khi tham gia buổi lễ đó.
Khi đến nhà Mai, không khí xung quanh có phần nặng nề. Căn nhà cũ kỹ, với những bức tường ngả màu. Họ gõ cửa và một người phụ nữ với ánh mắt hoảng loạn xuất hiện.
“Xin chào, chúng tôi đến để hỏi về buổi lễ phong thủy của Nguyễn Văn Hưng,” Thiên An mở lời.
Mai nhìn họ với vẻ nghi ngờ. “Tại sao các bạn lại quan tâm đến hắn?”
“Chúng tôi muốn tìm hiểu về những điều đã xảy ra,” Minh Tuấn nói. “Có thể nó liên quan đến một người đã mất tích.”
Mai lưỡng lự một chút, rồi cuối cùng cho họ vào trong. “Tôi không biết nhiều, nhưng buổi lễ đó thật kỳ lạ. Hắn đã khiến chúng tôi tin rằng sẽ nhận được những điều tốt lành.”
“Rồi thì sao?” Thiên An hỏi, sự lo lắng dâng lên trong lòng.
“Sau buổi lễ, tôi không thấy những người bạn của mình nữa. Họ biến mất,” Mai nói, giọng nói run rẩy. “Tôi đã thấy nhiều điều kỳ lạ. Hắn không chỉ là một kẻ lừa đảo, mà còn có sức mạnh thật sự.”
“Có điều gì đặc biệt về hắn mà bà nhớ không?” Quốc Cường hỏi.
Mai gật đầu, ánh mắt bà rực sáng. “Hắn có thể khiến người ta thấy những điều họ muốn thấy, và đôi khi… những điều mà họ không muốn thấy.”
“Có nghĩa là hắn có khả năng thao túng tâm lý?” Thiên An hỏi.“Đúng vậy. Hắn có thể điều khiển cả linh hồn,” Mai nói, giọng bà lạc đi. “Tôi không biết hắn đã làm gì với những người đã mất tích, nhưng tôi cảm nhận được điều gì đó rất đáng sợ.”
Thiên An cảm thấy lạnh sống lưng. “Chúng tôi cần phải biết thêm. Bà có thể giúp chúng tôi không?”
Mai gật đầu, nhưng ánh mắt bà tràn đầy lo lắng. “Hãy cẩn thận. Hắn có thể đang theo dõi các bạn.”
Khi rời khỏi nhà Mai, lòng Thiên An nặng trĩu. Họ đã biết thêm một số thông tin, nhưng chưa đủ để đối đầu với Nguyễn Văn Hưng.
“Chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn về hắn,” Minh Tuấn nói. “Có thể tìm một cách nào đó để chống lại hắn.”
“Đúng vậy,” Thiên An đồng tình. “Mẹ tôi đã từng nói rằng phong thủy không chỉ là sự cân bằng vật chất mà còn là tâm linh. Chúng ta cần phải tìm ra cách để không bị hắn thao túng.”
“Hãy quay lại tìm bà ngoại,” Quốc Cường đề xuất. “Bà ấy có thể biết điều gì đó.”
“Đúng, bà ngoại là người hiểu biết nhất trong chúng ta,” Thiên An nói. “Chúng ta sẽ đến gặp bà ngay.”
Khi họ trở về nhà bà ngoại, không khí xung quanh trở nên căng thẳng. Bà Mỹ Linh đang ngồi bên bàn, nhìn ra ngoài với ánh mắt xa xăm.
“Mọi người về rồi à?” Bà hỏi, nụ cười hiện lên trên môi, nhưng có vẻ không thật sự vui vẻ.
“Bà ơi, chúng con cần sự giúp đỡ,” Thiên An mở lời. “Chúng con đang điều tra về Nguyễn Văn Hưng.”
Mặt bà Mỹ Linh lập tức nghiêm lại. “Hắn là một kẻ rất nguy hiểm. Con phải cẩn thận.”
“Bà biết nhiều về hắn không?” Minh Tuấn hỏi.
“Chỉ biết rằng hắn có khả năng thao túng tâm lý và linh hồn. Hắn không phải là người bình thường,” bà nói, giọng điệu nghiêm túc. “Con cần phải chuẩn bị tinh thần cho những điều tồi tệ nhất.”
“Chúng con muốn tìm ra cách để đối phó với hắn,” Thiên An nói, lòng tràn đầy lo lắng.
“Có một nghi lễ cổ xưa mà ta từng biết. Nó có thể giúp con đối phó với những kẻ như hắn,” bà Mỹ Linh đáp, ánh mắt sáng lên. “Nhưng con sẽ phải mạnh mẽ.”
Thiên An cảm thấy một luồng hy vọng mới. “Chúng con sẵn sàng.”
Bà Mỹ Linh bắt đầu kể về nghi lễ cổ xưa, những điều cần chuẩn bị và những dấu hiệu cần chú ý. Cả nhóm lắng nghe cẩn thận, lòng đầy quyết tâm. Họ sẽ không để Nguyễn Văn Hưng dễ dàng chiếm ưu thế.
“Nhưng nhớ rằng, trong khi thực hiện nghi lễ, con phải giữ vững tâm trí. Hắn sẽ không ngần ngại sử dụng những chiêu trò để làm con phân tâm,” bà nhấn mạnh.
“Chúng con sẽ không để hắn thắng,” Minh Tuấn nói, ánh mắt kiên định.
Thiên An cảm thấy nỗi lo lắng trong lòng giảm bớt. Họ có một kế hoạch, và họ sẽ thực hiện nó. Nhưng cô cũng biết rằng cuộc chiến này sẽ không hề dễ dàng. Hắn sẽ không bao giờ từ bỏ dễ dàng.
“Chúng ta hãy chuẩn bị cho nghi lễ ngay tối nay,” Thiên An quyết định. “Thời gian không chờ đợi ai cả.”
Khi họ rời khỏi nhà bà ngoại, lòng Thiên An tràn đầy quyết tâm. Họ sẽ phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt, nhưng cô tin rằng, với tình bạn và sức mạnh bên trong, họ có thể vượt qua mọi khó khăn.
“Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau,” Minh Tuấn nói, nắm chặt tay Thiên An.
Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, và một niềm tin mới dâng lên trong lòng. Mọi thứ đang chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi, và trong sâu thẳm, Thiên An cảm thấy một điều gì đó đang chờ đợi họ.