Huyền ngồi bên bàn, những tờ giấy vương vãi khắp nơi. Cô đang nghiên cứu lại những ký hiệu mà họ đã phát hiện trong ngôi mộ cổ. Ánh đèn neon nhấp nháy trong căn phòng nhỏ, tạo ra những bóng đổ kỳ lạ trên tường. Minh và Thái đang bàn luận về cách thức hoạt động của những mảnh vỡ thời gian, trong khi Mai chăm chú nhìn Huyền, như muốn tìm hiểu sâu hơn về điều mà cô đang suy nghĩ.
“Mình cảm thấy có điều gì đó không đúng,” Huyền cuối cùng lên tiếng, giọng trầm ngâm. “Những ký hiệu này… chúng không chỉ đơn giản là hình vẽ. Chúng đang cảnh báo về một điều gì đó.”
“Cảnh báo? Về cái gì?” Minh hỏi, vẻ hoài nghi lộ rõ trên khuôn mặt.
“Có thể là về Thái Hoàng,” Thái xen vào, đôi mắt cậu ánh lên sự lo lắng. “Mình đã nghe những câu chuyện về hắn. Hắn không phải là người bình thường.”
Huyền gật đầu, lòng cô nặng trĩu. “Hắn đang âm thầm thu thập các mảnh vỡ thời gian. Chúng ta không thể để hắn chiếm ưu thế.”
“Đúng vậy. Hắn có thể sử dụng chúng để thao túng mọi thứ,” Mai thêm vào, sự kiên quyết trong ánh mắt. “Chúng ta cần phải theo dõi từng bước đi của hắn.”
Ngay lúc đó, một tiếng động lạ vang lên từ ngoài cửa sổ, khiến cả nhóm giật mình. Huyền đứng dậy, đi đến gần cửa sổ, ánh mắt dò xét.
“Có ai đó… đang theo dõi chúng ta,” Huyền thì thầm, cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo tràn vào.
“Cẩn thận!” Minh cảnh báo, chạy đến bên Huyền. “Có thể là tay sai của Thái Hoàng.”
“Chúng ta không thể để họ phát hiện ra mình,” Mai nói, giọng đầy quyết tâm. “Phải tìm cách bảo vệ thông tin này.”
Cả nhóm nhanh chóng quyết định tổ chức một cuộc họp khẩn. Huyền cảm thấy bầu không khí trở nên căng thẳng. Họ phải hành động ngay để không bị động.
“Chúng ta cần chia nhau ra,” Huyền đề nghị. “Một nhóm sẽ theo dõi những hoạt động xung quanh, trong khi nhóm còn lại sẽ tiếp tục nghiên cứu các mảnh vỡ.”
“Chúng ta không thể tách rời nhau,” Minh phản đối. “Nếu có chuyện gì xảy ra, ít nhất phải có người ở lại để bảo vệ thông tin.”
“Nhưng nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, có thể sẽ quá muộn,” Huyền kiên quyết. “Tôi cảm thấy chúng ta đang bị theo dõi từng giây.”
Thái gật đầu, vẻ lo lắng hiện rõ. “Mình đồng ý với Huyền. Chúng ta cần phải nhanh chóng tìm ra kẻ theo dõi.”
“Được rồi,” Mai nói, “Chúng ta sẽ chia thành hai nhóm. Một nhóm ở lại nghiên cứu, nhóm còn lại sẽ đi ra ngoài.”Huyền cảm thấy một sự đồng thuận trong nhóm. Họ bắt đầu lên kế hoạch, sắp xếp các vật dụng cần thiết. Huyền cầm trên tay một lá bùa trừ tà mà cô đã chuẩn bị từ trước. “Đây sẽ giúp chúng ta bảo vệ mình nếu gặp phải nguy hiểm.”
Khi họ ra ngoài, không khí trở nên nặng nề. Huyền dẫn đầu, cảm nhận được sự hiện diện của ai đó đang theo dõi họ. Cô nhìn quanh, đôi mắt sắc bén quan sát từng bóng hình.
“Có lẽ chúng ta nên tách ra thành từng cặp,” Thái đề xuất. “Như vậy sẽ dễ dàng theo dõi hơn.”
“Được, nhưng phải cẩn thận,” Minh nhắc nhở, “Đừng để bị phát hiện.”
Huyền và Mai đi cùng nhau, trong khi Minh và Thái tách ra một hướng khác. Cô cảm thấy hồi hộp, nhưng cũng đầy quyết tâm. Huyền tin rằng họ có thể tìm ra manh mối về Thái Hoàng.
Khi đi qua những con phố vắng, Huyền cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo bao trùm. “Mai, bạn có cảm thấy không?” Huyền hỏi, giọng lo lắng.
“Có, mình cũng cảm thấy như có ai đó đang theo dõi,” Mai đáp, ánh mắt cảnh giác.
Đột nhiên, một bóng đen lướt qua, khiến cả hai giật mình. Huyền nắm chặt tay Mai, “Chúng ta phải đi theo hướng đó.”
Họ chạy theo bóng đen, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Huyền cảm thấy như có một sức mạnh nào đó đang kéo họ lại gần hơn. Họ dừng lại trước một ngôi nhà hoang, nơi ánh đèn lờ mờ le lói từ bên trong.
“Chúng ta có nên vào không?” Mai hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
“Phải,” Huyền quyết định. “Có thể ở đó sẽ có manh mối về Thái Hoàng.”
Họ bước vào, không gian bên trong tối tăm và ẩm ướt. Những tiếng động lạ vang lên xung quanh, làm Huyền cảm thấy rợn tóc gáy. “Cẩn thận,” cô thì thầm, ánh mắt tìm kiếm dấu hiệu của kẻ theo dõi.
Khi họ tiến sâu vào bên trong, một giọng nói lạnh lùng vang lên, khiến cả hai dừng lại. “Các cô đang tìm kiếm điều gì?”
Huyền quay lại, thấy một người đàn ông mặc áo choàng đen đứng ở cửa. Ánh mắt hắn sắc lạnh, như thể có thể đọc thấu tâm tư của họ.
“Thái Hoàng đã chờ đợi các cô,” hắn nói, nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên môi.
Huyền cảm thấy một cảm giác sợ hãi tràn ngập. Họ đã đến gần hơn với bóng tối mà họ không thể ngờ tới.