Huyền và Mai đứng bất động, ánh mắt chăm chú vào người đàn ông mặc áo choàng đen. Cảm giác hồi hộp và lo lắng bao trùm không gian như một lớp sương mù dày đặc.
“Thái Hoàng đã chờ đợi các cô,” hắn nhắc lại, giọng nói lạnh lẽo, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Huyền cảm nhận được sự hiện diện của một sức mạnh bí ẩn, như thể hắn ta không chỉ là một con người bình thường.
“Chúng tôi không đến đây để gặp ông,” Huyền cứng rắn đáp, lòng dũng cảm trỗi dậy. “Chúng tôi chỉ đang tìm kiếm sự thật.”
“Thật thú vị,” hắn cười nhẹ, nhưng nụ cười đó không có chút ấm áp nào. “Sự thật luôn đi kèm với những cái giá. Các cô có chắc mình đã chuẩn bị cho điều đó?”
“Chúng tôi không sợ,” Mai lên tiếng, giọng mạnh mẽ hơn Huyền tưởng. “Chúng tôi sẽ không để ông thao túng bất cứ điều gì.”
Hắn nhìn họ, ánh mắt như đang soi thấu từng suy nghĩ. “Các cô không hiểu. Thế giới này không đơn giản như các cô nghĩ. Những mảnh vỡ thời gian không chỉ là công cụ, mà còn là những mảnh ký ức đau thương. Chúng có sức mạnh mà các cô chưa từng trải nghiệm.”
Huyền cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Những gì hắn nói khiến cô nhớ đến mẹ mình, người đã biến mất trong một bí ẩn không lời giải. “Ông nói về những mảnh vỡ. Ông đang tìm kiếm chúng, đúng không?”
“Rất thông minh,” hắn gật đầu. “Tôi cần chúng để hoàn thành kế hoạch của mình. Và các cô, những kẻ thấu thị, sẽ là những người giúp tôi tìm ra chúng.”
“Chúng tôi sẽ không bao giờ giúp ông,” Huyền quả quyết.
“Thế thì, tôi chỉ còn một cách,” hắn nói, ánh mắt trở nên sắc lạnh. “Để bảo vệ những gì quý giá nhất của các cô.”
Ngay khi hắn dứt lời, không khí xung quanh bỗng trở nên lạnh lẽo, như thể có một cơn gió vô hình quét qua. Huyền cảm thấy có điều gì đó đang đến gần, một sức mạnh mà cô không thể hiểu nổi.
“Chạy!” Mai hô lên, kéo tay Huyền. Họ lập tức quay người bỏ chạy, chân đập mạnh trên nền đất ẩm ướt. Huyền cảm nhận được hơi thở của bóng tối đang bám theo họ, như thể nó đang muốn nuốt chửng cả hai.
“Huyền, nhanh lên!” Mai kêu lên, tiếng thở hổn hển vang vọng trong không gian.
Họ lao ra khỏi ngôi nhà hoang, chạy vào con phố tối tăm. Huyền nhìn quanh, cố gắng tìm một nơi an toàn. Nhưng bóng đen vẫn lẩn khuất xung quanh, như một cái bóng không thể thoát khỏi.
“Đi đâu bây giờ?” Mai hỏi, ánh mắt hoảng loạn.
Huyền dừng lại, “Chúng ta phải tìm Minh và Thái. Họ có thể giúp chúng ta.”
“Nhưng mà…” Mai lo lắng.
“Không có thời gian để lo sợ,” Huyền kiên quyết. “Chúng ta cần phải tìm họ.”
Họ chạy về hướng mà họ đã tách ra, lòng đầy hồi hộp. Huyền cảm nhận được sự hiện diện của những mảnh vỡ, một sức mạnh bí ẩn đang dẫn dắt họ. Nhưng không thể nào biết được liệu nó có phải là một dấu hiệu tốt hay xấu.
Khi đến một ngã ba, Huyền và Mai dừng lại, thở hổn hển. “Chúng ta sẽ đi đâu bây giờ?” Mai hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
“Chúng ta phải tìm một nơi để trốn,” Huyền đáp, “Có thể là một ngôi chùa gần đây. Đó là nơi an toàn nhất.”
Họ quyết định đi về phía ngôi chùa cổ, nơi mà Huyền đã từng tìm thấy mảnh vỡ đầu tiên. Khi đến nơi, không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Những bức tường cổ kính như đang che giấu một bí mật sâu xa.
“Cẩn thận,” Huyền nói khi họ bước vào bên trong. “Có thể có ai đó đang theo dõi chúng ta.”
Bên trong chùa, ánh đèn mờ ảo và không gian tĩnh lặng khiến Huyền cảm thấy an toàn hơn. Nhưng cảm giác ấy không kéo dài lâu. Huyền nhìn quanh, cảm nhận được sự hiện diện của một cái gì đó.“Có ai đó ở đây,” Huyền thì thầm.
“Có lẽ là những linh hồn đang bảo vệ nơi này,” Mai đáp, vẻ mặt nghi ngờ.
“Không chỉ có vậy,” Huyền cảm nhận được. “Có một sức mạnh khác, một thế lực đang tìm kiếm chúng ta.”
“Chúng ta cần phải nhanh chóng tìm Minh và Thái,” Mai nói, lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
Chỉ một lúc sau, họ nghe thấy tiếng bước chân vang lên từ phía cửa. Huyền và Mai nhìn nhau, lòng đầy hồi hộp. Huyền cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Họ không còn thời gian để trốn.
“Đi tìm chỗ ẩn nấp!” Huyền hạ giọng, kéo Mai về phía một góc tối trong chùa.
Họ lén lút ẩn nấp, tim đập thình thịch. Tiếng bước chân ngày càng gần, và một bóng đen xuất hiện trong ánh sáng mờ ảo. Huyền nín thở, cố gắng giữ bình tĩnh. Bóng đen đó không ai khác chính là Minh.
“Huyền! Mai!” Minh kêu lên, nhưng ngay lập tức bị Huyền ra hiệu im lặng.
“Có người đang tìm chúng ta,” Huyền thì thầm, “Chúng ta phải cẩn thận.”
Minh gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. “Thái cũng đang ở đây. Chúng ta cần nhanh chóng tìm ra kế hoạch.”
“Chúng ta không thể ngồi đây chờ đợi,” Mai nói. “Thái Hoàng không ngừng truy đuổi chúng ta.”
“Đúng vậy,” Huyền đồng ý. “Nhưng chúng ta cần phải tìm hiểu về những mảnh vỡ trước khi quyết định bước tiếp.”
Họ bắt đầu tìm kiếm xung quanh, sắp xếp lại những ý tưởng và thông tin mà họ đã thu thập được. Mỗi mảnh vỡ đều ẩn chứa một bí ẩn mà họ cần giải mã.
“Chúng ta có thể sử dụng những lá bùa mà Huyền đã chuẩn bị,” Minh gợi ý. “Nó có thể giúp chúng ta bảo vệ khỏi các thế lực đen tối.”
Huyền lấy ra những lá bùa, lòng tràn đầy hy vọng. “Đúng, nhưng chúng ta cũng cần một kế hoạch rõ ràng hơn để đối phó với Thái Hoàng và những tay sai của hắn.”
“Cần phải tìm ra vị trí của những mảnh vỡ khác,” Thái nói, lúc này đã xuất hiện từ phía sau. “Chúng ta không thể để hắn tìm thấy chúng.”
Huyền cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm khi thấy Thái. “Chúng ta đang bị theo dõi. Phải hành động ngay.”
“Vậy chúng ta sẽ chia thành hai nhóm,” Minh đề xuất. “Một nhóm sẽ tìm kiếm thông tin về những mảnh vỡ còn lại, nhóm còn lại sẽ theo dõi Thái Hoàng.”
“Nhưng phải cẩn thận,” Huyền nhấn mạnh. “Chúng ta không thể để bản thân bị phát hiện.”
Khi họ chuẩn bị chia nhau ra, một tiếng động lạ vang lên từ phía cửa chùa. Huyền và nhóm dừng lại, tim đập thình thịch. Huyền cảm thấy có điều gì đó không ổn.
“Có ai đó đến,” Huyền thì thầm, ánh mắt đầy lo lắng.
“Chúng ta phải trốn!” Thái hối hả.
Huyền và nhóm nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp, trái tim đập mạnh. Họ không thể để bị phát hiện. Bóng đen của kẻ thù đã đến gần hơn, và cuộc chiến đầu tiên trong hành trình của họ đang bắt đầu.