Mặt Trăng Mất Tích

Chương 11: Khám Phá Tà Ma

Khi ánh trăng đã lặn khuất sau những tán cây, Thiên An và Minh Tuấn cùng nhau chuẩn bị cho nghi lễ phong thủy mà bà Mỹ Linh đã hướng dẫn. Không khí trong phòng khách trở nên căng thẳng, nhưng cũng đầy quyết tâm. Những vật phẩm cần thiết được sắp xếp ngay ngắn: nhánh cây khô, bát nước, và tấm vải trắng trải trên bàn. Thiên An cảm nhận sự hồi hộp trong lòng, như một nhịp đập của lòng dũng cảm và lo âu hòa quyện.

“Chúng ta sẽ bắt đầu thôi,” cô nói, giọng cô chắc chắn nhưng cũng không giấu được sự hồi hộp. Cô mở cuốn sách cổ, nơi những ký tự xưa cũ hiện ra như những bí mật đang chờ được khám phá. Mỗi từ, mỗi câu đều mang theo sức mạnh của những thế hệ trước.

Minh Tuấn đứng bên cạnh, đôi mắt anh quét xung quanh, cảnh giác. “Cẩn thận, hắn có thể đang theo dõi chúng ta,” anh thì thầm, như một lời nhắc nhở. Thiên An gật đầu, lòng quyết tâm dâng cao. Họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến này.

Khi những câu thần chú bắt đầu được đọc lên, không gian xung quanh như chao đảo. Một cơn gió lạnh bất ngờ lướt qua, làm tắt ngúm ngọn nến trên bàn. Thiên An và Minh Tuấn nhìn nhau, cảm giác rợn người len lỏi trong lòng. Đột nhiên, tiếng thở dài nhẹ nhàng vang lên, như một lời cảnh báo.

“Các ngươi đang làm gì?” Một giọng nói trong trẻo, nhưng lại mang theo sự uy nghiêm, vang lên từ góc phòng. Thiên An quay lại, tim đập thình thịch. Một hình bóng mờ ảo xuất hiện, đó là một người phụ nữ với ánh mắt sâu thẳm và nụ cười dịu dàng.

“Mẹ!” Thiên An thốt lên, nhưng sự vui mừng bị che lấp bởi nỗi lo lắng. Cô cảm thấy một luồng gió lạnh chạy dọc sống lưng. “Tại sao mẹ lại ở đây?”

“Con gái, hãy cẩn thận,” giọng nói của mẹ cô vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. “Nguy hiểm đang đến gần. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi con phải trả giá.”

“Chúng con có thể làm gì?” Thiên An hỏi, nước mắt tràn khóe mi. Cô muốn được an ủi, muốn tìm thấy sự bình yên trong lòng.

“Cần phải chuẩn bị tâm lý. Hắn sẽ không dễ dàng buông tha. Hãy tin vào sức mạnh của tình bạn và lòng can đảm,” linh hồn mẹ cô nói, ánh mắt như thấu suốt mọi nỗi lòng. Hình ảnh của bà dần nhòa đi, để lại trong lòng Thiên An một nỗi trống rỗng và sự quyết tâm mãnh liệt.

“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật!” Thiên An kêu lên, giọng cô vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Minh Tuấn nắm chặt tay cô, ánh mắt anh đầy sự kiên định. “Không để mẹ cô một mình,” anh nói, như một lời thề.

Những giọt nước mắt không kịp rơi, mà thay vào đó là một ngọn lửa cháy rực trong lòng. Họ đã sẵn sàng, không chỉ để đối mặt với Nguyễn Văn Hưng mà còn để khám phá những bí mật gia đình mà họ chưa từng biết đến.

“Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau,” Minh Tuấn khẳng định, ánh mắt anh sáng lên niềm tin mới. Thiên An gật đầu, lòng đầy quyết tâm. Họ sẽ không để nỗi sợ hãi ngăn cản bước chân họ.Cùng lúc đó, một tiếng động lạ vang lên từ bên ngoài, làm cả hai giật mình. Tiếng cành cây gãy, như một dấu hiệu của sự xuất hiện của kẻ thù. “Hắn đã đến!” Thiên An thốt lên.

“Chúng ta phải hoàn tất nghi lễ trước khi hắn can thiệp,” Minh Tuấn nói, ánh mắt anh không rời khỏi cánh cửa. Thiên An hít một hơi thật sâu, quay trở lại với cuốn sách cổ. Cô bắt đầu đọc lại những câu thần chú, lần này với một sức mạnh và quyết tâm mạnh mẽ hơn.

Khi những từ ngữ phát ra, không gian xung quanh họ lại bắt đầu chuyển động. Một cơn gió lạnh thổi qua, làm tắt ngúm ngọn nến lần thứ hai. “Cẩn thận!” Minh Tuấn nhắc nhở, ánh mắt anh quét xung quanh. “Hắn có thể đang ở gần đây.”

Thiên An cảm nhận được hơi thở của sự hiện diện bí ẩn, như thể có ai đó đang lén lút theo dõi từng bước đi của họ. “Chúng ta phải nhanh lên,” cô nói, lòng tràn đầy lo lắng. “Hãy tập trung.”

Đột nhiên, một bóng đen xuất hiện trong góc phòng, đôi mắt sáng quắc như ánh đèn pha. Thiên An và Minh Tuấn đồng loạt quay lại, tim đập mạnh. “Nguyễn Văn Hưng!” Minh Tuấn thốt lên.

“Hai đứa thật ngu ngốc khi dám mạo hiểm như vậy,” hắn cười, giọng nói lạnh lùng. “Ta sẽ không để các ngươi phá hỏng kế hoạch của ta.”

“Chúng ta không sợ ngươi!” Thiên An dũng cảm nói, mặc dù cảm thấy nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng. Minh Tuấn đứng bên cạnh, anh cảm nhận được sức mạnh từ cô. Họ đã không còn đơn độc.

“Ta sẽ cho các ngươi thấy sức mạnh của ta!” Nguyễn Văn Hưng gầm lên, đôi mắt hắn ánh lên sự tàn nhẫn. “Hãy chuẩn bị cho sự hủy diệt.”

“Không, chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra!” Minh Tuấn kiên quyết đáp lại, anh nắm chặt tay Thiên An, tạo nên một nguồn sức mạnh từ tình bạn và lòng dũng cảm.

Thiên An quay lại với cuốn sách, đọc những câu thần chú với tất cả sức mạnh còn lại. Không gian xung quanh họ bắt đầu rung chuyển, như thể một cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối đang diễn ra. Họ sẽ không để Nguyễn Văn Hưng chiến thắng. Cuộc chiến này không chỉ để bảo vệ bản thân mà còn để tìm kiếm sự thật về những bí mật mà gia đình cô đã che giấu.

Khi những từ ngữ thoát ra khỏi miệng, một luồng ánh sáng mạnh mẽ tỏa ra từ cuốn sách, chiếu sáng cả căn phòng. Nguyễn Văn Hưng lùi lại, vẻ mặt hoảng sợ. “Không!” hắn hét lên.

Trong khoảnh khắc đó, Thiên An cảm thấy sức mạnh từ linh hồn mẹ mình, từ những ký ức và tình cảm đã được truyền lại. Họ sẽ không từ bỏ. Họ sẽ tìm ra sự thật, bất chấp mọi khó khăn phía trước. Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu, và ánh sáng sẽ không bao giờ tắt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn