Mảnh Vỡ Thời Gian

Chương 9: Sự hoài nghi gia tăng

Huyền đứng giữa đám đông, lòng nặng trĩu những suy nghĩ. Vừa rời khỏi nghĩa trang, những hình ảnh của mẹ cô vẫn lởn vởn trong đầu, như những mảnh ghép chưa hoàn chỉnh. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong nhóm, đặc biệt là từ Minh. Ánh mắt của anh luôn có một chút gì đó nghi ngờ, như thể anh không hoàn toàn tin tưởng vào những gì họ đang theo đuổi.

“Chúng ta cần phải bàn bạc kỹ hơn về những gì đã xảy ra,” Minh lên tiếng, giọng anh trầm và nghiêm túc. “Huyền, em có chắc chắn rằng mẹ em đã thực sự nói với em điều đó không?”

“Minh!” Thái kêu lên, vẻ mặt bối rối. “Đó là mẹ của Huyền, anh không thể…”

“Đúng vậy,” Huyền cắt ngang, cảm giác tức giận dâng lên. “Mẹ tôi đã ở đó. Tôi cảm nhận được điều đó. Tôi không thể sai.”

“Nhưng chúng ta đang đối mặt với những điều không thể giải thích,” Minh kiên định. “Chúng ta không thể để cảm xúc dẫn dắt quyết định. Nếu không, chúng ta sẽ dễ dàng sa vào cạm bẫy.”

Lê Mai đứng bên cạnh, đôi tay nắm chặt. “Minh, tôi hiểu ý anh, nhưng Huyền không phải là người duy nhất có khả năng cảm nhận. Chúng ta cũng đã trải qua những điều kỳ lạ. Chúng ta phải tin tưởng lẫn nhau.”

“Tin tưởng không có nghĩa là mù quáng,” Minh đáp, ánh mắt anh rời khỏi Mai, quay về phía Huyền. “Tôi chỉ muốn bảo vệ mọi người.”

“Bằng cách nào?” Huyền hỏi, giọng cô không giấu nổi sự bực bội. “Bằng cách từ bỏ những gì chúng ta đã bắt đầu? Bằng cách để cho Thái Hoàng có cơ hội tìm thấy mảnh vỡ mà chúng ta đã mạo hiểm để có được?”

“Không phải như vậy,” Minh nói, vẻ mặt anh dịu lại một chút. “Tôi chỉ muốn đảm bảo rằng chúng ta không hành động thiếu suy nghĩ.”

“Và tôi muốn chúng ta hành động,” Huyền nói, quyết tâm lấp đầy khoảng không giữa họ. “Mẹ tôi đã hy sinh để bảo vệ tôi. Tôi không thể ngồi yên và chờ đợi.”

Thái gật đầu, cố gắng làm dịu không khí căng thẳng. “Chúng ta cần có kế hoạch. Nếu Thái Hoàng đang tìm kiếm mảnh vỡ, chúng ta phải tìm cách giữ nó an toàn.”

“Đúng vậy,” Mai đồng tình. “Chúng ta có thể tìm hiểu thêm về hắn và cách hắn hoạt động. Có thể có những thông tin hữu ích từ những người khác.”

“Chúng ta cần phải biết rõ hơn về những mảnh vỡ,” Minh nói, vẻ mặt nghiêm túc. “Chúng ta không thể để những thứ này rơi vào tay kẻ xấu.”

Huyền nhìn vào mắt từng thành viên, cảm nhận sự quyết tâm và lo lắng. “Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?”

“Có một người mà tôi nghĩ có thể giúp,” Thái đề xuất. “Bà Cúc. Bà ấy biết nhiều về truyền thuyết và có thể có thông tin về những mảnh vỡ.”

“Chúng ta sẽ đến gặp bà ấy,” Huyền quyết định. “Đó là hướng đi đúng đắn.”

Khi nhóm bắt đầu di chuyển, Huyền cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Những câu hỏi vẫn đeo bám, như một bóng ma không thể xua tan. Tại sao mẹ cô lại phải rời xa? Và liệu họ có thực sự đủ sức để đối mặt với những điều đang chờ đợi phía trước?Bà Cúc sống ở một ngôi nhà nhỏ gần khu rừng, nơi truyền thuyết và thực tại giao thoa. Khi họ đến nơi, Huyền cảm nhận được không khí ấm cúng, nhưng cũng đầy bí ẩn. Bà Cúc chào đón họ bằng một nụ cười hiền hậu, nhưng ánh mắt bà lại sắc sảo, như thể bà đã biết trước những gì họ sẽ hỏi.

“Cháu tìm bà vì chuyện gì?” Bà Cúc hỏi, giọng bà trầm ấm.

“Hai mảnh vỡ thời gian,” Huyền nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Chúng cháu đã tìm thấy một mảnh, nhưng có một kẻ tên Thái Hoàng đang săn lùng chúng.”

“Thái Hoàng…” Bà Cúc lặp lại, ánh mắt bà bỗng nhiên trở nên nghiêm trọng. “Hắn là một kẻ nguy hiểm. Hắn không từ thủ đoạn nào để đạt được mục đích của mình.”

“Bà có biết về những mảnh vỡ không?” Thái hỏi, sự tò mò hiện rõ trên gương mặt cậu.

“Những mảnh vỡ thời gian là những thứ rất mạnh mẽ,” bà Cúc trả lời. “Chúng có thể mở ra cánh cửa đến quá khứ, nhưng cũng có thể mang lại những điều khủng khiếp nếu rơi vào tay kẻ xấu.”

“Chúng cháu phải làm gì để ngăn chặn hắn?” Huyền hỏi, không kìm được sự lo lắng.

“Cần phải tìm hiểu nguồn gốc của những mảnh vỡ đó. Chúng có thể có những bí mật mà chỉ những người thấu thị mới có thể hiểu được,” bà Cúc nói, ánh mắt trở nên xa xăm. “Tuy nhiên, các cháu cần phải cẩn thận. Thái Hoàng sẽ không ngừng lại cho đến khi có được tất cả.”

“Bà có biết ai có thể giúp chúng cháu không?” Minh hỏi, vẻ mặt anh đầy quyết tâm.

“Có một người,” bà Cúc nói, “Nhưng hắn sống ẩn dật, và không dễ dàng gì để gặp gỡ. Hắn từng là một thầy cúng vĩ đại, nhưng đã rời bỏ thế giới này vì những lý do riêng.”

“Chúng cháu có thể tìm thấy hắn,” Huyền nói, cảm thấy một luồng sức mạnh bên trong. “Chúng cháu không thể lùi bước.”

“Nhưng hãy cẩn thận,” bà Cúc cảnh báo. “Đường đi sẽ không dễ dàng, và những mảnh vỡ sẽ thử thách lòng kiên nhẫn và niềm tin của các cháu.”

Nhóm nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Huyền cảm nhận được sự chao đảo trong lòng, nhưng cô biết rằng họ không thể quay đầu lại. Hành trình này sẽ dẫn họ đến những bí mật sâu xa, và có thể cả những mảnh ghép của quá khứ mà họ cần tìm.

Khi họ rời khỏi ngôi nhà của bà Cúc, bầu không khí trở nên nặng nề. Những câu hỏi về Thái Hoàng, về mảnh vỡ và cả những bí mật của quá khứ vẫn đang chờ đợi. Huyền cảm thấy như mình đang đứng giữa một ngã rẽ, nơi mọi quyết định đều có thể dẫn đến những kết cục không lường trước.

“Mọi thứ sẽ ổn cả,” Thái nói, cố gắng làm dịu bầu không khí. “Chúng ta sẽ tìm ra cách.”

“Chúng ta sẽ tìm ra,” Huyền lặp lại, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để mẹ tôi thất vọng.”

Khi họ tiếp tục hành trình, Huyền cảm thấy một điều gì đó kỳ lạ đang chờ đón họ. Những mảnh vỡ thời gian không chỉ là một cuộc tìm kiếm, mà còn là một cuộc chiến giữa lý trí và niềm tin, giữa ánh sáng và bóng tối. Họ đã bắt đầu một cuộc hành trình mà không ai biết sẽ dẫn họ đến đâu.