Mảnh Vỡ Thời Gian

Chương 8: Mảnh vỡ thứ hai

Màn đêm buông xuống, nhóm của Huyền tiến vào nghĩa trang cũ, nơi những ngôi mộ cổ kính nằm rải rác trong bóng tối. Không khí ở đây nặng nề, dường như có điều gì đó đang chờ đợi họ. Huyền dẫn đầu, đôi mắt sáng rực lên trong ánh đèn pin yếu ớt.

“Chúng ta đã đến nơi rồi,” Huyền thì thầm, bầu không khí hồi hộp khiến mọi người trong nhóm cảm thấy rùng mình.

“Có thật là mảnh vỡ thứ hai ở đây không?” Minh hỏi, vẫn mang vẻ hoài nghi.

“Bà nội đã nói rằng những nơi có linh hồn chưa siêu thoát thường có năng lượng mạnh mẽ,” Huyền đáp, giọng kiên định. “Chúng ta phải tìm kiếm.”

Huyền dừng lại bên một ngôi mộ lớn, nơi có một bức tượng thiên thần đang ôm một đứa trẻ. Cảm giác quen thuộc xâm chiếm tâm trí cô. Bất chợt, một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo những âm thanh thì thầm từ xa.

“Nghe thấy không?” Thái hỏi, ánh mắt hướng về phía những ngôi mộ.

“Có điều gì đó ở đây,” Huyền gật đầu, cảm giác như có một sức mạnh nào đó đang lôi kéo cô về phía trước.

Họ di chuyển chậm rãi, từng bước một, cho đến khi Huyền dừng lại trước một ngôi mộ nhỏ, có khắc chữ cổ xưa. Cô cúi xuống, chạm tay vào bề mặt lạnh lẽo của đá.

“Đây chính là nơi,” Huyền nói, giọng run rẩy. “Mảnh vỡ ở đây.”

Minh tiến lại gần, nét mặt nghiêm trọng. “Cô có chắc chắn không? Có thể đây chỉ là một ngôi mộ bình thường.”

“Đừng hoài nghi,” Mai nói, ánh mắt kiên quyết. “Huyền có khả năng cảm nhận.”

Bỗng dưng, không khí xung quanh trở nên căng thẳng, và một hình ảnh mờ ảo hiện lên trước mắt Huyền. Cô thấy bóng dáng một người phụ nữ, mái tóc dài và làn da sáng, khuôn mặt quen thuộc nhưng lại đầy u buồn.

“Mẹ!” Huyền thốt lên, trái tim cô như thắt lại. Hình ảnh ấy nhanh chóng tan biến, nhưng cảm giác ấm áp và đau thương vẫn còn vương lại.

“Huyền, có chuyện gì vậy?” Minh hỏi, lo lắng.

“Mẹ tôi…,” Huyền nghẹn ngào. “Bà ấy ở đây.”

“Chúng ta cần phải tìm mảnh vỡ,” Thái nói, cố gắng giữ tinh thần nhóm. “Nó có thể nằm trong ngôi mộ này.”

Huyền gật đầu, cảm giác thôi th*c m*nh mẽ khiến cô không thể chần chừ. Cô bắt đầu lục lọi xung quanh, trong khi Minh và Thái xem xét những phần mộ khác. Một lát sau, Huyền chạm phải một v*t c*ng dưới lớp đất.

“Có gì đó!” Cô kêu lên, háo hức. Huyền nhanh chóng đào bới, và khi ánh đèn pin chiếu vào, một mảnh vỡ ánh lên màu xanh lấp lánh.

“Đúng là nó!” Minh kêu lên, ánh mắt không giấu nổi sự phấn khích.

“Cẩn thận,” Huyền cảnh báo, khi họ nắm lấy mảnh vỡ. Cảm giác lạnh lẽo như chạy dọc sống lưng cô. Một luồng năng lượng mạnh mẽ bùng lên, khiến cả nhóm chao đảo.“Chúng ta phải rời khỏi đây!” Mai hốt hoảng. “Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta.”

Bất ngờ, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, “Huyền… con có nghe thấy không?”

Tim Huyền như ngừng đập. Giọng nói ấy, nhẹ nhàng và quen thuộc, chính là của mẹ cô.

“Mẹ!” Huyền gọi, nhưng không có ai trả lời. Thay vào đó, hình ảnh của mẹ cô lại hiện lên, ánh mắt buồn bã.

“Mẹ không thể ở lại lâu,” hình ảnh ấy nói, “Con phải cẩn thận. Những mảnh vỡ này có thể mang đến nguy hiểm.”

“Nguy hiểm gì?” Huyền hỏi, giọng run rẩy.

“Thái Hoàng đang tìm kiếm chúng,” hình ảnh mẹ cô đáp. “Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi có được tất cả.”

“Chúng ta phải làm gì?” Huyền hỏi, cảm giác bất lực trào dâng.

“Mẹ không thể nói nhiều hơn,” hình ảnh từ từ phai nhạt. “Hãy nhớ, tình yêu sẽ dẫn lối cho con.”

“Mẹ!” Huyền kêu lên, nhưng đã quá muộn. Hình ảnh ấy biến mất hoàn toàn, để lại cho cô nỗi đau thắt lòng.

“Huyền, có chuyện gì vậy?” Minh lo lắng, anh nhìn cô với ánh mắt tràn đầy lo âu.

“Chúng ta phải đi ngay bây giờ,” Huyền nói, giọng chắc nịch. “Thái Hoàng đang đến gần.”

Nhóm lập tức di chuyển, nhưng trong lòng Huyền, một câu hỏi lớn vẫn không ngừng vang lên: Tại sao mẹ cô lại phải rời xa? Liệu những mảnh vỡ này có thực sự chứa đựng sức mạnh mà họ đang tìm kiếm hay không?

Khi họ rời khỏi nghĩa trang, bầu không khí bên ngoài vẫn nặng nề, như thể một điều gì đó khủng khiếp đang chực chờ. Huyền cảm nhận được sự hiện diện của một thế lực khác, một sức mạnh đen tối không ngừng bám theo họ.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về Thái Hoàng,” Minh nói, khi họ dừng lại bên lề đường. “Hắn đang tìm kiếm mảnh vỡ, và nếu không cẩn thận, chúng ta sẽ rơi vào tay hắn.”

Huyền gật đầu, lòng đầy lo lắng. “Nhưng chúng ta không thể để hắn phát hiện ra mảnh vỡ này.”

“Chúng ta sẽ tìm cách giữ nó an toàn,” Mai nói. “Chúng ta cần một kế hoạch.”

Huyền nhìn vào mắt từng thành viên trong nhóm, cảm nhận được quyết tâm của họ. “Chúng ta sẽ không từ bỏ. Mẹ tôi đã hy sinh vì tôi, và tôi sẽ không để mẹ phải thất vọng.”

Một cơn gió lạnh lướt qua, và Huyền biết rằng cuộc hành trình của họ mới chỉ bắt đầu. Họ đã tìm thấy một mảnh vỡ, nhưng những bí mật và nguy hiểm đang chờ đón họ phía trước vẫn còn rất lớn.