Khoa mở mắt, ánh sáng chói lòa khiến anh chớp chớp vài lần để thích nghi. Trong không gian xung quanh, những mảnh ghép vỡ nát nằm rải rác, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn. Mồ hôi ướt đẫm trên trán, anh cảm nhận được sự mệt mỏi nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Đằng xa, bóng dáng của Mai Anh vẫn đứng vững, nụ cười tự mãn trên môi.
“Các người sẽ không thể thắng được tôi!” Mai Anh hô lớn, giọng nói của cô ta vang vọng như một lời thách thức. “Hãy xem điều gì đang đến với các ngươi!”
“Chúng ta không thể để cô ta tiếp tục!” Đăng lao về phía trước, quyết tâm hiện rõ trong đôi mắt anh. “Nguyên, hãy chuẩn bị!”
“Được!” Nguyên gật đầu, đôi tay cô bắt đầu tỏa sáng. Ánh sáng từ bàn tay cô như một nguồn năng lượng đang chảy vào từng người trong nhóm. “Chúng ta phải hợp sức!”
“Phải!” Tuyền đứng bên cạnh, tay gõ liên tục vào thiết bị của mình. “Tôi sẽ tìm cách phá hủy sức mạnh của cô ta!”
Khoa cảm nhận được sự gắn kết giữa họ. “Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều thử thách. Lần này cũng vậy!” Anh hét lên, lòng tràn đầy sự quyết tâm. Họ đã ở bên nhau quá lâu để có thể bỏ cuộc.
Một cơn gió mạnh bỗng dưng thổi qua, cuốn theo những mảnh ghép vụn vỡ. Trong khoảnh khắc, Khoa cảm thấy như có một thứ gì đó đang giam giữ họ lại. Đăng đứng bên cạnh, gương mặt anh nghiêm túc. “Khoa, hãy cẩn thận! Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn.”
“Chúng ta cần phải tấn công trước khi cô ta kịp triệu hồi thêm thực thể!” Tuyền hối thúc.
“Đúng vậy! Nguyên, hãy tập trung sức mạnh vào tôi!” Khoa cảm nhận được năng lượng từ Nguyên đang tràn vào người mình. Anh cầm mảnh ghép trong tay, cảm giác như sức mạnh đang dâng trào. “Chúng ta sẽ tạo ra một sức mạnh mới!”
“Đánh đi!” Đăng hô lớn, cả nhóm đồng thanh hô lên, tạo thành một âm thanh đồng nhất. Họ lao vào tấn công, ánh sáng từ mảnh ghép hòa quyện, tạo thành một chùm sáng rực rỡ, khiến cho không gian xung quanh dường như rung chuyển.
Mai Anh không hề nao núng, cô ta vẫn đứng đó, ánh mắt lạnh lùng. “Các người thật ngu ngốc! Hãy xem sức mạnh của tôi!”Bất ngờ, cô ta vung tay lên, một làn sóng đen tối tràn về phía họ. Khoa cảm thấy như bị đè nén, không khí trở nên ngột ngạt. “Không thể để cô ta tiếp tục!” Anh hét lên.
“Nguyên, giữ vững!” Đăng kêu gọi, trong khi Tuyền tiếp tục bấm phím, tìm ra cách để phá vỡ sức mạnh của Mai Anh.
“Cố lên! Chúng ta có thể làm được!” Nguyên gào lên, ánh sáng từ tay cô như một ngọn hải đăng giữa màn đêm.
Nhưng không gian bỗng nhiên tối sầm lại, Khoa cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Chúng ta không thể để cô ta thắng!” Anh gầm lên, quyết tâm trỗi dậy.
“Không! Không thể!” Mai Anh cười lớn, tiếng cười của cô ta như một lời nguyền. “Hãy xem điều gì đang đến với các ngươi!”
Đột nhiên, một cơn chấn động mạnh mẽ xảy ra, các mảnh ghép xung quanh nổ tung, tạo ra một làn sóng sóng chấn động. Khoa cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một cơn lốc. “Đăng! Nguyên! Tuyền!” Anh gọi lớn, nhưng giọng nói của anh dường như bị nuốt chửng trong tiếng ồn ào.
Khi mọi thứ lắng xuống, một hình bóng khác xuất hiện. Một thực thể mạnh mẽ, với ánh mắt đầy tham vọng, đang tiến về phía họ. “Ta sẽ làm chủ Không gian Chủ Thần này!” nó cất giọng, vang vọng khắp nơi.
“Chúng ta không thể để nó chiếm lấy!” Đăng quát lên, ánh mắt đầy quyết tâm.
Khoa cảm nhận được sự sợ hãi nhưng cũng là một sức mạnh mới. Họ không thể lùi bước. “Hãy cùng nhau!” Anh hô lớn, truyền cảm hứng cho cả nhóm.
Họ đã đi quá xa để có thể bỏ cuộc. Cuộc chiến này chưa kết thúc. Khoa biết rằng họ sẽ phải đối mặt với những thử thách còn khó khăn hơn. Nhưng một điều chắc chắn, họ sẽ không đơn độc trong cuộc chiến này.